ột người. Và khi mà Hoàng Phong dẫn cô đến giới thiệu với bà đây là người yêu của hắn thì bà càng vui mừng và hạnh phúc hơn bao giờ hết.Khi cô và hắn quả quyết rằng không phải thì bà lại gạt phắt đi, bà mắng hắn một trận và nói rằng đã ở chung phòng với con gái người ta một đêm, làm mất thanh danh con gái người ta thì phải chịu trách nhiệm. Rồi bà lại quay sang nói với mẹ cô bằng một giọng thân mật, rằng bà rất thích cô, và mong muốn cô làm con dâu của bà.Cô cứng đơ người, không biết phải nói như thế nào cho phải. Hoàng Phong cũng không hơn không kém, mặt hắn tối sầm lại, không nói một lời, hình như hắn đang kiềm chế lắm để không phát hỏa. Tai hại rồi, những chuyện tưởng như tình cờ thì khi đến tai “mẹ chồng” cô nó bỗng nhiên có một sự logic kỳ lạ. Mà cái sự logic này làm cho các đương sự trong câu chuyện là cô và Hoàng Phong không khỏi choáng váng. Không biết bố mẹ cô sẽ suy nghĩ thế nào về cô đây.Bố mẹ cô nghe chuyện thì cũng không có bình luận gì, nhưng cô biết bố mẹ cô là những người trọng danh dự. Họ sẽ không chấp nhận việc trong phòng cô xuất hiện một người con trai qua đêm mà chưa cưới hỏi gì. Sau một hồi, mẹ cô lại nói với cô và hắn.“Hai con cũng nên kết hôn đi thôi!”[1'> Cách gọi thông gia theo kiểu Nam bộ của Việt Nam CHƯƠNG 8: CÔ ẤY LÀ VỢ TÔI!Sau cuộc nói chuyện vừa rồi, Thiên An cảm thấy như sinh lực và sức chống chọi của mình bị rút đi tám chín phần, chỉ còn lại một phần để cô duy trì hô hấp. Cô không ngờ, mình vốn là một con người mạnh mẽ, có thể chiến đấu đầy nhiệt huyết trong công việc nhưng khi đứng trước mặt các đấng sinh thành thì gần như đầu óc cô không hoạt động nổi.Mẹ chồng cô nói là muốn ở lại bệnh viện để nói chuyện thêm với “anh chị sui” và đuổi cô và Hoàng Phong về trước vì công việc ở công ty không thể bỏ lỡ và cũng bởi bà cũng khá e dè thái độ của Hoàng Phong từ khi nãy tới giờ. Bà bảo Hoàng Phong đi nhờ xe của cô và dặn dò hắn phải chăm sóc cô cẩn thận, bởi phụ nữ sắp kết hôn rất dễ xúc động.Cô không phải là phụ nữ sắp kết hôn rất dễ xúc động mà là khi nghe được những câu nói đó của bà thì cô mới xúc động đến choáng váng. Hoàng Phong thoáng lưỡng lự, nhưng không biết phải làm thế nào lúc này nên đành rút lui trước rồi tìm cách giải quyết sau.Cô dặn dò mẹ phải cẩn thận hơn một chút, có gì mệt mỏi phải bảo bố cô để mời bác sĩ, rồi hẹn ngày mai sẽ vào thăm mẹ. Bà chỉ gật đầu xuề xòa và nở nụ cười trìu mến để giúp cô phần nào yên tâm rồi nói cô hãy yên tâm tiếp tục làm việc, bà còn dặn dò cô và hắn đi đường cẩn thận, hắn cũng vâng dạ đúng mực lễ phép rồi cùng cô đi ra ngoài.Trời đã quá trưa, nắng ngoài đường gay gắt, ngồi trong xe, đầu óc cô vẫn quẩnh quanh hình ảnh mẹ cô đang phải cực khổ, đau đơn chống chọi lại với bênh tật trong bênh viện, cô khẽ thở dài. Bỗng nhiên cô nghe thấy hắn nói: “Đi ăn nhé! Tôi đói!”Cô hơi sững người rồi đồng ý. Đúng là cô đã quên mất việc ăn trưa.Hắn chở cô đến một quán ăn gần với khu nhà ở của cô, cô cũng biết quán này. Nó được bố trí như một khu vườn nhỏ, với mỗi bàn ăn dưới một gốc cây tóc tiên, bàn ăn trang nhã màu gỗ, xung quanh còn có hồ nước và những loại hoa đồng nội nhẹ nhàng. Cô cũng đã đến đây đôi lần và cũng rất yêu thích nó.Hắn và cô chọn một bàn gần hồ nước, hắn gọi món, cô cũng không để ý lắm, không đói lắm nên ăn thế nào cũng được và cô cũng đang mải suy nghĩ về bệnh tình của mẹ cô. Nhưng khi món ăn được mang ra thì cô có chút giật mình vì những món này được nấu bởi hầu hết một loại nguyên liệu: củ cải.Nhìn một bàn thức ăn, món nào cũng có củ cải: củ cải hầm chân giò, củ cải kho thịt, củ cải xào hải sản, củ cải muối,…may là cơm nấu không thể cho củ cải vào, không thì cô nghĩ trong cái nồi cơm đó gạo sẽ được thay bằng củ cải. Cô tròn mắt nhìn hắn trong lúc hắn nhanh nhẹn lau bát đũa cho cô và dường như không thèm để ý đến thái độ của cô. Quay sang nhìn người phụ vụ, cô ấy cũng chỉ cười với cô với một cái nhún vai đầy thông cảm.Hắn ta xới cho cô một bát cơm đầy, gắp đầy đồ ăn vào, đặt thìa và đũa ngay ngắn trước mặt cô và nói: “Ăn nhiều một chút!” và rồi hắn ta bắt đầu ăn ngon lành. Cô dụi mắt không biết có nhìn lầm không khi mà một con người, nhìn bề ngoài công tử như hắn lại thích ăn củ cải. Cô cũng động đũa chút chút, cũng bởi cô không đói lắm, nhưng nhìn hắn ta ăn ngon lành như một đứa con nít, cô cũng thấy buồn cười. Đến lúc nhìn thấy hắn dù đã no lắm rồi, nhưng vẫn nhìn miếng củ cải còn trong đĩa tỏ vẻ tiếc nuối thì cô không nhịn được. “Phì…” cô vội vàng bịt miệng.Hình như nhận thấy cô đang cười, hắn lại quay lại gương mặt vốn dĩ. Cô và hắn cứ im lặng như thế cho đến khi phục vụ dọn bàn và mang món tráng miệng ra. Phù, cô thở hắt ra, may mắn không phải là củ cải.Bữa ăn cũng làm lòng cô nhẹ nhàng đi đôi chút.Suy nghĩ một hồi, cô nghĩ cũng nên nói chuyện của cô và hắn. Nhưng hắn vẫn nói trước.“Không cần lo lắng, tôi sẽ có cách nói chuyện với mẹ tôi!”“Ừ…ờ…”Hắn ta không cần để cô phải mở miệng cũng đã biết cô muốn nói gì, hắn cũng tài giỏi thật. Nếu hắn nói là có thể giải quyết được thì chắc chắn có thể giải quyết được, cô cũng yên tâm ph
