i người kẻ la người đánh rồi sao? Quan phủ không đến làm phiền đã là phúc lớn lắm rồi, làm gì còn dám đi báo quan?”“…” Kim Phượng không nói gì.“Nương nương, có mấy lời, thần thiếp không thể không nói với ngài.” Ước chừng đã uống hai chén rượu nóng, Lưu nhị phu nhân can đảm hơn không ít.“Mời nhị phu nhân cứ nói.”“Lưu gia chúng ta hôm nay có thể trông cậy vào, ngoại trừ Quốc công gia, chỉ có nương nương. Nương nương cũng là, mặc dù hoàng thượng nhân từ với ngài nhưng vẫn cố kỵ Quốc công gia. Nếu như một ngày Quốc công gia thật sự không xong, không chỉ có Lưu gia chúng ta, mà nương nương cũng sẽ không có được kết cục gì tốt đẹp.” Lưu nhị phu nhân cố gắng nói xong, trên ót thấm ra một giọt mồ hôi.Kim Phượng trầm ngâm một lát. “Ta biết.”Lưu nhị phu nhân dứt khoát cười lạnh, nói: “Ngài nào biết đâu. Nếu ngài hiểu rõ thì đã suy nghĩ nhiều hơn cho Lưu gia, làm việc vì Lưu gia. Lưu gia làm sao phải rơi xuống hoàn cảnh như ngày hôm nay.”Kim Phượng ngẩn ra. “Nhị phu nhân muốn nói, tất cả mọi chuyện đều là lỗi của Kim Phượng sao?”Lưu nhị phu nhân quay đầu đi, có chút chật vật. “Thiếp không có nói như vậy.”Yên lặng một lúc.Lát sau, Kim Phượng đứng dậy, thản nhiên nói. “Nhị phu nhân cũng đã vất cả quá mức. Ngồi tạm một lát đi, Kim Phượng sẽ phái vài tên thị vệ hộ tống ngài xuất cung hồi phủ.”Lưu nhị phu nhân nói với theo sau lưng nàng: “Nương nương, thần thiếp cũng vì nể tình nương nương là người trong nhà mới nói đôi câu thành thật với ngài. Lúc trước khi ngài vừa mới vào Lưu phủ, thần thiếp đã cảm thấy ngài thông tuệ hơn người. Nhưng dù thông tuệ đến đâu, ngài thông tuệ hơn được Bạch Ngọc sao? Nam nhân đều là háo sắc lại tham lam, nếu ngài thật sự tin tưởng hoàng thượng sẽ chung thủy với ngài, đó chính là trò cười lớn nhất trong thiên hạ. Cuối cùng, chỉ có cha mẹ ruột thịt mới đáng tin, ngài nói có đúng không?”Kim Phượng gật gật đầu. “Kim Phượng biết rồi. Đa tạ Nhị phu nhân nhắc nhở.”Sắc mặt Lưu nhị phu nhân càng tái nhợt, rốt cuộc nhịn không được, nói thêm một câu: “Nương nương, ngài có biết Ngạc nhi đã chết như thế nào không?” CHƯƠNG 66 CỬU TRỌNG HOÀNG CUNG SINH BỤI MÙTiễn Lưu Nhị phu nhân về, Kim Phượng ngồi một mình trước cửa sổ thật lâu.Chuyện của nam nhân, giống như đều có đạo lý, lại vừa không có đạo lý. Tóm lại, nữ nhân chưa từng có đất để chất vấn. Đương nhiên nàng có thể đến hỏi Đoàn Vân Chướng, ca ca ta chết như thế nào, có phải do ngươi hại chết hay không. Đoàn Vân Chướng nhất định sẽ phủ nhận. Nhưng đáp án này nàng tin hay không tin? Nếu nàng tin, vậy cần gì phải đi hỏi hắn nữa? Nếu như nàng không tin, hỏi ra chỉ tăng thêm phần thương cảm.Nàng nghĩ, nàng vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để có thể chứng kiến Đoàn Vân Chướng cùng Lưu Hiết hoàn toàn đoạn tuyệt. Nếu Lưu Hiết chết trong tay Đoàn Vân Chướng, nàng nên làm thế nào, nàng thật sự chưa hề nghĩ tới. Nếu như Lưu gia sụp đổ, Đoàn Vân Chướng đem cả nàng ra xử trí, có lẽ trong lòng nàng còn có thể dễ chịu hơn một chút.Tờ mờ sáng đã xuất cung, lại đi đến Cảnh Tu Am ở ngoại ô. Hồi tưởng lại, Lưu Bạch Ngọc chuyển đến chỗ này đã gần nửa năm, từ mùa hạ đến mùa đông, nhưng vẫn không có ai hỏi thăm đến.Khách sáo đôi câu với am chủ, thêm chút ít hương khói liền trực tiếp đi thẳng đến tiểu viện nơi Lưu Bạch Ngọc ở. Sau am có một quả đồi nhỏ. Trên đồi trồng đầy cây phong, vừa đến mùa thu liền đỏ thẫm như máu. Hôm nay mộ đông, chỉ còn lại những chạc cây trơ trụi. Thấp thoáng giữa rừng phong là hàng rào tre vàng. Trúc xanh cùng bụi diêm thanh nhã đứng lặng im sau hàng rào tre.Vòng qua hàng rào, liền trông thấy Lưu Bạch Ngọc mặc một tấm áo choàng trắng thuần, dựa vào ngưỡng cửa. Trước cửa là một lò lửa nhỏ cũ nát, ngọn lửa đỏ tươi. Trong tay Lưu Bạch Ngọc vẫn là một bình Ngọc Tịnh, lại một cành hoa mai không biết lấy được từ đâu. Nghe thấy tiếng động ở hàng rào ngoài cửa liền chậm rãi quay đầu lại, bên môi vẫn mang một nụ cười nhẹ nhàng. Một sợi tóc rơi xuống khỏi búi tóc đen không cài trang sức, rủ xuống bên cạnh cần cổ tuyết trắng.“A, sao lại là muội.” Lưu Bạch Ngọc nói, tựa hồ có chút sung sướng, lại không mấy rõ ràng.Kim Phượng có phần mê man, dường như nàng đi hai mươi ba năm, đi nghìn vạn dặm, chỉ vì để đến được nơi này.“Bạch Ngọc tỷ tỷ.” Nàng có chút nghẹn ngào.Lưu Bạch Ngọc bật cười. “Ta đang có chuyện cầu xin muội, muội lại đến đây.”“Có việc cầu xin ta?”“Đúng vậy. Bên ngoài lạnh lắm, vào nhà nói đi.” Lưu Bạch Ngọc tùy tiện quăng hoa mai lung tung, kéo tay Kim Phượng lôi nàng vào trong nhà.Kim Phượng hít sâu một hơi, bình phục nỗi phập phồng trong lòng, nói: “Có chuyện gì, cứ nói đừng ngại.”Lưu Bạch Ngọc khách khí đi rót trà, hai người ngồi xuống.“Việc này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Chỉ là muốn xin muội đến nói với hoàng thượng một tiếng, để ngài ấy giao cho ta một nhiệm vụ.”“Nhiệm vụ?” Kim Phượng sững sờ, “Tỷ muốn làm nhiệm vụ gì?” Một cô gái yếu đuối, muốn làm nhiệm vụ gì chứ? CHƯƠNG 66 CỬU TRỌNG HOÀNG CUNG SINH BỤI MÙ (2)Lưu Bạch Ngọc mỉm cười thần bí. “Ta muốn đến Tây Việt. Muội muội tốt, muội hãy đến nói với hoàng thượng một tiếng, bổ nhiệm ta làm s