Chướng gật đầu.Hàm răng Kim Phượng ngứa ngáy.Lần trước bắt nàng đi đổi chủ ý của Thái hậu, lần này lại bắt nàng đi đổi chủ ý của cha nàng. Hắn tưởng nàng là ai a? Là Dương Ngọc Hoàn hay Triệu Phi Yến đây?“Ngài cảm thấy, thần thiếp đi khuyên, Uy Quốc công sẽ nghe sao?”Đoàn Vân Chướng khẩn thiết cầm hai tay Kim Phượng: “Trẫm tin tưởng nàng, nhất định sẽ có biện pháp.”“…”Kim Phượng muốn cầm hạt dưa đập chết người này.Nhưng vẻ mặt Kim Phượng vẫn luôn tỉnh táo thong dong.Vì vậy, lúc này nàng cũng liền tỉnh táo thong dong hít sâu một hơi, nói: “Hoàng thượng, thần thiếp không muốn.” CHƯƠNG 13 – CỌP CON MỚI SINH BỊ BÒ KHI DỄĐoàn Vân Chướng cho rằng mình nghe lầm.Tựa như hắn không thể tin được, văn võ toàn triều không ai có thể dũng cảm đứng ra phản kháng Uy Quốc công vậy, hắn cũng không tin, hoàng hậu Tiểu Hắc Bàn lại có một ngày dám can đảm ở trước mặt hắn phản kháng hắn.Đương nhiên, chuyện hồi chạy ba vòng cổng thành không nên tính tới. Con thỏ nóng nảy còn biết cắn người nữa là.Hoàng đế bệ hạ chấn kinh vô cùng.“Ngươi lặp lại lần nữa?”“Thần thiếp nói, thần thiếp không muốn.” Kim Phượng nhấn mạnh từng chữ rõ ràng, trầm bổng du dương nhấn nhá đều vô cùng đúng chỗ.“Là không muốn, hay là không dám?” Đoàn Vân Chướng cười lạnh.“Bởi vì không dám, cho nên không muốn. Hoàng thượng, đó là lưỡi đao, ngài muốn thần thiếp bịt mắt đâm vào sao?”“Ông ấy là cha ruột của ngươi.”“Thần thiếp đời này chỉ gặp ông ấy có một lần.” Kim Phượng thở dài. “Kỳ thật, để Ngụy thái phó cáo lão hồi hương, cũng chưa hẳn đã là chuyện không tốt.”Đoàn Vân Chướng vô cùng đau xót nhìn nàng: “Ngay cả ngươi cũng nói như vậy.”“Hoàng hậu, trẫm biết rõ Uy Quốc công chưa chắc sẽ nghe lời của nàng. Nhưng mà, tối thiểu thì nàng cũng nên đi thử một chút chứ.”“Chuyện đã biết rõ là không có kết quả, tại sao phải đi thử?” Hoàng hậu Lưu Hắc Bàn ở trong mắt cha ruột Uy Quốc công, cùng lắm cũng chỉ là một hòn sỏi mà thôi.“Nàng thật sự không đi?” Đoàn Vân Chướng cắn răng.“Không đi.” Kim Phượng kính cẩn ngoàn ngoãn cúi đầu, trong miệng lại đại nghịch bất đạo kháng chỉ.“Hoàng thượng, trừ phi ngài dùng thân phận hoàng thượng, mệnh lệnh thần thiếp đi.”Đoàn Vân Chướng im lặng không nói. Hắn cũng không muốn dùng thân phận hoàng thượng để mệnh lệnh Kim Phượng đi làm chuyện này. Huống chi như vậy, cũng sẽ không có ý nghĩa.“Thì ra, thiên hạ này thật sự đã không phải là thiên hạ của Đoàn gia ta nữa, mà là thiên hạ của Lưu gia các người.” Đoàn Vân Chướng lạnh lùng nhìn Kim Phượng chằm chằm.“Tốt, ngươi không đi, trẫm tự mình đi.”“Hoàng thượng…” Kim Phượng hơi run rẩy.Đoàn Vân Chướng cũng không thèm nhìn nàng một cái, xoay người tra khỏi cửa chính Hương La Điện.Trong khoảnh khắc đó, Kim Phượng có một loại cảm giác, tựa hồ hắn ra khỏi cửa này, sẽ không bao giờ trở lại nữa.Kỳ thật, Đoàn Vân Chướng nói không sai. Vì Ngụy Thái phó, tối thiểu cũng cần phải thử một chút, nhưng nàng không dám. Trước mặt Lưu Hiết, nàng là người nhỏ bé, lời nhẹ cỡ nào. Cho dù có đi khuyên, Lưu Hiết cũng sẽ cười.Hoàng hậu như nàng, bất luận là ở trong mắt Lưu Hiết hay trong mắt thái hậu, đều chẳng là gì cả. Cũng chỉ có Đoàn Vân Chướng mới coi nàng là thứ gì đó thôi. CHƯƠNG 13 – CỌP CON MỚI SINH BỊ BÒ KHI DỄ (2)Kim Phượng đứng trong chánh điện hồi lâu.“Nương nương?” Tố Phương lo lắng gọi nàng.Kim Phượng xoay mặt lại, cười: “Có thể lấy hạt dưa ra được rồi.”******Hoàng đế bệ hạ đích thân đến phủ Uy Quốc công, đây là phá lệ.Nếu đổi lại là gia đình thần tử khác, nhất định cả nhà sẽ ra nghênh đón, tỏ vẻ thật hãnh diện vẻ vang cho kẻ hèn này. Nhưng Uy Quốc Công lại không phải vậy. Đoàn Vân Chướng dẫn Tiểu Tôn Tử đến phủ Uy Quốc Công, nhưng lại không có một ai đi ra chào đón.Từ đầu đến cuối đều do người hầu dẫn đường đến ngồi trong phòng khách, phụng trà. Một lát sau, quản gia bước đến thưa: “Hoàng thượng, công gia nhà thần đang đánh cờ với Lục phu nhân ở Phong Thiền Viện. Xin mời Hoàng thượng đi theo thần.”Tiểu Tôn Tử đang định trở mặt tại chỗ. Cho tới bây giờ, chỉ có thần tử yết kiến hoàng thượng, có lý nào hoàng thượng lại phải đi gặp thần tử chứ?Đoàn Vân Chướng cố nén tức giận, ngăn cản Tiểu Tôn Tử.Làm hoàng đế như hắn, thật chẳng thú vị chút nào.Mười hai tuổi hắn lập hậu, tân nương từ mỹ nhân Bạch Ngọc biến thành Kim Phượng đen mập. Từ đó hắn liền hiểu, vị hoàng đế như hắn, phải dựa vào Uy Quốc Công mới có thể trưởng thành khỏe mạnh được.Mẫu hậu cùng hoàng thúc đều dạy hắn phải nhẫn. Nhưng nếu cứ nhẫn lại nhẫn hết cả đời, thì phải làm thế nào bây giờ?Vừa vào cửa viện liền gặp Uy Quốc công Lưu Hiết đang ngồi dưới một lùm trúc ảnh, cùng Lục phu nhân Thanh Linh thưởng trà, đánh cờ. Bàn cờ khắc trên một hòn đá Thái Hồ khổng lồ, viền kim tuyến, phong nhã cực kỳ, cũng xa hoa cực kỳ.Lục phu nhân được thị nữ đỡ dậy, chậm rãi hành lễ với Đoàn Vân Chướng. Lưu Hiết liền khoát tay. “Sức khỏe nàng không tốt, không cần phải giữ lễ tiết. Hoàng thượng đã đích thân đến, tự nhiên cũng sẽ không chú ý đến những quy củ này.”Về phần Lưu Hiết, ngay cả mí mắt cũng chưa từng nhúc nhích.Lục phu nhân yên lặng lui xuống. Lưu Hiết dọn sạc