termir. Đối với một đứa con gái mới ra trường đến một mối quan hệ cũng không có thì việc cô vào được Estermir đã là một kì tích. Nhưng những mỗi quan hệ trong cộng việc không đơn giản như cô nghĩ. Đồng nghiệp, cấp trên, tất cả mọi thứ đều quá mới mẻ và với cái tính tình cởi mở, hiền lành của một đứa sinh viên mới ra trường thì mọi người ở trước mặt sai cô đủ việc lặt vặt, sau lưng thì khinh thường cô, dè bỉu, dèm pha. Khi cô biết được sự đố kị và ganh ghét của mọi người đối với nhau, và sự thật là cái cuộc sống này không còn gì gọi là tốt đẹp thì đã có lúc cô tưởng chừng như mình không chịu đựng được nữa. Chán ghét tất cả mọi thứ mà muốn bỏ chạy. Nhưng đó cũng là lúc bênh tình của mẹ cô trở nặng. Em trai cô lại chuẩn bị cho dự định du học sắp tới. Cô cần tiền. Cô lại đành cắn răng tiếp tục cố gắng. Cô biến đổi bản thân mình từ một người hòa nhã thành một kẻ lạnh lùng, cô nỗ lực vượt qua tất cả những người khác để khẳng định mình. Cô dùng năng lực của mình để chứng minh cho người khác thấy cô là người như thế nào. Và cô trở thành Thiên An như bây giờ đây. Một Thiên An mà cô tưởng chừng như sẽ khiến Khải Hưng tự hào và yêu mến hơn, một Thiên An đầy bản lĩnh. Nhưng giờ thì cô là ai đây? Những người xung quanh đang nhìn cô thế nào? Còn khinh thường cô hay không?Chỉ một câu nói của hắn cũng làm cô nghẹn lời. Hắn ta muốn cho cô cái danh vợ Tổng Giám đốc để người ta không còn khinh thường cô nữa sao? Hay để họ chỉ trỏ nhiều hơn sau lưng cô? Hắn ta nghĩ như vậy là bảo vệ cô à?“Anh sai rồi! Người ta sẽ vẫn khinh thường tôi! Vì thực sự tôi không phải và cũng không bao giờ là vợ anh!”Cô ôm chồng tài liệu, lau khô mắt, quay về với dáng vẻ lãnh đạm như cũ để bước ra ngoài. Cô thấy hắn vấn đứng đó, mắt nhìn xa xăm.***Thu xếp công việc công ty xong xuôi, cô xin phép về trước để đi thăm mẹ vì bệnh viện có gọi điện thoại tới nói cô thu xếp đến gặp họ. Đăng Minh vì không thu xếp ổn thỏa công việc của hắn với Thu Ngọc và Trần Phương nên đành ngậm ngùi để cô đi một mình.Đến bệnh viện nói chuyện với bác sĩ và bố cô, lòng cô lại nặng trĩu hơn bao giờ hết. Bác sĩ nói bệnh tình của mẹ cô thực sự đã đến hồi nguy kịch, thời gian còn lại không nhiều và bà cũng biết điều đó. Bà muốn xin về nhà để thoải mái đầu óc và vì bà cũng rất nhờ nhà. Nhìn bố cô buồn rầu ngồi ngoài hành lang bênh viện. Cô chỉ biết khẽ khàng đến và ngồi bên cạnh. Rồi cả hai bố con đều dồn nén để tươi cười bước vào gặp mẹ. Đau buồn mà, nhưng đừng ai tỏ ra đau buồn thì sẽ không gục ngã.Nhìn thấy mẹ, mẹ lại tươi cười ngồi đó, sống mũi cô lại cay cay.Mẹ nói với cô rằng có bạn của cô mấy hôm trước đến thăm và có để lại cho thiệp mời đám cưới. Mẹ cầm thiệp mời đám cưới nâng niu đưa cho cô, cười với cô. Hỏi thăm tại sao Hoàng Phong không cùng cô đến, cô chỉ trả lời qua loa là do anh ta bận. Mẹ lại nhìn cô tươi cười nói:“Con gái mẹ mặc áo cô dâu chắc đẹp lắm! Mẹ muốn được nhìn thấy ngày đó!”Cô đến thở cũng không dám thở mạnh, sợ chỉ cần một chút thôi thì cô sẽ khóc mất. Muốn ôm mẹ, muốn kể lể với mẹ rằng mẹ ơi, người con yêu thương sắp kết hôn mất rồi mà cô dâu lại không phải là con. Muốn xin lỗi mẹ vì đã nói dối mẹ, rằng thực sự Hoàng Phong và con chẳng có quan hệ gì, rằng con chỉ cần có mẹ, chỉ cần mẹ khỏe mạnh ở với con mãi như thế này thôi. Nhưng cô không dám nói, lại càng không dám nói khi mẹ lại nói với cô rằng:“Con gái mẹ hạnh phúc! Mẹ cũng hạnh phúc!”Ngồi trò chuyện với mẹ một chút, cô cũng xin phép ra về. Cô hẹn mẹ sẽ đến để đưa mẹ về nhà. Cũng đã lâu lắm cô chưa về thăm nhà. Từ khi mẹ cô nằm ở bệnh viện, nơi đây như trở thành nhà của cô vậy.Khi ra đến nhà để xe và thì sực nhớ đến tấm thiệp mời trên tay, cô mở ra xem thì thấy là thiệp mời của một người bạn cũ thời học cấp 3 – Hoài Anh. Người này không được mấy thân thiện với cô, sao lại mời cô đến dự đám cưới nhỉ? Là tối ngày mai, địa điểm là White Garden Plaza. Cô hơi đắn đo, xong rồi lại nghĩ cuộc đời người chỉ có 1 lần đám cưới, cứ đi chúc mừng sẽ tốt hơn, đằng nào thì cô ấy cũng đã phải cất công đến tận đây thăm mẹ cô và mời cô rồi, những chuyện không hay trong quá khứ, cũng đã quá lớn để coi nó là trò con nít rồi phải không?***Đứng trước White Garden Plaza, cô thoáng lưỡng lự trước khi bước vào. Đã rất lâu rồi cô không tham dự vào một đám cưới nào cả. Bởi bạn bè thân quen với cô rất ít, những người thân với cô đã lập gia đình cách đây vài ba năm rồi.Hôm nay cô vận một chiếc váy đen ôm sát người, tóc vấn nhẹ để rơi một vài sợi bay bay trông khá tự nhiên, trang điểm nhẹ nhàng. Hít một hơi thật sâu, cô tiến vào lễ đường. Nhìn thấy ảnh cưới để ngoài cổng hoa, áo cưới Estermir đây mà, cô dâu chú rể đẹp đôi quá, ngưỡng mộ thật.Tiến vào bên trong, lễ đường được trang hoàng toàn hoa tulip màu đỏ. Thật đúng với phong cách của Hoài Anh, rực rỡ và bốc lửa.Trước đây khi còn học cấp 3, cô là một đứa con gái không mấy nổi bật, cái duy nhất cô có được là sự kiên trì và cô học khá tốt. Trong lớp cô luôn là người đứng đầu và tiếp đó đến Hoài Anh, thế nên Hoài Anh không được thân thiện với cô cho lắm. Cô cũng không hề để ý đ