người vừa phát ngôn. Xử Nữ giật thót, đôi đũa trong tay cô rơi xuống sàn, tạo nên một âm thanh lạnh tanh. Xử Nhi ngẩng mặt, nhìn sang người ngồi cạnh.
– Làm sao cậu biết, Sư Nhi? Tại sao lại hỏi vậy?
– Tớ là người thành lập lớp S, thông tin về các cậu tớ đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Sư Tử không ngần ngại đối mắt với Xử Nhi. Cô nở nụ cười dịu dàng. Sư Tử buông đũa, nói tiếp.
– Tớ xin lỗi nếu mình điều tra quá nhiều về các cậu. Và tớ cũng biết, thời gian tớ quen biết các cậu không thể bằng các cậu quen biết nhau, nhưng Xử Nhi, hi vọng cậu không phiền nếu nói bọn tớ biết chuyện của cậu?
– Không phải cậu đã biết rồi sao? Cậu nói mà?
– Tớ chỉ biết về thân thế và gia đình cậu. Và cả việc, cậu và Xử Anh không hoà thuận.
Trừ Cự Giải là bạn thân từ nhỏ của Xử Nữ và Ma Kết, còn lại đa số tụi nó đều không hiểu mô tê gì. Quay sang nhìn nhau bằng cặp mắt mở to khó hiểu, cho đến khi Xử Nhi lên tiếng.
– Cậu nói đúng, Sư Nhi! Xử Anh, cô ta là con riêng của mẹ kế tớ.
Bọn nó im lặng, quay sang nhìn Xử Nữ chằm chằm. Song Ngư và Ma Kết là hai người duy nhất vẫn tiếp tục ăn cơm trong chén của mình, dù đôi tai đang cố dõi theo từng lời của cô bạn lớp phó. Song Ngư là loại người bất cần, khỏi nói, còn Ma Kết, cậu đã được cô kể phần nào câu chuyện, nên không mấy ngạc nhiên.
– Các cậu biết chuỗi bệnh viện Virgo chứ? Đó là do nhà tớ điều hành.
Tụi nó im lặng nghe Xử Nhi nói, không đứa nào nói một lời. Tụi nó đã biết, nhưng nghe chính miệng cô nói vẫn không khỏi bất ngờ. Ma Kết đã buông đũa, cậu muốn chăm chú nghe Xử Nữ nói hơn. Trong khi đó, Sư Tử lại cầm đũa và ăn tiếp phần cơm của mình.
– Mẹ tớ mất khi sinh tớ, ba lại suốt ngày vắng nhà vì công việc. Vì muốn tớ hiểu được tình mẹ, ba tớ đã tái hôn. Người phụ nữ ấy có một đứa con riêng tên Xử Anh. Ở ngoài mặt khi có ba tớ, bà ta và Xử Anh đối rất tốt với tớ, nhưng sau lưng thì, luôn cố bắt nạt hành hạ tớ đủ kiểu.
– Bởi vì cậu là con của vợ đầu? Hay là vì cậu là người thừa kế? – Thiên Yết chợt hỏi
– Cả hai.
– Cho nên cậu dọn ra sống riêng và không phụ thuộc vào gia đình nữa? – Lần này là Bảo Bình
– Ừm, đối với tớ cũng không quá tệ. Ba tớ cho người đưa tớ về gần như là hằng ngày, cho nên khi được chuyển vào nhà chung với mọi người, tớ thấy thật tốt!
Bọn nó nhìn Xử Nữ bằng đủ con mắt. Ánh mắt thông cảm, ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng không có thương hại. Bởi vì tụi nó biết, Xử Nữ không muốn ai thương hại cô cả. Chợt Kim Ngưu vỗ tay một cái, rồi hùng hổ đứng dậy.
– Vậy cái vết bỏng trên tay cậu, là do ai? Do ai làm? Ai bắt nạt Xử Nhi, tớ xử cho!!
Bọn nó nhìn Kim Ngưu bằng ánh mắt như nhìn sinh vật ngoài hành tinh chưa gặp bao giờ. Nói đã đời nãy giờ, nghĩ thế nào mà Ngưu Ngưu lại có thể thốt ra câu nói ngốc nghếch kiểu đó. Rốt cuộc nãy giờ, thắc mắc chả biết cô nàng có nghe Xử Nhi nói không nữa. Cự Giải ngồi cạnh, thuận tay cốc cho Trâu một cái rõ đau.
– Sao cốc tớ?!
– Cậu nói ngốc nghếch gì đấy! Nãy giờ có nghe không mà hỏi câu đó!
– Đúng! – Nhân Mã phụ đạo – Nói chuyện như con ngốc ấy! Ai ngoài con nhỏ Xử Anh hả?
– Bó tay cậu luôn, Trâu à! – Song Tử vờ lắc đầu ngán ngẩm
Biết mình sai, nên Kim Ngưu không dám nói gì luôn chứ bảo gì đến cãi lại, cô nàng ngậm ngùi ngồi phịch xuống ghế, cầm đũa bỏ thức ăn liên tục vào miệng.
– Vậy cậu định thế nào? Tớ không nghĩ cô ta để yên cho cậu đâu!
Ma Kết chợt lên tiếng, tay đẩy gọng kính nhìn Xử Nhi chằm chằm. Theo đó, tụi nó cũng gật đầu cái rụp, nhìn sang Xử Nữ bằng đôi mắt toé lửa. Đáp lại, Xử Nhi chỉ nở nụ cười tươi tắn.
– Kệ cô ta!
– Phải đó! – Song Tử thêm – Cô ta dám xuất hiện là tớ cho ăn đập!
– Đồng ý luôn! – Nhân Mã hùng hổ – Dám bắt nạt lớp phó của tụi này, tớ cho nhỏ đó banh xác luôn!
– Tớ cũng không để yên đâu!
Tụi nó mắt tròn mắt dẹt nhìn cô nàng vừa đứng dậy, hai tay nắm chặt thể hiện quyết tâm. Ôi trời, bọn nó có nhìn nhằm không, cô nàng Cự Giải hiền lành thánh thiện, thiên thần của tụi nó đây ư? Cái này người ta thường gọi là gần mực thì đen, gần đèn thì sáng nè. Mà đen hay sáng thì không biết~
– Mấy bà chằn có khác! Thiện tai, thiện tai!
Dù đã cố nói nhỏ nhất có thể, nhưng nó vẫn lọt ngon lành vào tai của tụi con gái. Bốn đứa con gái đang thể hiện khí thế, tính luôn Kim Ngưu nhìn chòng chọc vào Bảo Bình như muốn ăn tươi nuốt sống khiến cậu chàng không lạnh mà run. Nhờ vậy, bữa tối không còn căng thẳng nữa. Nhìn nụ cười vui vẻ của Xử Nữ, không hiểu sao Ma Kết thấy rất vui.
Nhưng tụi nó đã quên mất một điều quan trọng mà tụi nó đã định hỏi cho ra lẽ…
CHAP 11: MUỘN HỌC RỒI!
Đang say giấc nồng, thì cái đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi. Sư Tử trùm chăn qua đầu, nằm úp mặt xuống gối bịt chặt hai tai. Cô tự hỏi rằng mình có đặt báo thức bao giờ đâu, sao lại kêu chứ?
Trong lúc đó, Kim Ngưu đã dậy từ bao giờ, thậm chí còn thay đồ xong nãy giờ. Ngưu Ngưu vừa ăn bánh ngon lành vừa nhìn chằm chằm Sư Tử vẫn tiếp tục ngủ trên giường. Cô là người cài báo thức chứ ai. Ai bảo cách đây nửa tiếng, Ngưu đã gọi, gọi mãi luôn mà Sư Nhi vẫn tiếp tục nệm ấm chăn êm đấy thôi. Nhìn đồng hồ, chỉ còn nửa tiếng là vào học,
