Học Viện Hoàng Gia

Học Viện Hoàng Gia

Tác giả: chaupha9xcool

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325055

Bình chọn: 7.5.00/10/505 lượt.

g nói cho mọi người biết .Anh rất lo cho em đó.Cô bật cười :– Em muốn tạo cho mọi người sự bất ngờ mà.À , sao không thấy Hạo ca đâu hết vậy .Long Thiếu Hạo từ ngoài cửa bước vào hỏi :– Ai vừa nhắc anh vậy ta.Thái Sinh kinh hỷ chạy ra ôm chầm cổ Thiếu Hạo làm nũng :– Hạo ca, em nhớ anh quá trời luôn.Long Thiếu Hạo mỉm cười :– Thật sao ?Vậy vinh hạnh cho tại hạ quá.Nơi đâu có Thái Sinh thì không khí nơi đó luôn trở nên vui vẻ , dễ chịu.Ngay cả Long Thiếu Hạo khi có mặt cô cũng dịu dàng hơn rất nhiều.Riêng Lãnh Hàn Tuyết sa sầm nét mặt quay sang nói với Thái Sinh :– Xin lỗi.Mình có việc rồi.Gặp lại sau.Tạm biệt mọi người.Thái Sinh hỏi :– Không về nhà cùng mình sao Vũ Cơ.Hàn Tuyết lắc đầu :– Để bữa khác.Mình phải đi rồi.Nói xong Hàn Tuyết bước nhanh ra ngoài mặc tiếng gọi của Thái Sinh:– Vũ Cơ, Vũ Cơ, đứng lại xem, Vũ Cơ.Đọc tiếp Học viện hoàng gia – Chương 5 CHƯƠNG V.1 : HẬNTrong bệnh viện mọi thứ đều là một màu trắng : tường trắng , rèm trắng ,giường trắng tạo cho con người cảm giác lạnh lẽo, thê lương .Ở đây , ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh như một sợi tơ.Hàn Tuyết ngồi trên ghế ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng thiếu sức sống của Lãnh Hàn Doanh không khỏi xót xa , đau lòng.Chị ấy đã nằm đây hơn một năm rồi.Không nhúc nhích , không mở mắt cũng chẳng nói chuyện.Nhiều lúc Hàn Tuyết cảm thấy vô cùng sợ hãi.Cô không nhận ra được sự sống dù rất mỏng manh nơi Hàn Doanh.Hàn Tuyết sợ một ngày nào đó chị của mình cũng sẽ ra đi như những bệnh nhân khác.Một năm trôi qua cô không ngày nào không gặp ác mộng , cuộc sống nặng nề đè lên đôi vai nhỏ bé khiến Hàn Tuyết cảm thấy mệt mỏi.Cô nhìn người chị đáng thương của mình không khỏi thở dài não nùng.Cùng một mẹ sinh ra , Lãnh Hàn Doanh bản tính yếu đuối , lương thiện , hiền lành còn Lãnh Hàn Tuyết lạnh lùng ,lãnh khốc và mạnh mẽ.Vì quá nhút nhát , yếu đuối nên Hàn Doanh mới có kết cục ngày hôm nay.Hàn Tuyết dựa đầu lên cửa sổ đưa mắt nhìn bầu trời phủ đầy tuyết trắng.Mùa đông đến rồi :lạnh lẽo , thê lương giống như mùa đông của 10 năm về trước.Những kí ức đau buồn lần lượt hiện về trong đầu như một thước phim quay chậm khiến Hàn Tuyết nhức nhối không thôi.Năm đó,Hàn Tuyết mới 8 tuổi ,Hàn Doanh hơn cô 2 tuổi.Tuy chỉ là một đứa bé nhưng trời sinh Hàn Tuyết thông minh hơn người thường nên cô sớm nhận ra điểm khác thường trong gia đình của mình.Ba cô là một nhà chính trị gia có tên tuổi , mẹ là nghệ sĩ dương cầm Gia Khiết Bội nổi tiếng thời đó.Hôm đó , vừa bước về nhà sau khi đi học về , Hàn Tuyết chứng kiến cảnh ba cùng với một người đàn bà diêm dúa đang ra sức đánh mẹ.Lúc trước mỗi khi ba cô về nhà đều mang theo mùi nước hoa nồng nặc còn mẹ cứ rúc trong phòng khóc như mưa .Hôm nay mới hiểu rõ , thì ra ông ta có nữ nhân ở bên ngoài , còn ngang nhiên dám dẫn về đây hành hạ người mẹ đáng thương của cô.Nhìn thấy máu chảy ra từ khóe miệng của Gia Khiết Bội chảy ra, lại nhìn sang Lãnh Hàn Doanh đang chui xuống gầm bàn khóc nức nở , ánh mắt hoảng loạn, sở hãi cùng cực .Hàn Tuyết thấy máu sôi trào nơi huyết quản.Cô cầm lấy bình hoa bằng thủy tinh ngay bên cạnh ném thẳng về phía 2 người vô đạo đức đó.Ông ta tránh được nhưng ả tiện nhân bên cạnh thì không được tốt số cho lắm nên hưởng nguyên lọ hoa vào trán , máu chảy túa ra bê bết trên khuôn mặt trông như ác quỷ dưới địa ngục.Bà ta khóc thét lên níu lấy tay áo ba Hàn Tuyết.Ông ta giận dữ xăm xăm về phía cô , mẹ Hàn Tuyết thấy vậy liền chạy lại kéo tay ông ấy về không cho làm tổn thương đến cô con gái út.Đôi mắt ông ta lóe lên ánh lửa sau đó vơ lấy mảnh thủy tinh sắc nhọn phía dưới đâm thẳng vào ngực trái của Gia khiết Bội.Tiếng thét chói tai của Hàn Doanh như xé rách không trung.Hàn Tuyết dương đôi mắt tronng suốt nhìn người mẹ hiền lành , đáng thương đang lịm dần lịm dần rồi ngừng thở hẳn.Vẻ mặt lúc đó của bà mãi mãi in đậm trong kí ức của Hàn Tuyết.Nó như bóng ma quanh quẫn mãi bên cạnh cô.Lúc Gia Bội Khiết ngã xuống , Hàn Tuyết nhìn thấy trong mắt bà nỗi tuyệt vọng , đau đớn cùng lo lắng.Đến bây giờ Hàn Tuyết vẫn tự hỏi chính mình rằng tại sao mẹ lại có thể yêu người đàn ông bạc tình đó đến như vậy?Ngay cả khi ông ta mất hết nhân tính.Tại sao cho đến lúc chết mới cảm thấy tuyệt vọng vì cuộc hôn nhân không hạnh phúc như vậy? Lúc nhận ra mình đã tự tay giết chết vợ , ba Hàn Tuyết lảo đảo té ngã xuống sàn nhà.Còn cô chậm rãi bước đến bên mẹ ngồi xuống nắm lấy đôi bàn tay đang lạnh dần của bà .Hai hàng nước mắt lăn nhanh trên má rơi xuống đất biến mất như chưa từng tồn tại.Cô vuốt đôi mắt đang mở to tuyệt vọng của mẹ ,trong thâm tâm thề rằng sẽ khiến Lãnh Trung Kiên -( ba hàn tuyết,giờ mới nghĩ ra tên,hihi) cùng ả tiện nhân kia chết không toàn thây.Vậy mà với tội danh sát nhân ông ta chỉ bị ngồi tù có 2 năm sau đó càng ngày càng thăng tiến trên con đường sự nghiệp.Nhiều lúc một mình trong đêm tối Hàn Tuyết cảm thấy cuộc đời thật lắm điều bất công.Đó chính là động lực giúp cô trở thành một sát thủ nổi tiếng tàn khốc trên giang hồ như ngày hôm nay.Từ ngày mẹ mất , 2 chị em Hàn Tuyết bỗng chốc trở thành trẻ mồ côi p


XtGem Forum catalog