Polly po-cket
Hẹn ước

Hẹn ước

Tác giả: Twentine

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327625

Bình chọn: 8.00/10/762 lượt.

Tiết Miểu ngồi trên xe Dương Chiêu hỏi cô: “Hiếm khi được nghỉ, có phải muốn làm việc nữa không?”

Dương Chiêu ngẫm nghĩ: “Hôm qua, tiểu Thiên gọi cho em báo hôm nay sẽ về nhà. Em phải tới đón nó đi ăn.”

Tiết Miểu bắt được đề tài này, lập tức hào hứng: “Ăn cơm? Có thể thêm anh được không?”

Dương Chiêu liếc anh ta đáp: “Được rồi.”

Tiết Miểu cười nói: “Được được, anh làm chủ, tối nay mời hai người ăn cơm.”

Dương Chiêu: “Sao anh lại làm chủ?”

Tiết Miểu: “Vì anh sợ em lại chạy tới quán vỉa hè.”

Dương Chiêu sửng sốt, cả hai đều im lặng. Hai người bất giác hồi tưởng lại lần đi ăn đó. Dương Chiêu giật mình, cô cảm thấy bây giờ nhớ lại ngày hôm đó, một áp lực vô hình đè nén cõi lòng.

Cô không từ chối, gật đầu đáp: “Được.”

Buổi tối tan học, xe Dương Chiêu đậu ngoài cửa trường trung học thực nghiệm.

Ngoài cổng rất đông học sinh, lần đầu tiên Tiết Miểu tới đây, anh ta hưng phấn nhìn ra ngoài cửa sổ. Đợi một lúc, có lẽ thấy trong xe buồn chán, Tiết Miểu mở cửa đứng chờ ở ngoài xe.

Lúc Dương Cẩm Thiên ra tới cổng trường, từ xa đã trông thấy Tiết Miểu.

Tiết Miểu cao gần một mét chín, hơn nữa do thường xuyên luyện tập, dáng người anh ta gần như hoàn hảo. Anh ta mặc vest hàng hiệu đúng chuẩn, nét mặt ung dung và thận trọng, đứng bên cạnh lấn át hết sự cuốn hút của chiếc xe sang, khí chất tỏa ra khắp chốn. Nhìn từ xa, trông giống hệt nam người mẫu trên trang bìa tạp chí.

Học sinh trong trường chưa bao giờ thấy tình cảnh này, khi vừa đi qua đều nhìn chằm chằm Tiết Miểu.

Tiết Miểu trông thấy Dương Cẩm Thiên trong đám đông, anh ta giơ tay vẫy cậu.

Bạn học đi cạnh Dương Cẩm Thiên kinh ngạc, nhìn Dương Cẩm Thiên hỏi: “Có phải người đó vẫy cậu không? Cậu quen anh ta à?”

Dương Cẩm Thiên lơ đãng nhún vai: “Mình quen.”

Dứt lời, cậu bỗng nhớ ra cậu bạn bên cạnh chính là người lần trước Trần Minh Sinh đến trường đã hỏi chị của cậu có phải cũng là người khuyết tật không.

Dương Cẩm Thiên nhớ chuyện cũ bèn xoay người nói với bạn học đi bên cạnh: “Anh ấy là bạn trai của chị mình.”

“Woa…” Cậu bạn học đã quên mất chuyện lúc trước, Dương Cẩm Thiên giới thiệu như vậy, cậu ta ngạc nhiên há hốc miệng.

“Chị của cậu lợi hại quá, quả là một anh chàng siêu cấp mà!”

“Mình thấy rất đẹp trai…”

“Dáng người này…”

Dương Cẩm Thiên quan sát nét mặt của đám bạn học nhìn Tiết Miểu, lòng có chút đắc ý nho nhỏ.

Thật ra, Dương Cẩm Thiên cũng không phải là đứa trẻ yêu chuộng hư vinh. Bởi vì sự giáo dục của nhà họ Dương không tệ, dù là học thức, tu dưỡng hay là tiền tài đều vượt xa mức bình quân của xã hội. Hơn nữa, Dương Chiêu cũng không hạn chế cuộc sống của Dương Cẩm Thiên, có thể nói Dương Cẩm Thiên không phải lo cơm áo.

Nhưng rốt cuộc cậu chỉ là một đứa bé, được người khác hâm mộ, sùng bái vẫn làm tâm tình cậu vui vẻ hơn.

Dương Cẩm Thiên bước đến bên xe, Tiết Miểu cười chào cậu.

“Xin chào, cậu bé.”

Dương Cẩm Thiên chu mỏ: “Gọi tôi là Dương Cẩm Thiên…”

“Ha ha…” Tiết Miểu mở cửa xe: “Lên xe đi.”

Dương Cẩm Thiên lên xe, thấy Dương Chiêu đang ngồi ở ghế lái, cậu chào: “Chị.”

Dương Chiêu gật đầu với cậu, hỏi: “Em mệt không?”

Dương Cẩm Thiên lắc đầu: “Em không mệt.”

Tiết Miểu cũng lên xe, nghiêng đầu hỏi Dương Cẩm Thiên: “Em trai, em muốn ăn gì nào, hôm nay anh mời.”

Dương Cẩm Thiên vặc lại: “Tôi không phải em trai của anh…”

Tiết Miểu: “Sau này chưa biết chừng đâu.”

Trên xe không ai ngốc nên đã hiểu ra ẩn ý trong lời Tiết Miểu. Dương Cẩm Thiên len lén nhìn Dương Chiêu, sắc mặt Dương Chiêu không thay đổi, cậu lại liếc nhìn qua Tiết Miểu, Tiết Miểu chớp chớp mắt nhìn cậu.

Cuối cùng, bọn họ chọn một nhà hàng Nhật.

Nhà hàng này cực kỳ xa hoa, trang hoàng tinh tế, cầu nhỏ xen lẫn rừng trúc càng tôn nhau hơn. Mặt tiền nhà hàng không nhỏ, nhưng chỗ ngồi không nhiều. Từng khu vực đều được cảnh vật ngăn cách rất khéo léo, vừa yên tĩnh vừa trang nhã.

Ba người ngồi xuống, nhân viên phục vụ đứng chờ gọi món. Tiết Miểu đặt thực đơn xuống trước mặt Dương Chiêu, Dương Chiêu không khách sáo nhiều, mở thực đơn gọi món.

“Chương trình học của em thế nào rồi?” Gọi món xong, Dương Chiêu hỏi Dương Cẩm Thiên

Dương Cẩm Thiên: “Vẫn tốt.”

Dương Chiêu: “Có gì khó khăn không?”

Dương Cẩm Thiên: “Không có gì, chỉ cần xem sách nhiều là được. Đúng rồi …” Dương Cẩm Thiên chợt nhớ điều gì đó, xoay người lấy ra một tờ giấy trong cặp, cậu muốn đưa Dương Chiêu nhưng hơi do dự. Dương Chiêu hỏi: “Cái gì đó?”

“…” Dương Cẩm Thiên có hơi ngượng, nhưng cũng sốt ruột muốn thử: “Là… là phiếu điểm của em.”

Dương Chiêu: “Đưa chị xem.”

Lúc này Dương Cẩm Thiên mới đưa tờ giấy cho Dương Chiêu.

Dương Chiêu mở tờ giấy ra, nhìn lướt qua, sau đó cô nhìn Dương Cẩm Thiên hơi bất ngờ.

Dương Cẩm Thiên mấp máy môi: “Sao vậy chị?”

Dương Chiêu lại xem phiếu điểm rồi nói: “Tiểu Thiên, thành tích của em tăng rất nhanh.”

Dương Cẩm Thiên hơi lơ đãng nhìn cái bàn trước mặt, thuận miệng hỏi: “Thật ạ?”

Dương Chiêu nở nụ cười, trả lời: “Ừ.” Cô cầm phiếu điểm: “Chị đang thắc mắc sao tự nhiên em gọi báo sẽ về nhà, thì ra là thế.” Dương Chiêu huơ huơ tờ giấy, nhẹ giọng: “Nhóc ngoan.”