Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216562
Bình chọn: 7.5.00/10/1656 lượt.
?”
“Nhìn quen rồi, cũng rất thuận mắt, rất đáng yêu!”
“….”Đáng yêu sao? Cô không thể không nói cách thưởng thức của thầy hơi bị đặc biệt sao?
Vẻ ngoài nhìn có vẻ chững chạc, nhưng Lương Cảnh Đường cũng là một người đàn ông vô cùng hài hước. Uất Noãn Tâm dần dần cũng không còn bởi vì thân phận giáo sư của anh mà cảm thấy xa lạ, vui vẻ trò chuyện với nhau, cho đến khi một ánh mắt liếc qua, làm cho sống lưng của cô lập tức cảm thấy lạnh lẽo.
Cảm thấy bất an cô quay đầu lại, Nam Cung Nghiêu đã ngồi cách cô năm met, khóe môi anh lạnh lùng mím lại.
Chương 26 : Lại hiểu lầm nữa rồi
Đương nhiên, Nam Cung Nghiêu không chỉ ngồi một mình, bên cạnh còn có một mỹ nữ tựa như tiên giáng trần. Uất Noãn Tâm trước giờ cũng không phải chưa từng thấy các loại dáng người quuyến rũ đầy đặn, đường cong rõ ràng. Cô gái kia thật sự rất đẹp, nhưng không phải chỉ có giá trị là một bình hoa đẹp, mà còn toát ra một loại khí chất rất sỏi đời. Vừa có đầu óc vừa có sắc đẹp lại đẹp người, nhất định không có một người đàn ông bình thường nào có thể xứng với cô ấy. Thậm chí ngay cả người bên cạnh là một nhân vật tầm cỡ như Nam Cung Nghiêu, cũng không hề ảnh hưởng đến ánh hào quang của cô. Hai người ngồi bên cạnh nhau, bù trừ lẫn nhau, vô cùng xứng đôi.
Trong lòng Uất Noãn Tâm cảm thấy bản thân mình so với cô ấy còn kém rất xa, người con gái bên cạnh Nam Cung Nghiêu, nhất định phải giống như cô ấy, mà cô chẳng qua chỉ là một cô gái nhỏ không hiểu sự đời! Đường nhiên cô cũng có sự kiên cường, cố gắng và lý tưởng của chính mình. Nhưng nếu muốn có được khí chất giống như cô ấy, vẫn còn phải cần một khoảng thời gian dài.
Còn may mắn là ngoại trừ lần đó ra, cô cũng không còn phải chịu cảnh chua xót và ghen tỵ khi bắt gặp chồng mình ở cùng người phụ nữ khác. Chỉ lo lắng sẽ bị ảnh hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Lương Cảnh Đường, rồi dẫn đến những tai họa không mong muốn.
“Buổi sáng phòng tài vụ có gửi báo cáo đến, dự án hợp tác với công ty Vinh Đạt năm ngoái đã đạt được lợi nhuận từ 50% lên đến 70%. Tôi cho rằng phương án hợp tác này cũng đã chín mùi rồi, chúng ta có thể chấm dứt hợp tác với công ty Vinh Đạt. Tổng tài, anh cảm thấy như thế nào? Tổng tài?”
Nhìn thấy vẻ mặt thất thần của anh nhìn về nơi khác, Hướng Vi nhìn theo ánh mắt của anh nhìn qua. Trong vòng một giây nhìn ra được người mang cặp kính gọng đen to ngồi cách đó năm met, trông có vẻ là một cô gái quê mùa nhưng lại chính là người vợ mới cưới của sếp, Uất Noãn Tâm.
Làm trợ lý của tổng tài mười năm trời, Hướng Vi rất ít khi thấy Nam Cung Nghiêu phân tâm trong lúc làm việc. Anh đang không vui vì thấy cô ấy cùng người đàn ông khác dùng bữa sao?
Cảm giác được có hai cặp mắt đang quan sát mình, Uất Noãn Tâm liền cuối đầu xuống, vì dùng lực cắt miếng thịt bò, nên làm cho trên mặt đĩa cao cấp phát ra âm thanh chói tai.
“Thịt bò quá dai sao?” Lương Cảnh Đường hỏi.
“Hử? Không, không có…em, em không quen sử dụng dao nĩa!” Uất Noãn Tâm vội vàng tìm đại một lý do, khó xử nở nụ cười.
“Để tôi giúp em!”
“Không cần đâu, em tự mình làm được! Thật đó…” Uất Noãn Tâm không kịp ngăn lại, Lương Cảnh Đường đã mỉm cười cầm lấy dĩa của cô, tỉ mỉ cắt miếng thịt bò ra từng miếng nhỏ. “Cổ tay phải dùng một chút lực, dao nâng cao lên một tí, vậy thì sẽ không đụng vào đĩa nữa.”
“Ưm…Lần sau em sẽ nhớ kỹ…” Uất Noãn Tâm bối rối cuối đầu thấp xuống, ngay cả ngước mắt cũng không dám ngước lên nhìn. Tay ở dưới bàn nắm chặt lấy mép áo, lòng bàn tay ướt đầy mồ hôi.
Lần này tiêu rồi, anh nhất định sẽ hiểu lầm mất thôi, trở về nhà thế nào cũng nổi giận đùng đùng rồi mỉa mai cô là không an phận , nhưng sự thật không phải như vậy mà!!!
Cô phải làm sao vượt qua ải này đây?
Chương 27 : Bí mật của cô
Uất Noãn Tâm dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết bữa trưa, rồi nhanh chóng bỏ chạy. Lương Cảnh Đường kiên quyết đưa cô về, khó mà từ chối được, đành phải lên xe của anh. Thoát khỏi Nam Cung Nghiêu, mạnh mẽ như âm hồn không tan, làm cho cô cảm thấy nhẹ nhõm, liền thở một hơi dài.
“Cùng tôi ở một chổ, em cảm thấy không thoải mái, rất mệt sao?” Lương Cảnh Đường nhìn về phía trước, vừa nói đùa vừa nghiêm túc hỏi cô.
“Tất nhiên không phải vậy!” Uất Noãn Tâm nhanh chóng phủ nhận. Ngược lại, cô rất ít khi ở cùng người khác được thoải mái như vậy. Anh hiểu rộng, tài giỏi, nhã nhặn, thật sự mang lại cho người khác cảm giác vô cùng thoái mái tựa như gió xuân vậy.
“Tôi trông em rất mệt, lúc nãy còn có chút hỗn loạn” Lương Cảnh Đường quay đầu nhìn cô cười, lúc nào cũng dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng tựa như bông vậy, làm cho không khí trong xe chìm trong một màu vàng nhạt ấm áp.
“Không có đâu, em chỉ là thỉnh thoảng có chút…có chút…” Uất Noãn Tâm gãi gãi đầu: “động kinh…”
Lương Cảnh Đường không nhịn được cười, sau đó nghiêm túc trở lại: “mặc dù tôi không có quyền can thiệp vào chuyện riêng tư của em, nhưng nơi phức tạp như quán bar, một cô gái như em nên ít đến đó thì hơn! Còn nữa, việc xảy ra lần trước tôi không nghĩ chỉ đôn giản vậy, em đã chọc vào ai rồi phải không?”
Uất Noãn Tâm bị câu hỏi cũng anh làm cho lú