ay người tấn công. Thiếu Hạo ung dung tránh tất cả các đòn mà cô đánh ra nhưng anh bỗng sững sờ.Tất cả chiêu thức mà cô đưa ra đều giống anh như đúc chỉ tiếc rằng chưa luyện đến cảnh giới cao nhất.Trong mắt anh hiện lên sự vui mừng kinh khủng.Lãnh Hàn Tuyết không hề nhận ra sự biến chuyển của Thiếu Hạo chỉ cố gắng hết sức hạ gục đối thủ của mình. Đáy mắt anh hiện lên vẻ tinh nghịch bất ngờ đặt tay phải lên cái eo thon nhỏ của Hàn Tuyết , tay trái chế ngự 2 tay của cô sau đó anh cúi xuống đặt lên đôi môi anh đào của Hàn Tuyết một nụ hôn thật dài.Mọi người chứng kiến cảnh đó hết sức bất ngờ, vội vã quay mặt đi chỗ khác.Riêng đám con gái trong lòng ngùn ngụt lửa hận không thể nào dập tắt được.Hàn Tuyết bị bất ngờ nên trở nên luống cuống quên cả phản kháng. Chiếc lưỡi của Thiếu Hạo bá đạo tách 2 hàm răng của Hàn Tuyết ra sau đó tiến sau vào bên trong mang theo tất cả niềm đê mê.Thiếu Hạo tham lam ngấu nghiến đôi môi xinh đẹp của Hàn Tuyết một cách mãnh liệt nhất.Sau giây phút sa ngã , cuối cùng Hàn Tuyết lấy lại bình tĩnh dùng hết sức đẩy Thiếu hạo ra.Anh luyến tiếc rời đôi môi ngọt ngào của cô không quên nói nhỏ :– Đừng nên thử thách lòng kiên nhẫn của ta.Nhớ chưa học muội ?– Chưa – Hàn Tuyết đáp trả đầy tức giận.Long Thiếu Hạo nhìn cô đầy yêu thương rồi rời bước đi.Đến lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Cứ như vậy chắc sau này trong túi ai cũng phải thủ sẵn thuốc trợ tim quá.Chỉ tội Cổ Ngự Hàn ngực vẫn còn đau âm ỉ .Anh rủa thầm ” Long Thiếu Hạo chết tiệt, có cần động thủ mạnh như vậy không chứ? Tính giết bằng hữu sao? Còn ngang nhiên chiếm tiện nghi của Vũ Cơ nữa chứ, đáng chết .” Mọi người bắt đầu giải tán đi vào lớp học tiết tiếp theo nhưng trong lòng mỗi người mang một tâm trạng khác nhau.Đọc tiếp Học viện hoàng gia – Chương 4 CHƯƠNG IV.1 : GÂY SỰHàn Tuyết đi dạo cùng Ngữ Yên trong vườn trường thì nghe tiếng Khương Bảo Tâm đang nghiến răng nghiến lợi :– Lãnh Hàn Tuyết, cô ta dám….Long Học Trưởng hôn cô ta sao ? Tức chết đi được mà.Lâm Gia Tuệ có vẻ bình tĩnh hơn ‘hừ’ nhẹ :– Con ranh đó chắc chắn phải trả giá đắt.Dám cướp Long Học Trưởng của tôi sao ? Chờ kiếp sau đi. Nghe đến đó Khương Bảo Tâm lập tức giãy nãy lên như chạm phải nước sôi:– Nè , cô nói ai là của cô hả Gia Tuệ ?Đồ mặt dày không biết ngượng.Long học trưởng hiện giờ đang ‘sủng ái’ tôi.Cô cứ từ từ chờ đi.Lâm Gia Tuệ mỉa mai :– Thật sao? Tôi mới vừa thấy anh ấy đi cùng Nghi Tiểu Hàm.Coi bộ ngày mai cô sẽ là người thứ N bị ‘thất sủng’ đó.Cứ hạnh phúc cho hết hôm nay đi.Lãnh Hàn Tuyết nhếch môi bỏ đi .Một đám tiểu thư đầu óc rỗng tuếch không có việc gì làm ngoài tranh giành đàn ông.Các cô gái đó xem ra không có ích lợi bằng động vật rồi.Ngữ Yên bên cạnh lẩm bẩm rủa :– Một đám ngu xuẩn.Sống trên đời chật đất.Hàn Tuyết quay sang cười nhẹ :– Không phải có ý định giải quyết ‘nạn bùng nổ dân số đó’ chứ.Ngữ Yên bật cười ;– Cám ơn đại tỷ nhắc nhở.Mình đi làm ngay.Nói rồi cô quay người đi khiến Hàn Tuyết phải bật cười kéo tay lại :– Không nên nha.Làm vậy sẽ ảnh hưởng đến nền kinh tế quốc dân vì phải bỏ ra một khoảng đất trống để mai táng.Bây giở đất hiếm lắm , không nên lãng phí.Ngữ Yên lâu rồi mới thấy Hàn Tuyết vui vẻ , cởi mở như vậy nên cũng đùa giỡn theo :– Haizz.Đúng là ‘ Hồng Nhan Họa Thủy ‘ nha.– Ý Yên nói Long Thiếu Hạo ấy hả?Ngữ Yên gật đầu.Hàn Tuyết cũng ngầm đồng ý như vậy.Đúng là ‘ hồng nhan họa thủy ‘.– Này Ngữ Yên. Tiểu Sinh đi được bao lâu rồi nhỉ ?Lưu Ngữ Yên nhẩm tính rồi trả lời :– Khoảng 3 năm rồi.Hàn Tuyết ngồi xuống ghế đá cảm thán :– Lâu như vậy rồi sao? Thật sự nhớ nó quá.Không biết bên đó sống có tốt không.Tuy rằng nhắc đến người bạn cũ rất buồn nhưng Ngữ Yên vẫn an ủi Hàn Tuyết :– Tiểu Thư là người hoạt bát , thông minh sẽ sống tốt thôi.Hàn Tuyết nhăn mặt tỏ vẻ không hài lòng :– Chúng ta sống bên nhau từ nhỏ tại sao vẫn không thể thay đổi cách xưng hô vậy.Nhiều lúc mình cảm thấy giữa chúng ta vẫn còn nhiều ngăn cách.Chỉ cần Yên bỏ qua những rào cản đó chúng ta sẽ thoải mái hơn rất nhiều.Được không ?Ngữ Yên cắn môi gặp đầu :– Mình biết rồi Vũ Cơ.Hàn Tuyết mỉm cười nhìn người bạn thân thiết của mình.Nhiều lúc chỉ đơn giản là một tiếng gọi cũng khiến người ta cảm thấy vui vẻ.TRONG THƯ PHÒNG CỦA TỔ CHỨC CEO-LEADER.Lãnh Hàn Tuyết chăm chú ngồi pha trà cho sư phụ của mình.Ông là người rất thích trà đạo và những gì liên quan đến Nghệ thuật nhưng con người nhiều lúc cũng không thể trọn vẹn hưởng thụ những việc mình thích.Đơn giản vì họ không thể làm như vậy hoặc có những tâm sự không thể nói ra.Cũng như sư phụ.Ông là người đứng đầu của CEO-LEADER nên những sở thích riêng của mình chỉ thể hiện ở trước mặt những người thân yêu mà thôi.NGHIÊM MINH TRIỆT chăm chú nhìn Hàn Tuyết pha trà bất chợt hỏi :– Khá hơn chưa ?Hàn Tuyết hoàn toàn hiểu được câu hỏi cộc lốc không đầu không đuôi của sư phụ nên mỉm cười chua xót :– Cám ơn người .Vẫn như cũ thôi ạ .– Con vất vả lắm phải không? Có cần gì thì cứ nói không được xem mọi người là người dưng .Hiểu chưa?-Nghiêm Minh Triệt nhìn đồ đệ cưng mà ông luôn xem như con gái cực khổ không khỏi lắc đầu