XtGem Forum catalog
Hẹn ước

Hẹn ước

Tác giả: Twentine

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327582

Bình chọn: 10.00/10/758 lượt.

Dương Cẩm Thiên sửng sốt, sau đó mặt ửng đỏ.

Mục đích cậu gọi điện báo tin muốn về nhà một chuyến là vì chuyện này, hôm qua khi cậu nhận được phiếu điểm, suy nghĩ đầu tiên chính là muốn đưa phiếu điểm cho Dương Chiêu xem.

Thành tích của cậu tăng vùn vụt trên bảng xếp hạng thành tích, cô giáo Tôn hơi kinh ngạc. Có người lén nói cậu gian lận thi cử, nhưng Dương Cẩm Thiên chỉ nghe cho biết chứ không để ý nhiều.

Bây giờ thấy Dương Chiêu cười, Dương Cẩm Thiên cảm thấy, hơn một tháng qua cậu ra sức đọc sách làm bài đến hai ba giờ sáng mỗi ngày rất đáng giá.

Thật ra Dương Chiêu chẳng qua chỉ khen một câu nhưng Dương Cẩm Thiên rất vui vẻ, dường như khẩu vị cũng tốt hơn, cậu ăn liên tục ba phần bạch tuộc nướng.

“Không nên ăn món này nhiều.” Tiết Miểu nhắc nhở: “Cẩn thận rối loạn tiêu hóa.”

Cách dùng cơm của Dương Chiêu và Tiết Miểu rất giống nhau.

Không nhanh không chậm, không nóng không vội.

Dương Cẩm Thiên thích ngắm hai người như vậy.

Nước hoa hai người dùng rất khác nhau, chỉ thoáng chút mát lạnh như dòng suối nhỏ róc rách bên chân cầu, chúng hòa trộn, pha lẫn nhau, cuối cùng ngưng tụ lại thành một mùi hương thiên nhiên lành lạnh.

Dương Chiêu đứng dậy đi vào toilet.

Dương Cẩm Thiên nhìn theo bóng hình cô dần khuất tầm mắt, cậu buông đũa mở miệng.

“Vậy là…” Cậu quay đầu nhìn Tiết Miểu hỏi: “Bây giờ hai người thế nào?”

Tiết Miểu: “Cậu muốn hỏi cách nhìn của anh hay của chị cậu.”

Dương Cẩm Thiên nhíu mày: “Khác nhau ư?”

Tiết Miểu quay đầu nhìn cậu, thật nghiêm túc nói: “Khác nhau rất lớn.”

Dương Cẩm Thiên tựa như hiểu ra, cậu quay đầu gắp một miếng cá, đưa lên nhưng không bỏ vào miệng. Đôi đũa của cậu cứ ngừng lại giữa không trung, không biết đang suy nghĩ gì.

Tiết Miểu thoáng nhìn đang muốn hỏi, nhưng không chờ tới lúc anh ta lên tiếng, Dương Cẩm Thiên bỗng quay đầu, nhìn thẳng vào Tiết Miểu: “Anh thật lòng chứ?”

Tiết Miểu: “Hả?”

Dương Cẩm Thiên nói: “Anh thật lòng với chị em chứ?”

Tiết Miểu buông đũa xuống, trầm ngâm nhìn Dương Cẩm Thiên. Ánh mắt anh ta lúc này, cũng là lần đầu tiên anh ta không xem Dương Cẩm Thiên như một đứa trẻ mà là một người đàn ông thật sự, lời cậu hỏi anh ta như một kiểu chấp thuận và càng giống cần một lời hứa hẹn.

“Đúng vậy.” Tiết Miểu: “Anh thật lòng.”

Dương Cẩm Thiên cũng xúc động, cậu quay đầu thấp giọng: “Thật lòng là được rồi. Nếu anh dám tổn thương chị em, em sẽ không để anh yên đâu.”

Dương Cẩm Thiên và Tiết Miểu, chênh lệch giữa hai người đàn ông này có thể nói là một trời một vực. Nhưng Dương Cẩm Thiên vẫn nói những lời đó với Tiết Miểu, cậu dùng ngữ điệu như chuyện đó thật sự rất nghiêm túc và trịnh trọng.

Tiết Miểu cầm chai rượu trắng trên bàn, rót vào ly Dương Cẩm Thiên.

Dương Cẩm Thiên hỏi: “Anh làm gì đó?”

Tiết Miểu không đáp, rồi anh ta tự rót cho mình một ly. Anh ta cầm ly nói với Dương Cẩm Thiên: “Chị cậu rất đúng, cậu là cậu bé ngoan.”

Dương Cẩm Thiên im lặng, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của anh ta, cậu cầm ly rượu, cụng ly với anh ta, rồi một hơi cạn sạch ly rượu.

Chương 55

Khi Dương Chiêu quay lại bàn, Tiết Miểu và Dương Cẩm Thiên đang uống rượu cùng ngẩng đầu nhìn cô. Cô dừng lại.

“Hai người ăn xong rồi?”

Tiết Miểu gật đầu, “Xong rồi.”

Dương Chiêu nói với Dương Cẩm Thiên: “Tiểu Thiên, muộn quá rồi, ngày mai em còn phải đi học, chị đưa em đến chỗ ba mẹ chị nhé.”

Dương Cẩm Thiên: “Vâng.”

Sau khi thanh toán xong, Tiết Miểu nhân lúc Dương Cẩm Thiên không chú ý, cúi đầu thấp giọng nói với Dương Chiêu: “Anh cũng nên đến thăm hỏi hai bác một chút đúng không?”

Dương Chiêu hỏi lại: “Hôm nay ư? Cũng đã hơn nửa tháng em chưa về nhà, em cũng sẽ lên nhà ngồi một lúc, nếu anh muốn thì đi luôn.”

Tiết Miểu: “Đương nhiên là muốn.”

Nhà cha mẹ Dương Chiêu ở trong khu Hoa Viên cách trường Trung học thực nghiệm không xa.

Cha Dương Chiêu là một bác sĩ, thời trẻ giảng dạy ở trường Đại học Edinburgh của Đức, sau đó lại đến dạy ở Đại học Hong Kong. Mấy năm gần đây về nước, đảm nhiệm chức Phó viện trưởng của Đại học Y Trung Quốc trực thuộc bệnh viện Thịnh Kinh. Mẹ cô là một luật sư, trước đó công tác tại một hãng luật ở Mỹ, sau khi kết hôn với ông Dương rồi có Dương Chiêu mới trở về nước, chuyên tâm chăm sóc Dương Chiêu. Lúc Dương Chiêu thi đỗ đại học, bà mới ký hợp đồng làm cố vấn với một công ty luật trong nước.

Ông bà Dương sống trong một căn biệt thự nhỏ riêng biệt. Dương Chiêu đỗ xe rồi xuống ấn chuông cửa.

Chỉ chốc lát đã có người trả lời.

“Ai vậy?”

Dương Chiêu: “Mẹ, là con đây.”

Cửa mở, một người phụ nữ ăn mặc lịch sự ra đón tiếp. Hiện tại đã hơn mười giờ tối, trang phục của bà Dương vẫn hết sức chỉn chu. Dương Chiêu biết chỉ có trước khi đi ngủ mẹ cô mới thả lỏng, còn thường ngày vĩnh viễn đều là dáng dấp nghiêm chỉnh như thế này.

Bà Dương thấy Dương Chiêu, gật đầu: “Con về đó à?”

“Vâng.” Dương Chiêu thấy ánh mắt của mẹ rơi vào người Tiết Miểu ở phía sau cô, cô mở miệng nói: “Mẹ, đây là Kevin, là sếp của con, trước đây con đã từng nhắc đến.”

Tiết Miểu nghe xong lời giới thiệu của cô, cười bổ sung: “Cũng là bạn ạ.”

Dương Chiêu liếc an