thấy 1 cụ bà chống gậy muốn quav đường nhưng bước lên lại lùi xuống không may vấp cục đá ngã nhào ra mặt đường, và phía bên kia là một cậu bé mãi lo đuổi theo trái bóng nên lao ra đường trong khi một chiếc xe đang lao nhanh lại em sẽ cứu ai?” Em có 1 phút suy nghĩ.
Hắn cười nhếch mép 1 cái làm bọn con gái ở dưới rú hét rần trời. Không chần chừ suy nghĩ hắn cầm micro trả lời luôn.
– Cứu cả hai, một người cứu cụ bà ,một người cứu cậu bé. Em nghĩ cậu bé nên để em cứu!
Hắn bỏ micro xuống, liếc qua chỗ nó nhìn nó 1 cái lùi vào sân khấu luôn, bên dưới vỗ tay rần rần. Nó ở trong này không hiểu chuyện gì tự nhiên thấy bực bội trong người. Đến lượt nó, bước ra với bộ mặt không được vui vẻ cho lắm.
– Cậu bạn cùng đội của em đã trả lời dứt khoát mà không cần suy nghĩ. Bây giờ sẽ đến lượt của em, đã sẳn sàng chưa.
– Dạ rồi. – nó trả lời.
– Tình huống 1 ” Vào một ngày đẹp trời, hai em cùng đi dạo ra công viên, đến ngã ba đường thì nhìn thấy 1 cụ bà chống gậy muốn quav đường nhưng bước lên lại lùi xuống không may vấp cục đá ngã nhào ra mặt đường, và phía bên kia là một cậu bé mãi lo đuổi theo trái bóng nên lao ra đường trong khi một chiếc xe đang lao nhanh lại em sẽ cứu ai?” Em có 1 phút suy nghĩ.
Gương mặt nó bắt đầu biến đổi liên tục ban đầu là tò mò về câu hỏi, sau khi đọc xong câu hỏi thì ngơ ngác chuyển sang tức giận. ” ai là cái người đặt ra cái tình huống mà không dùng não suy nghĩ vậy trời! Là đang sỉ nhục IQ của Trịnh Hoàng Hiểu Nhi này à!”. Mọi người thấy nó đứng đó im lặng tưởng rằng nó suy nghĩ mà cười mỉa.
– Hết giờ, em trả lời đi. – Cô MC giục.
– Câu trả lời của em là…. à mà khoan cho em hỏi ai là người đã đặt ra cái tình huống này vậy? Em thật không hiểu nổi người đó có não hay không nữa. Em xin trả lời là cứu cả hai, hai người đi chung thì một người cứu bà lão, một người cứu cậu bé. Mà cậu bé có hơi nguy hiểm hơn vì chiếc xe đang chạy lại nên em nghĩ để cho cậu bạn của em cứu thì tốt hơn.
Nó dứt câu trả lời tất cả mọi người đều ngơ ngác, ở bên trong hắn nở nụ cười, nó nghĩ rất giống hắn, lúc nãy hắn cười là cười cho cái người không não ấy!người bị nó chửi không có não chính là cô dạy ngữ văn mà đầu năm nó chửi thầm là cọp cái đang giận tím mặt. Nó vẫn chẳng biết gì lùi vào sân khấu tiến về chỗ hắn. Nó không biết rằng tháng ngày sau này của nó là…. bị đì môn ngữ văn.
Chương 42: Mắc Mưu
Từ trường về nhà nó như bị rút cạn sức lực, một chút calo cũng không còn, vừa về đến là nó lên thẳng phòng đánh một giấc bỏ lại mệt mỏi phía sau. Giai điệu bài Soledad vang lên khiến hắn dừng động tác gõ bàn phím lại.
– Có gì không?
Nhìn màn hình hắn không do dự đi thẳng vào vấn đề, bên kia nghe hắn nói mà nhăn mặt.
– ” Bạn à! Tớ gọi cho bạn, bạn không thể nói chuyện dễ nghe hơn à!”
Tiếng Tuấn lào bào vào điện thoại gọi bạn xưng tớ luôn.
– Lắm lời.
Buông 1 câu Hắn trở lại với cái laptop, 1 tay cầm điện thoại một tay gõ chữ mắt không rời màn hình, sắp có cuộc họp quan trọng rồi!
– ” Ra F.L đối diện Trung tâm mua sắm đi, tao với Hoàng đang đợi mày.”
– Làm gì?
– ” Thì mày cứ ra đây đi!”
– Tao bận rồi, không có việc gì thì cúp máy đây.
Hắn định ấn nút tắt thì nghe tiếng bên kia hét lên.
-” Ê khoan, chuyện liên quan đến Hiểu Nhi mày ra ngay đi, không ra đừng hối hận.”
tút… tút… tút… bên kia cúp máy luôn.
Hắn tần ngần một lát, cầm áo khoát lái xe ra khỏi nhà.
Ở F.L
– Mày chắc nó đến không? – Hoàng ngồi đối diện Tuấn lên tiếng hỏi sau khi Tuấn cúp máy.
– Chắc chắn với mày 5 phút nữa nó sẽ đến.
Thấy nụ cười của Tuấn làm Hoàng nghi hoặc nhưng cũng ngồi đợi, hai anh chàng ngồi đuổi ruồi 5 phút thì một chàng trai mặc áo thun trắng khoát sơ mi đen cùng quần jean mở cửa đi vào. Hắn đưa mắt nhìn quanh rồi dừng lại bên cửa sổ nơi có 2 anh chàng đẹp trai da trắng ngồi đó, Hoàng ngồi đối diện cửa vẫy tay với hắn. Tiến lại ngồi xuống nhìn hai thằng bạn.
– Nói đi. – hắn đặt ly cappucino xuống sau khi nhấp một ngụm, lên tiếng hỏi.
Hai người kia nhìn nhau rồi ra hiệu, nháy mắt lia lịa.
– Mày phải hứa giúp tụi tao 1 chuyện tụi tao mới nói.
Nghi hoặc nhìn hai thằng bạn, không có dấu hiệu khả nghi hắn mới miễn cưỡng gật đầu.
………………………………………………………………….
Ting…. ting…. ting…..
Nó đang mơ màng ngủ thì nghe thấy tiếng chuông cửa kêu liên tục, bịt chặt tai lại vẫn không thoát khỏi tiếng đinh tai nhức óc đó. Bực bội nó bật dậy miệng rủa
– Tên sao chỗi chết tiệt có cửa cũng không mở dùm, anh ta xem mình là osin thật mà! ( thì chị là osin chứ bà chủ hồi nào)
Nhìn quanh nhà không thấy hắn, chỉ thấy chiếc laptop gấp hờ định bụng đến xem thì tiếng chuông cửa lại kêu lên từng tiếng giục giã, nó dậm chân đi ra.
Mở cửa khuôn mặt tèm lem nước mắt của Vy xuất hiện.
– huhuhuhu…….. – Vy òa khóc ngon lành.
Nó trợn mắt nhìn cái đứa trước mặt.
– Mày bị gì nữa vậy Vy? – Nó hỏi.
Vy vẫn cuối đầu khóc lóc, nó giơ tay lên ra hiệu “stop”.
– Nói có chuyện gì? Tao không có kiên nhẫn rồi đó!
– Thì… thì… tại… anh Nam…. tao thấy.. anh ấy dắt con nhỏ nào đó vô khách sạn rồi mày ơi!
– CÁI GÌ?
Vy vừa dứt lời nó hét lên, Vy nghĩ thầm
