lớn phản chiếu lại hình ảnh trước mắt. Tôi hơi cúi người tiến đến, soi mình vào hồ nước trước mặt. Không lẽ…..Không lẽ đây chính là hồ nước trong truyền thuyết? Tôi thật sự có duyên đến như vậy sao?
Tôi vừa nghĩ vậy đã lập tức lắc đầu. Có lẽ đây chỉ là một hồ nước bình thường được mọi người thêu dệt nên mà thôi. Làm sao có chuyện nhìn vào trong đó có thể thấy được người sẽ ở bên cạnh mình suốt đời chứ! Tôi tự nhiên mỉm cười ngớ ngẩn. Nhưng trong một phút, tôi bỗng nhiên sững lại. Bởi vì trong hồ nước lúc này, đang hiện lên một hình ảnh khác, một khuôn mặt lạnh lùng đang nhìn tôi chằm chằm, nếu không nói, đây chính là khuôn mặt Vũ. Gì…gì chứ?
Chỉ cần soi vào đó, sẽ thấy được ý trung nhân của mình, sẽ thấy được người ở bên mình cho tới cuối đời!
Không lẽ…truyền thuyết là có thật! Nhưng mà, tại sao hình ảnh phản chiếu trước mặt tôi, lại là của Vũ được???
Đúng lúc này thì bên cạnh tôi vang lên một giọng nói lạnh lùng quen thuộc
– Cậu còn muốn nhìn tới bao giờ nữa đây?
Tôi giật mình quay lại, chỉ thấy Vũ đang nhìn mình chằm chằm. Từ ngạc nhiên, tôi cười méo xệch. Cái gì truyền thuyết. Thì ra là cậu ta đứng phía sau tôi. Nhưng mà….khoan..Tại sao Vũ lại ở đây? Không phải cậu ta đang ở trường sao?
Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 30
Chap 30: Tôi sẽ bảo vệ cậu
– Sao…sao cậu lại ở đây? – Tôi ngạc nhiên nhìn Vũ. Cậu ta vẫn giữ nguyên tư thế cũ nhìn lại tôi, đáp gọn:
– Bị lạc đường!
– Cái gì? – Tôi tròn mắt. Gì chứ? Lí do như vậy cũng được sao? Thiên Vũ không hề quan tâm tới vẻ mặt không tin của tôi, chỉ nói
– Muộn rồi! Tìm đường về thôi!
Tôi ngơ ngác gật đầu. Tự nhiên trong lòng lại có cảm giác hụt hẫng nhìn vào hồ nước, hiện tại chỉ còn phản chiếu gương mặt thất vọng của tôi. Tôi bỗng nhiên thấy buồn cười, nghĩ mình sao lại biến thành kẻ mê tín như vậy. Lắc đầu đứng dậy đi theo Vũ.
Cậu một tay cầm la bàn, vừa dò tìm phương hướng. Tôi ở phía sau chạy theo, vừa chạy vừa gọi.
– Chờ…chờ tôi một chút!
Vũ nhíu mày quay lại nhìn tôi, sau đó lại tiếp tục bước đi. Tôi giậm chân, trong đầu bực bội nghĩ: Có cần thiết phải đi nhanh như vậy không, làm tôi đuổi theo cũng muốn hụt hơi. Ai chả biết cậu là vận động viên chứ? Tôi cứ mải mê rủa xả Vũ, không để ý liền giẫm vào một gốc cây, ngay lập tức cả thân người đều lệch hẳn về bên trái, tiếp đất không phanh.
– A! Ui! – Tôi dừng lại sau khi đã lăn đủ một vòng trên mặt đất, lưng đập vào một gốc cây, chân bị gập đau gần chết. Tiếng động cũng may đánh thức được Vũ, cậu ta quay lại nhìn tôi. Tôi ôm lấy chân, đau muốn bật khóc. Chân cũng không thể xoay được. Vũ cúi xuống nắn nắn chân tôi, phán
– Trật khớp rồi!
Cậu vừa nói vừa nâng chân tôi lên. Trong suy nghĩ của tôi liền hiện lên hành động tiếp theo của Vũ, và tôi hét lên. Nhưng tiếng kêu còn chưa thoát ra khỏi cổ thì đã “khục” một tiếng. Tôi đau đến á khẩu!
– Ổn rồi! – Vũ nói, sau khi hoàn tất màn bẻ chân thuẩn thục.
Tôi co chân nhè nhẹ, đúng là không còn đau như lúc nãy nữa. Tôi dùng ánh mắt cảm kích nhìn Vũ, nói
– Cám ơn!
Cậu ta không nói gì, lấy tay kéo tôi
– Về thôi!
Nhưng tôi vừa đứng dậy thì cái chân lại đau nhói. Bắt tôi đi về trong tình trạng này thà ở lại đây còn hơn! Tôi ái ngại nhìn Vũ. Cậu ta lại nhíu mày nhìn xuống chân tôi. Bất chợt Vũ quay đi, rồi đột ngột ngồi xuống
– Lên đi!
– Hả?
– Tôi cõng cậu về! – Vũ điềm đạm nói
Cái gì chứ? Tôi tròn mắt nhìn Vũ. Cậu ta định cõng tôi về sao? Tôi kịch liệt lắc đầu.
– Tôi…
Thấy tôi đứng chần chừ, Vũ quay lại, rút trong túi ra chiếc la bàn, nhét vào tay tôi
– Cầm lấy!
Tôi vẫn ngơ ngác đứng nhìn, thì thấy cậu dùng hai tay rồi nhấc bổng tôi lên lưng. Tôi giật mình la oai oái
– Này! Bỏ tôi xuống! Bỏ tôi xuống!
– Im lặng đi không tôi vứt cậu xuống nước đó!
Vũ bực mình quát lại tôi. Tôi im bặt, biết chắc là cậu ta không nói đùa. Vậy là tôi ở bên trên xem la bàn, vừa chỉ đường cho Vũ. Cậu ta cõng tôi nên tốc độ cũng chậm hẳn. Tôi hơi cúi người, áp vào lưng Vũ. Tự nhiên cảm thấy tim đập rất nhanh. Thật sự….thật sự chưa từng được một người con trai khác cõng trên lưng, tất nhiên là trừ anh trai. Cũng may là cậu ta không nhìn thấy khuôn mặt đỏ lựng của tôi lúc này. Chốc chốc Vũ lại hỏi
– Hướng nào đây?
Tôi nhìn chăm chăm vào la bàn, phán đoán
– uhm…bên này!
Theo hướng tay tôi chỉ, Vũ cõng tôi đi ra ngoài. Nhưng đi mãi vẫn chưa thấy lối ra. cậu bắt đầu bực mình
– Cậu có chắc là biết xem la bàn không vậy?
Bị chạm vào lòng tự ái, tôi lên giọng
– Tất nhiên rồi!
Tôi vừa đáp thì thấy Vũ dừng lại không đi tiếp nữa, tôi ngạc nhiên
– Sao vậy? Cậu không tin tôi sao?
Cậu ta không nói gì, chỉ nhìn thẳng về phía trước. Khi tôi nhìn lên, thấy khung cảnh trước mặt có đôi chút quen thuộc. Và sau khi nhìn thấy cái khúc cây đã làm tôi ra nông nỗi này thì tôi mới nhận ra, đây chính là điểm xuất phát. Tôi gần như mếu nhìn Vũ.
– Chuyện này….
Vũ đặt tôi xuống dưới gốc cây, lấy lại la bàn. Tôi ấm ức nhưng không làm gì được. Đúng lúc này lại có một giọt nước nhỏ rơi xuống trán. Tôi hơi ngẩng lên, một giọt nước khác lại rơi xuống. Mưa! Khi tôi vừa nhận thức được
