Pair of Vintage Old School Fru
Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Tác giả: Giáo Ưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213234

Bình chọn: 9.5.00/10/1323 lượt.

ợng, lại nhanh chóng cúi đầu: “Hoàng thượng… đang nói chuyện với Lại bộ Thượng thư Sài đại nhân.”“Đã nói những gì?” Kim Phượng đuổi sát không buông.“Nô tỳ cũng không nghe rõ… Giống như nhắc tới chuyện tối hôm qua, cái gì cá, cái gì tản bộ, còn có cái gì kinh Phật nữa…”“… Ngươi có thể lui xuống.” Kim Phượng trầm trầm nói.Trong phủ Uy quốc công quả nhiên cũng không thiếu người của Sài Thiết Chu. Chuyện tối hôm qua, sáng nay Sài Thiết Chu đã biết rồi.Nàng mở túi gấm ra, bên trong lộ ra một nhúm cỏ xanh tươi mới, đúng là một nhúm cỏ xuân vừa mới được nhổ từ mặt đất lên, thưa thớt tàn phá, chùm rễ còn mang bùn đất.Phong Nguyệt lại gần, cười nói: “Nương nương, ý hoàng thượng đang muốn hỏi ngài ‘Cỏ xuân năm nay xanh biếc, vương tôn có về hay không*?”Kim Phượng nắm túi gấm trong tay, đột nhiên cảm giác được mùa xuân này ấm áp đến lạ.Cái gì mà ‘Cỏ xuân năm nay xanh biếc’, Đoàn Vân Chướng rõ ràng muốn nói:“Lưu Hắc Bàn, nếu nàng không trở lại, sẽ giống như cỏ này!”Nàng nhớ Đoàn Vân Chướng, nhớ đến lòng phát đau. Nàng muốn biết dạo này hắn ăn uống có ngon không, ngủ có tốt không, sớm chiều có lúc nào nhớ thương đến nàng hay không. Nàng muốn biết lúc hắn phê duyệt tấu chương, có nhớ đệm thêm sau lưng một cái gối dựa không, chưa được uống chè xuân trà Long Tĩnh có phát cáu không, bữa sáng có ăn qua loa vài thứ hay không, lúc cưỡi ngựa luyện kiếm có để lại trên cổ tay thêm vết thương nào rồi len lén giấu đi không để cho nàng biết hay không.Bất luận là Lưu Hiết, Lưu đại phu nhân hay Ngư Trường Nhai, bất luận là người mang ác ý hay thiện ý với nàng, không có một người nào, không có bất cứ ai tin rằng Đoàn Vân Chướng sẽ yêu nàng. Cuộc sống trong hậu cung của nàng, trong mắt bọn họ, cơ hồ là một cục diện đáng buồn. CHƯƠNG 56 – MẠCH THƯỢNG HOA KHAI, HOÃN HOÃN QUY (4)Nàng vốn tưởng rằng, nàng sống dương dương tự đắc, tất cả đều nhờ vào bản thân mình. Nhưng quay đầu nhìn lại những năm gần đây, nếu như không có Đoàn Vân Chướng, sinh mạng của nàng sẽ hoang vu cỡ nào.Nàng không biết Đoàn Vân Chướng bắt đầu yêu nàng từ khi nào, nhưng kể từ sau khi nàng tiến cung, nàng không có một ngày nào là không tiếp nhận sự quan tâm chăm sóc ấm áp của hắn, không có một ngày nào thiếu vắng sự chống đỡ mưa gió giúp nàng của hắn.Vì thế, nàng thật là may mắn.“Phong Nguyệt, thu dọn đồ xong chưa? Chúng ta lập tức hồi cung.”“Hả, nương nương, không đợi đến ngày mai sao?”“Không đợi, nương nương của ngươi không kịp đợi.”Nàng thật sự muốn ngay lập tức, ngay lập tức được nhìn thấy hoàng đế bệ hạ phóng khoáng anh tuấn của nàng.Vốn từ trước đã quá mức giản lược, cho nên khi chuẩn bị hồi cung cũng cực kỳ nhanh chóng. Chào tạm biệt Uy quốc công cùng mấy vị phu nhân, Kim Phượng liền kéo Lưu Bạch Ngọc lên xe ngựa.Lưu Bạch Ngọc ở phủ Uy quốc công đã nhiều ngày, ngoại trừ trò chuyện cùng Lục phu nhân, cực ít thấy nàng ta ra khỏi Khuy Trúc Viện. Hôm nay muốn đi, trên mặt lại hiện ra một tia miễn cưỡng kỳ lạ.Kim Phượng lên xe, ngồi vào chỗ của mình, lúc này mới phát giác vẻ mặt của nàng ta có chỗ không đúng, nhân tiện nói: “Nếu muội không muốn hồi cung, bây giờ có thể ở lại phủ Uy quốc công.”Lưu Bạch Ngọc hừ một tiếng, không trả lời.Kim Phượng cũng không nói nhiều lời. Xe ngựa khởi hành. Nhưng vẻ mặt của Lưu Bạch Ngọc chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ càng tỏ ra trang nghiêm, giống như một con chim tước đã biết trước số phận bị cầm tù của mình vậy.Ngày hôm đó, tựa hồ là một ngày đặc biệt. Dân chúng dọc đường hối hả, so với hôm xuất cung thì náo nhiệt hơn rất nhiều. Thị vệ đi theo vốn không nhiều lắm, gạt ra gạt ra, liền có mấy người bị rơi lại phía sau. Đám thị vệ phía trước, phần lớn cũng đang bận rộn tách người đi đường, chẳng còn rảnh rỗi lo lắng động tĩnh trong xe. Kim Phượng nghe tiếng người ngoài xe, cảm thấy vô cùng thú vị. Ngay cả Lưu Bạch Ngọc, khói mù trên mặt cũng tản mát, vén một góc rèm cửa sổ lên, hứng lấy những tia nắng ấm áp.Xe ngựa đi đến đầu một con đường, phía trước rốt cuộc cũng trống trải hơn. Bọn thị vệ đều thở phào một hơi, có mấy tên bị rơi ở phía sau cũng gấp rút đuổi lên. Đúng lúc này, một tiếng gầm thét vang lên như sấm sét chụp xuống đất bằng, một bóng người đen nhánh khổng lồ từ dưới mái hiên của tòa tửu lâu ven đường nhảy xuống giống như đại bàng xòe cánh. Người nọ cầm trong tay một thanh trường kiếm sáng loáng, mũi kiếm nhắm thẳng vào xe ngựa.“Quốc tặc Lưu Hiết, để cái mạng lại đây!”Không khí cả con đường lập tức căng phồng khẩn trương như dây cung căng tên. Mọi người vốn đang tùy ý đi lại liền hét rầm lên, dùng hết khả năng đặc biệt bén nhạy của dân chúng kinh thành nhanh chóng thoát khỏi phạm vi tai họa, rồi sau đó nhao nhao đi tìm vị trí có thể quan sát tốt nhất tình thế phát triển. CHƯƠNG 56 – MẠCH THƯỢNG HOA KHAI, HOÃN HOÃN QUY (5)Bọn thị vệ cũng không phải là đèn dầu đã cạn, nhất loạt rút đao, hàn quang sáng loáng đặt ở trước người, vây quanh xe ngựa chật như nêm cối. Người nọ không sợ chút nào, vung kiếm mà lên. Kiếm kia tựa như thần binh, hết sát lại thương. ‘Keng’ một tiếng, đao kiếm đụng nhau, đao quan của thị vệ liền như sợi mì,