XtGem Forum catalog
Hoàng hậu lắm chiêu

Hoàng hậu lắm chiêu

Tác giả: Shellry

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325441

Bình chọn: 9.5.00/10/544 lượt.

gọi là đánh trống lảng đấy. = =………………..……. Ngọc Long Cung ……….. Hoàng Thái Hậu ngồi trên một chiếc ghế lớn bọc nhung, thân mặc một bộ đồ màu tía. Mái tóc hoa tiêu dùng trâm vấn gọn. Đôi mắt hiền từ, khuôn mặt hiền từ. Cử chỉ hiền từ. Giọng nói hiền từ. Câu nói hiền từ. Duy chỉ có ác ý là ác ôn.– Đêm qua 2 đứa vui vẻ chứ? – Hoàng Thái Hậu tít mắt cười. Hôm qua, bà đã nghe được mật báo rằng Tây Ngọc Cung tối qua và sáng nay thật nhộn nhịp. Tuổi trẻ thật cuồng nhiệt….. Ta toát mồ hôi. Hoàng Thái Hậu à, vui vẻ là theo nghĩa nào thế? Con thật sự không hiểu ý người mà.– Dạ, vui lắm. Chỉ có điều nàng ấy nhiệt tình quá. Âu Dương Thần lễ phép lãnh đạm trả lời. Vui, vui cái con khỉ. Ta đây nhiệt tình với ngươi lúc nào chứ? Đừng có nói mấy câu khiến người khác hiểu nhầm thế. Ta khẽ đá đá chân hắn dưới gầm bàn.– Tiểu Điệp, đừng đá ta thế. Nếu nàng xấu hổ ta sẽ không nói nữa. – Âu Dương Thần quay sang nói. Trọng lượng đủ “ nhỏ “ để cả Thái Hậu và Hoàng Thái Hậu nghe thấy. Ta đỏ bừng mắt. Xấu hổ quá. Mất mặt quá > < . Sau đó, Thái Hậu mỉm cười hiền:- Hai đứa không cần quá sức đâu. Mặc dù ta muốn có cháu bế nhưng không cần vội vàng thế. Sẽ có hại cho sức khỏe nha.Ta khóc không ra nước mắt. Thái Hậu à, con còn xử nữ mà, người đừng nói thế chứ. Đến hôn còn chưa hôn thì làm sao có cháu cho người được. Trời ơi , đây chỉ là vấn an sáng thôi mà.- Con….. không phải như hai người nghĩ đâu – Ta phản kháng yếu ớt. Huhu, tâm hồn trong trắng của ta.- Thật là, cái con bé này. Không cần xấu hổ, đều là người nhà với nhau cả. Con xem, mới đêm đầu mà tiếng đã không tốt rồi. Âu Dương Thần, con xem phải bồi bổ cho con bé nhiều nhiều vào. Sức khỏe không tốt thì con cái sinh ra cũng không tốt đâu.Hoàng Thái Hậu không hổ danh là gừng càng già càng cay. Người ơi, sức sát thương trong câu nói của người cao quá.- Dạ vâng, Thần nhi sẽ để ý.Âu Dương Thần vừa nói vừa kéo ta lại gần hắn. Ta bực mình nhéo cho hắn một cái, dĩ nhiên ngoài mặt vẫn ra vẻ một bé cừu non ngoan ngoãn. Hắn hơi nhăn mặt, giữ tay ta lại, ném cho ta một cái nhìn có ý nghĩa đại loại là : “ Nàng ngoan một chút đi, không tí về nàng biết tay ta. ““ Xí, ngươi làm được cái gì chứ? Tay ngươi ta biết lâu rồi” Ta cũng trừng mắt lại.Hắn nhếch môi cười đểu, mắt liếc qua bộ phận dưới cổ ta, nụ cười càng đậm.Ta vội thu tay lại, ngồi ngoan ngoãn như một con mèo. Nguy hiểm, nguy hiểm quá. Huhu, ông trời a, ta đã đắc tội gì với ông chứ? Ta không phục, không phục. Ta khóc thầm, đầu óc nhảy đi thăm 18 đời tổ tiên nhà hắn. Tại sao một tên biến thái như vậy lại có thể trị vì được cái Ngọc Quốc này chứ? Ta không cam….. Huhu……Âu Dương Thần hài lòng nhìn ta.Xí, chẳng lẽ bắt nạt người khác ngươi vui thế sao? Ta móc mắt ngươi, đừng có nhìn ta. Dĩ nhiên, đó chỉ là suy nghĩ.Hoàng Thái Hậu cùng Thái Hậu nhìn thấy cuộc đấu mắt đó thì cùng nhìn nhau cười ăn ý.Và đây là suy nghĩ của họ:Hoàng Thái Hậu : “ Gia đình bọn nhỏ thật tốt. Trước mặt chúng ta còn có thể liếc mắt đưa tình được. Qủa là sức sống của tình yêu tuổi trẻ thật mãnh liệt .”Thái Hậu : “ Tiên Hoàng, ông xem, con trai ông thật có tài. Kiếm được cho thần thiếp một đứa con dâu vừa ngoan ngoãn, xinh xắn lại biết nghe lời thế. Âu Dương Hoàng tộc chúng ta thật có phúc !!!!!! “……………… CHƯƠNG 5.2: HOÀNG CUNG HỖN ĐỘN [2'>……………… Sau cuộc diện kiến đậm đà cảnh xuân ban sáng, Âu Dương Thần phải lên triều. Aizz, đôi lúc thấy hoàng đế có khác gì cái kho cập nhật tin tức đâu. Nhưng cái quan trọng là cái điều hành đất nước như thế nào mới là quan trọng. Nghĩ xem, địch mà đến sát nút trong khi vua vẫn còn ngồi ung dung uống rượu thịt chó thì có khác gì dâng nước cho giặc đâu chứ? Khổ một nỗi…. cái vị vua nào đó đang chống cằm làm nũng….– Hay hôm nay ta không thiết triều nữa nhé.– Lí do? – Ta hỏi lại.– Ở cung ôm nàng ngủ. – Có một tên hoàng đế nào đó mặt dày đối đáp.– Hôm qua ôm chưa đã?– Ừm, ôm nàng rất ấm, rất mềm, rất muốn ôm nữa.– ……. – Chết tiệt, ta đây là cái gối ôm nhà ngươi à? Cái gì mà rất ấm, rất mềm chứ? Muốn thì đi kiếm gà mà ôm.– …. – Hắn nhìn ta bằng ánh mắt mong chờ. Như kiểu giống như khát kháo mong ngóng một cục vàng từ trên trời rơi xuống vậy. Ầy, được rồi. Hắn là hoàng đế, không thể so sánh kiểu đó. Ta im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng vuốt tóc hắn. Mà chính xác là phải nhổm người lên mới có thể vuốt được. Xí, cao thế để làm gì chứ? Nó là việc sỉ nhục gián tiếp đối với người có chiều cao khiêm tốn đấy, ngươi có hiểu không hả? Và việc sỉ nhục người khác là không tốt chút nào. Ngươi có thích bị sỉ nhục không chứ? Thôi được rồi, lan man quá rồi. Trở lại vấn đề chính. Ta xoa đầu hắn, cười dịu dàng, nói :– Ngươi mà không lên chiều nhanh…. Là ta giết ngươi đấy. Và thế là hắn cam chịu, lặng lẽ chấm nước mắt nhì nhằng ở lại. Đi một bước lùi một bước. = = Thế này mà là đi à? Dậm chân tại chỗ thì đúng hơn đấy. Cuối cùng, hắn bị ta đá ra khỏi phòng, lầm lũi lên triều. Xí, tên hoàng đế vô trách nhiệm. Dẹp được con muỗi bên cạnh rồi, ta