ương Thế Gia đứng lên nhường ghế :– Hàn Tuyết ngồi xuống đi.Long Thiếu Hạo lạnh lùng nói :– Xin lỗi, ở đây không hoan nghênh phái nữ.Hai anh chàng kia bất đắc dĩ phải ngồi xuống đưa mắt nhìn 2 người lo lắng.Lãnh Hàn Tuyết bật cười :– Thế kỉ XXI rồi mà không ngờ Long Thiếu Hạo còn giữ quan niệm ‘ Trọng nam khinh nữ ‘ . Tôi nghĩ anh nên về Đại Đường sống đi thì hơn.Mọi người như muốn rớt tim ra ngoài.Lần đầu tiên có nữ học viên dám gọi thẳng tên của Long học trưởng.Sắc mặt của anh càng ngày càng đen báo hiệu một cơn giông tố sắp xảy ra.Lãnh Hàn Tuyết chẳng thèm để ý đến điều đó.Cô chỉ tay vào Trương Hạo Dân ra hiệu bảo anh đứng lên. Cô ung dung ngồi vào chỗ đó khiến cho không chỉ đám tiểu thư sửng sốt mà ngay cả Long Thiếu Hạo cũng cảm thấy bất ngờ.Tại sao Trương Hạo Dân lẫn các chiến hữu của anh lại quen biết Hàn Tuyết hơn nữa còn rất nể mặt cô ta .Cổ Ngự Hàn ngồi bên cạnh kéo áo nhắc nhở Hàn Tuyết đừng nên làm loạn nữa nhưng cô không mảy may quan tâm. Lâm Gia Tuệ thấy vậy bắt đầu ‘ đổ thêm dầu vào lửa ‘ .Ả ta đứng lên làm nũng với Thiếu Hạo :– Long học trưởng.Cô ta hôm trước bắt nạt em. Không những vậy hôm qua còn dám ngồi lên ghế của học trưởng nữa đó.Long Thiếu Hạo bề ngoài tuy cười cười nhưng bên trong chán ghét cực độ.Không phải vì nghe lời sư phụ anh sẽ không bao giờ chạm tay vào đám đàn bà ghê tởm này.Anh nháy mắt với cô ta dỗ dành :– Ok.Anh sẽ lấy lại công đạo cho em.Lâm Gia Tuệ nhìn thấy cái nháy mắt của Long Thiếu Hạo thì sướng phát điên lên. Cô lập tức đến bên anh dựa sát vào không còn chỗ hở khiến Lãnh Hàn Tuyết đưa 2 tay lên che miệng :– Ngữ Yên , không hiểu sao Đại tỷ thấy buồn nôn quá.Gia Tuệ giận tái mặt nhưng trước vị hoàng đế cao cao tại thượng của mình cô không dám có hành động sổ sàng. Phương Thế Gia nhẹ nhàng nở nụ cười kín đáo.Còn trong lòngHạo Dân , Ngự Hàn cùng Hàn Phong thì không ngừng tán thưởng Lãnh Hàn Tuyết.Người dám đối đầu với Long Thiếu Hạo e rắng ngoài cô ra không tìm được người thứ 2 . LongThiếu Hạo điếm nhiên nhìn Hàn Tuyết .Ngón tay giữa gõ nhẹ lên mặt bàn bằng thủy tinh.Lập tức vật đó biến thành bốn mảnh rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành.Vụn thủy tinhvăng khắp nơi khiến không ít người đứng gần đó bị thương.Họ hoảng sợ lùi hết ra chỗkhác đưa mắt nhìn Long Thiếu Hạo với vẻ tôn thờ thấy rõ.Anh nhẹ nhàng tiến về phía Hàn Tuyết , chậm rãi giống như thần chết đang vờn con mồi của mình . Tất cả mọi ngườiđều nín thở theo dõi diễn biến xảy ra tiếp theo. ‘ Tứ Đại Minh Tinh ‘ và Lưu Ngữ Yên đang lo lắng tột cùng.Cổ Ngự Hàn đứng ra che trước mặt Lãnh Hàn Tuyết.Phương Thế Gia nắm tay Thiếu Hạo ngăn lại :– Bình tĩnh đi Hạo. Đừng làm tổn thương cô ấy.Trương Hạo Dân nói nhỏ với Hàn Tuyết :– Xin lỗi Thiếu Hạo đi . Đừng bướng nữa được không hả Đại tỷ.Nhanh lên.Lãnh Hàn Tuyết ‘ hừ ‘ lạnh :– Trong từ điển của emhông có 2 từ ” xin lỗi ”Long Thiếu Hạo mất kiên nhẫn nhìn 4 người bạn của mình nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa bên trong là một mệnh lệnh không thể không nghe :– Tránh ra. Tôi đã nói rằng không được ai động vào ghế của tôi cơ mà.Cô ta không những đã phạm điều cấm kỵ còn dám lớn tiếng khiêu khích. Các cậu định bảo vệ cô ta chống đối tôi sao ?Lãnh Hàn Tuyết cũng lên tiếng :– Ngự Hàn, tránh ra.Chuyện của em thì đừng xen vào.Mọi người nhìn nhau bất lực rồi tách sang hai bên nhường đường cho 2 người cố chấp.Lãnh Hàn Tuyết bước đến trước mặt Long Thiếu Hạo, cô nhẹ nhàng lấy chân đặtnhẹ vào chiếc ghế của anh.Lúc này chiếc ghế cũng có số phận không sáng sủa hơn cái bàn lúc nãy là bao.Chỉ nghe ‘ Rắc ‘ một tiếng . Nó đã bị Hàn Tuyết giẫm gãy làm 2. Ngữ Yên nhìn thấy xanh mặt vội vàng quay sang nhìn Thiếu Hạo. Cô học ở đây khá lâu nên cũng phần nào hiểu rõ tính cách của ‘ Lão Đại ‘ này.Quả đúng như những gì Ngữ Yên lo lắng. Thiếu Hạo giận dữ đưa tay lên bóp cổ Hàn Tuyết . Ngữ Yên sợ hãi quỳ xuống :– Cầu xin Long thiếu gia. Người đại lượng tha cho Đại tỷ. Cô ấy là học viên mới, không hiểu rõ quy củ ở đây.Xin Long thiếu gia tha mạng.Ngữ Yên biết với sức của Long Thiếu Hạo có thể giết chết Hàn Tuyết.Vì anh ta tu vi cao hơn Đại tỷ của cô 1 bậc.Lãnh Hàn Tuyết mặc dù đang bị bóp cổ, mặt đỏ lừng, hô hấp cực kỳ khó khăn nhưng cố gắng rít lên :– Lưu Ngữ Yên. Mình cho bạn 3 giây để đứng lên. Buồn cười, Vũ Cơ danh chấn thiên hạ mà lại chết dễ dàng như vậy sao? Mấy người bạn của cô hồ đồ cả rồi.Lãnh Hàn Tuyết nhìn Thiếu Hạo , khóe miệng cong lên thành một nụ cười nửa miệng vô cùng quyến rũ . Môi cô mấp máy 2 từ ” Hỗn Đản ” khiến Long Thiếu Hạo nhíu mày .Cổ Ngự Hàn định xông lên ngăn cản liền bị Thiếu Hạo 1 chưởng đánh bay về phía góc tường.Khóe miệng rỉ máu tươi.– Cấm không ai được qua đây.Long Thiếu Hạo quay lại đối diện với Hàn Tuyết thì phát hiện cô đang rút trong người ra 1 hàng kim châm tẩm độc đang chỉa thẳng vào cổ của anh.Cô nở nụ cười chiến thắng hỏi :– Sao hả hỗn đản . Có muốn nếm thử Cửu Trùng Tán do ta bào chế không ?Long Thiếu Hạo khóe miệng nở nụ cười rồi nhanh như cắt nắm lấy tay đang cầm kim của Hàn Tuyết vặn nhẹ. Nguyên hàng kim rơi xuống đất khiến cô thấy hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng bình tĩnh xo