nh phố này mà kũng ko thấy bé đâu(lùng sục khắp thành phố mà có đến nhà nó tìm đâu?)
– thấy nó và bé bước vào trường hắn ta hớt hải chạy lại: e có sao koh? Tối wa e đi đâu?lo lắng một cách vô ích khi nó thì quá là an toàn
– Bé nhút nhát…: zai…zai…e …xl…e ko sao cả tối qua e ở nhà linh e quên mất ko nhớ nói cho zai…e xl nak zai…nó nũng nịu
– Hắn từ trạng thái lo lắng mặt dần vui hơn và rút trong túi ra chiếc motorola atrix 4G đưa cho bé: này! Từ sau đi đâu cũng phải mang theo cái này đấy…muộn rùi anh vào học đây…rồi hắn quay đi
bé nhận lại cái điện thoại của mình mà mặt nghệt ra….
nó đập bộp cái vào đầu bé ko thương tiếc……..bé la oai oái:
– a! linh làm cái trò gì vậy?
– Nó nói còn to hơn bé để giúp bé tỉnh hơn: thế đã tỉnh chưa? Có định vào lớp học koh vậy?
ờ ờ…! Nhanh đi…
trong h văn cả 2 đứa đều ghét môn này nên ngồi nc:
– này sao lúc nãy lại thờ người ra vậy? zai của quỳnh chứ của ai đâu mà làm như lâu ngày ko gặp nhớ đến phát zồ vậy?nó hỏi bé
– bé nói lại: dở hơi ak’? ko tui thấy lạ là vì nếu bt thì zai tui đã mắng or đánh cho tui 1 trân oy’…sao lần này lại ko chút phản ứng gì lại còn nhẹ nhàng như thế nữa chứ?
– Aha…chắc là tại vì bé đến nhà tui đóa chứ nhà người khác là toi bé rùi…nó tự sướng mà hình như cũng đúng…
– Bé chơi lại vs cái thái độ đó: linh thèm dưa bở ak’? làm mặt nó đang vui thì ỉu sìu xuống,,,hehe…đến h ra chơi..nó và bé lại cùng nhau xuống canteen thì thấy mí zai
– Zai ui!!!e có chuyện muốn nói với zai…bé tí ta tí tởn vs hắn
Còn hắn thì hình như chẳng để ý đến bé toàn nhìn đi đâu đâu ý…ko phải nhìn đi đâu đâu mà là nhìn nó đóa… vì quá ngạc nhiên thui ak’..thấy nó đang ngồm ngoàm gặm cái bánh mì 1 cách ngon lành như bị bỏ đói 3 năm vậy…lại còn tu nước ừng ực như voi uống nước nữa chứ…mất điểm quá ak’…xí hổ quá vô duyên đúng ko?…bé thấy zai mình ko để ý đến mình liền tiện tay cầm luôn cái bánh mì to nhất cạnh bé tương nguyên vô đầu zai mình…keke (-.-):
– a có nghe e nói gì ko đấy?
– Bây h hắn mới nhớ;à còn có người đang nc vs mình nữa hắn quay lại giả vờ bực bội :e làm cái trò gì thế>?(mất hình ảnh của a rùi e gái ơi)…thôi e có chuyện gì thì nói đi hắn phải hạ giọng khi thấy mặt bé xìu xuống
– Bé hạ giọng: zai ơi! Từ bây h zai cho e chuyển sang nhà linh nhà…cho tiên việc học hành ok zai nhé: bé hỏi rồi giải thích lại chuyển qua năn nỉ?
– Hắn nhìn bé bằng 1 ánh mắt sắc và kiên định: ko được
– Tại sao? Bé nhìn hắn khó hiểu…và như muốn sắp khóc đến nơi rồi thấy tình hình căng thẳng nó làm luôn cho nóng
– Nó quay sang bàn của hắn đang ngồi đập rầm cái xuống bàn khiến hắn và mọi ngời giật bắn cả mình…: nó quát hẳn lên: đi hay ko là chuyện của quỳnh hỏi a để cho có lệ thui! e và quỳnh là bạn thân a khỏi phải lo có chuyện gì e chịu trách nhiệm cho…quyết định vậy đi…
rồi nó kéo bé đi trước sự ngỡ ngàng của hắn mà chẳng để cho hắn nói lới nào…
– tuấn đứng bên cạnh hắn vỗ nhẹ vào vai hắn..: đừng lo…e gái tui ko vừa đâu nó có thể bảo vệ cho quỳnh mà… tin nó đi…cũng như tin tui vậy….tuấn trấn an tâm thần hắn trong khi hắn sắp phát điên cả lên vì thái độ hỗn láo của nó
– Bé lúng túng: linh ơi tớ sợ zai tớ lắm…từ trước tới h việc gì của tớ zai cũng lo cho hết ak’…..
– Nó vô tư: quỳnh khỏi phải lo đi..có chuyện gì tui gánh vác cho…
– Thấy nó nói chắc như đinh đóng ván mục nên bé thấy phần nào yên tâm:ukm’…vui quá mình được tự do roài
Để mừng cho sự kiện này 2 đứa nó rủ nhau đi ăn piza…sướng ghê…
Từ khi bé chuyển về nhà nó ở thì lâu lâu hắn cũng ghé nhà nó thăm nom e hăn:
– Nó phàn nàn: a chỉ dùm e gái a cách nhìn đồng hồ đi..hôm nào cũng dậy sớm hết ak’///làm e ko ngủ được bao nhiêu hết o’
– bé chen ngang: loại ngủ chăm oy’ còn khoe zai tui ko pik’ xí hổ nữa chứ…bé trêu nó…
– Hắn cười ha hả: e mời nó sang mà bây h phàn nàn gì chứ? Cho sướng đời ….
– Nó trêu lại; thì bây h e trả lại cho a đó
– Bé lại chen zô: trả gì chứ đuổi tui cũng hok thèm đi đâu.kaka..sung sướng…
– Hắn : bây h e cí trả a cũng hok nhận lại đâu 2 a e nó cùng cười
– Oh’..ngon ha…2 a e mi định hùa trêu tui đó hả?//
vậy là căn nhà nó đã vui lại càng vui hơn…h thì hắn có thể nhờ vả nó trông nom e nó vì ở đây vui vẻ hơn nhiều so vs biệt thự nhà hắn âm u khó diễn tả..cô đơn ko vui vẻ tràn đầy ntn?
Chap 6: tỏ tình bị thiệt thân
Hnay như mọi ngày nó cùng bé đến trường đang đi thì
You’ra have a message: 0984******
– [chúc e ngày tốt lành'>
– [cảm ơn!'>
– [sao e lạnh nhạt vs a thế>?thế này thì làm sao a có cơ hội đây>'>
– [cơ hội gì chứ?a nói gì tôi chả hiều gì cả..nt vs a lâu rồi mà tui cũng có biết a là ai đâu? A định dỡn vs tui đấy ak’?nếu a mà ko nói thì đừng bao h nt cho tui nữa…pipi'>
– [sao e nóng tính thế nhỉ? Ngoài đời e có thế đâu? Sao nt lại như thế? Thôi nói thật vậy không đến khi em biết e hận a cả đời mất. a kiệt đây'>
– [cái gì? A kiệt ak’?a kiệt khóa trên phải koh? Thế mà từ trước cứ nt trêu e hoài ak’…a lấy số của e từ ông a zai yêu quý của e đúng koh?'>
– [ukm’…e đừng trách nó là a xin trước mà?mà a ko có trêu e a nt là có mục đích mà?'>
– [lúc đóa a làm gì đã biết e a đừng đùa nữa..thế m