có phải là gay không. Anh ngẫm nghĩ một lát, vô cùng nghiêm túc trả lời: “Hiện giờ quan hệ giữa tôi và Kris, quả thật không khác gì lắm so với gay, ngoại trừ chúng tôi không có quan hệ về thể xác.”
Lời đồn thổi này bay đến tai Phó Tử Ngộ, đã trở thành…
“Simon kể khổ với người ta, Kris vẫn chưa chịu đánh cú homerun (*) cho anh ta.”
(*) Homerun chỉ quan hệ về thể xác.
“Đương nhiên, bọn họ đương nhiên là gay rồi.”
Thật sự khiến anh cười khổ nói không nên lời.
Chỉ có điều lời đồn này rất nhanh đã bị phá vỡ. Bởi vì Phó Tử Ngộ có bạn gái.
Là sinh viên năm nhất, cũng là người châu Á, thanh tú đáng yêu lại thuần khiết như đóa hoa bách hợp. Ai ai cũng khen Phó Tử Ngộ thật có diễm phúc, bởi vì cô bé non nớt như thế, ai mà không hâm mộ chứ?
Phó Tử Ngộ cảm thấy cô gái này thật không tồi. Từ nay về sau, anh bạn trai nhị thập tứ hiếu này, rất chuyên tâm che chở cô. Chỉ là Bạc Cận Ngôn không thích cô bé này lắm, cho nên anh không lôi kéo bạn gái mình vào trong nhóm nhỏ kia.
Phó Tử Ngộ cùng với cô bạn gái này hai năm sau thì chia tay. Lúc cô đề nghị chia tay, Phó Tử Ngộ rất bất ngờ: “Là do anh có chỗ nào không đủ tốt? Hay là do em đã có người khác?”
Hợp thì quen không hợp thì chia tay, nhưng mà anh không muốn chia tay không rõ ràng.
Cô gái kia khẽ nói: “Kris, anh đối xử với em rất tốt, vô cùng tốt. Trước giờ chưa từng có ai tốt như vậy. Nhưng mà chúng ta đều biết rõ, trong lòng anh có một cái động, không ai có thể lấp đầy, cho nên chúng ta chỉ có thể chia tay.”
Phó Tử Ngộ trầm mặc rất lâu, gật gật đầu.
Thật ra vốn không chỉ có nhóm bạn học có hứng thú đối với tình bạn giữa hai người đàn ông kỳ dị này. Thậm chí đến giáo sư của học viện cũng đều cảm thấy có hứng thú. Có một lần, viện trưởng viện y học gặp chủ nhiệm khoa tâm lý tội phạm, cười hỏi: “Tôi đã sớm nghe nói, Simon của bọn anh là một tên nhóc vô cùng cô độc. Tại sao Kris lại trở thành người bạn duy nhất của cậu ta vậy? Là bởi vì tính tình Kris quá tốt sao?”
Chủ nhiệm khoa tâm lý tội phạm lại lắc đầu, trả lời: “Anh còn nhớ sự cố giai đoạn Kris học chính quy không? Theo như tôi thấy, là hoàn toàn ngược lại. Không phải Simon cần Kris mà là Kris cần cậu ta. Tôi nghĩ Simon rất rõ điều này, mới để Kris trở thành bạn của mình.”
***
Ánh mặt trời thiêu đốt, hun nóng cả mặt đất khô cằn nứt nẻ. Không có chút gió, khiến người ta miệng lưỡi khô rát.
Hàn Vũ Mông cõng mấy bình nước và một ít kẹo đi qua mấy cái lều trại màu trắng, từ xa xa đã nhìn thấy Phó Tử Ngộ đang đứng trước một cái bàn nhỏ đơn sơ, đo huyết áp cho một người da đen lớn tuổi. Bên cạnh còn có mấy đứa trẻ da đen vây quanh, bọn chúng đa số đều quần áo tả tơi gầy như que củi, nhưng ánh mắt lại sáng vô cùng.
“Kris!” Cô đi đến sau lưng anh, lại bị đám trẻ phát hiện ra trước, ùn ùn xông tới.
“Joe đến rồi!” “Chị Joe!”
Sự yêu thích của đám nhỏ đối với cô, khiến cô cười không ngớt, dứt khoát ngồi xuống đất mở ba lô ra, lấy kẹo và nước chia cho đám trẻ nhỏ. Bọn chúng càng nhảy nhót hoan hô, cô ở trong sự vây quanh của đám trẻ ngẩng đầu lên, vừa lúc đụng phải ánh mắt anh đang nhìn qua, dịu dàng cười giống như ánh trăng trong veo trong sa mạc.
Đây là ngày thứ bốn mươi ba hai người tình nguyện đi hỗ trợ ở châu Phi. Trước khi cùng anh đến đây, Hàn Vũ Mông vốn không biết, thì ra trên thế giới còn có vùng đất nghèo nàn tuyệt vọng như thế này. Phó Tử Ngộ lần đầu tiên đến đây là lúc mười sáu tuổi, hiện giờ đã là lần thứ năm rồi.
Có người nói, lúc bạn yêu một người, anh ấy có lẽ sẽ thay đổi cả cuộc đời bạn.
Vậy nếu như bạn yêu phải một người đàn ông vừa chính trực lại vừa vĩ đại thì sao?
Hàn Vũ Mông cảm thấy, anh ấy sẽ khiến mọi thứ xung quanh bạn trở nên tốt đẹp hơn.
Lúc trời chạng vạng, hai người dạo bước đến dưới một gốc cây bên cạnh hẻm núi nhỏ. Phía trước là vách đá cheo leo thê lương dốc đứng, sau lưng là vô số lều trắng của tổ chức bác sĩ không biên giới tượng trưng cho hy vọng và cứu trợ. Ánh chiều tà đỏ như máu treo ở phía tận cùng sa mạc. Mỗi lần đến thời khắc này, Hàn Vũ Mông sẽ càng thêm sâu sắc cảm nhận được, trước mặt thiên nhiên to lớn, đời người nhỏ bé và ngắn ngủi đến thế. Chỉ bởi vì có sự bầu bạn của anh, mới có thể vun đắp trọn vẹn ý nghĩa của vĩnh hằng.
Đối với Hàn Vũ Mông mười tám tuổi mà nói, tình yêu này lại nhiều thêm một loại phong phú vượt quá tuổi tác.
Cô thích loại phong phú này. Thích tất cả những chuyện có liên quan tới anh.
“Đang nghĩ gì vậy?” Phó Tử Ngộ ngắm gương mặt nhỏ bé có vẻ đăm chiêu của bạn gái, cúi đầu xuống hôn lên đôi mắt cô. Hàn Vũ Mông bị anh hôn mãi đến khi cười rộ lên, giơ tay ôm lấy cổ anh, kiễng chân lên. Dưới gốc cây buổi chiều tà, duy nhất chỉ có hai người bọn họ yên tĩnh ôm hôn nhau, chiếc bóng quấn quýt kéo dài đổ xuống mặt đất đỏ sẫm sau lưng.
Anh thích nhất là hôn lên mắt cô. Hàn Vũ Mông nghĩ, loài hoa anh thích nhất là hoa cẩm chướng, ghét nhất là mùi mốc meo khi mở tủ sách lâu năm, xem thường nhất là những bác sĩ vì lợi ích mà từ bỏ đạo đức nghề nghiệp.
Địa điểm làm tình anh thích nhất rất truyền thống, là ở trên giường. Nhưng bọn họ cũng đã từng
