Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3218114
Bình chọn: 8.5.00/10/1811 lượt.
a giận cũng nổi lên. Người phụ nữnày trời sinh là khắc tinh của anh sao, cứ đụng trúng là gặp xui xẻo!
Uất Noãn Tâm đuổi theo anh, có chút hối lỗi.
“Anh, chân anh không sao chứ?”
“Cô thử xem?”
“Này! Anh là đàn ông, không cần nhỏ mỏn đến mức đó đâu! Chỉ đá một đá thôisao, ai kêu anh….”
Ngũ Liên không thèm để ý đến cô: “Muốn trước khi trời tối ra khỏi chổ này,thì im miệng cho tôi!”
Hai người đi vòng quanh trên núi nửa ngày, nhưng vẫn không tìm được đường ra,cứ vòng vòng một chổ. Nhìn thấy trời sắp tối, Uất Noãn Tâm gấp đến nỗi đầu đổđầy mồ hôi. “Hình như chúng ta bị lạc đường rồi!”
“Tôi biết!” Ngũ Liên rất bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng có chút sốtruột. Nguyên nhân chính là do đầu quá đau, cảm thấy bất cứ lúc nào cũng có thểngất xỉu, rất khó trụ thêm được nữa. Nhưng bên cạnh vẫn còn một người con gái,anh là đàn ông, nhất định phải cho cô cảm giác an toàn, làm thế nào cũng phải cốgắng trụ vững.
Đầu đau làm cho anh không cách nào chống đỡ được, dựa vào một cái cây nghỉmột lúc. “Nghỉ một chút đi.”
Uất Noãn Tâm cũng mệt lã người, gật đầu, tìm một tản đá tựa đầu vào. Nhìnthấy sắc mặt của anh rất khó coi, cô không khỏi áy náy. “Thật xin lỗi…nếu khôngphải tôi cứ quấn lấy anh, thì bây giờ sẽ không.
…”
Cô biết rõ tính tình của anh không tốt, nói chuyện với cô rất phớt lờ. Nhưngxảy ra chuyện như vậy, một câu trách mắng anh cũng không nói. Vài lần cô suýtngã, cũng đều là anh đỡ cô, bị cô đẩy ra, cũng không để bụng. Nhìn vào nhữngđiểm đó, anh cũng không xấu xa đến vậy!”
Rốt cuộc anh là loại người như thế nào?
Ngũ Liên chỉ thở, không nói chuyện. Cả người giống như bị lửa đốt vậy, hơithở nóng hổi, đầu đau như búa bổ.
“Hôm nay chúng ta không thể đi tiếp rồi, tìm một cái hang nào đó ngủ lại mộtđêm đi.”
“Ngủ, ngủ?” Uất Noãn Tâm theo bản năng nắm chặt lấy cổ áo. Cô nam quả nữ, ởmột nơi hoang vu hẻo lánh. Đối phương lại là một đại sắc lang, ai biết sẽ xảy rachuyện gì chứ?
Nếu bây giờ còn sức lực, Ngũ Liên nhất định không khách sáo mà thét gào lên.Trong mắt của cô, bản thân dâm đãng đến mức đó sao? Nếu như không bị bệnh, có lẽanh sẽ có ý nghĩ đó, nhưng bây giờ anh muốn bước thêm một bước cũng cảm thấy mệtnhoài, làm gì còn sức nghĩ đến chuyện đó!
“Đi thôi!”
“Nhưng, nhưng mà….”
Ngũ Liên liếc nhìn cô một cái, nhưng đột nhiên phát hiện trên đỉnh đầu củanhánh cây có một con rắn. Tin chắc đó là một con rắn tham ăn, màu xanh mượt lànda khiến cho người khác nổi hết da gà. “Cẩn thận đừng động đậy, trên đầucô…”
“Cái gì?” Nhìn thấy mặt của anh xám xịt, trong lòng của Uất Noãn Tâm cũng tòmò, quay đầu lại nhìn theo.
Một con rắn đang trườn trên một nhánh cây, hai con mắt màu ngọc bích của nónhìn chằm chằm cô, bất cứ lúc nào cũng có thể bay qua cắn vào cổ cô.
………………
Một tiếng sau.
Trong hang động nhuộm sáng ánh lửa, Ngũ Liên ôm hai chân cuộn lại một góc,không nói gì nhìn người con gái đang vui vẻ nướng thịt rắn, mở miệng nhưng lạikhông biết nên nói gì đây.
Cô, cô thực sự là loại người này sao?
Thực sự là con gái sao?
Tình huống lúc nãy thật nguy hiểm mà, ngay cả anh còn kinh ngạc, đang suốtruột nghĩ cách cứu cô. Kết quả nhìn thấy cô vô cùng anh dũng nhặt một cành câylên, một mạch kéo con rắn xuống, tay phải cầm một cục đá đập thẳng vào đầu nó.Cả một quá trình đều lưu loát, vô cùng thành thạo.
Một người con gái ở trong rừng nhìn thấy rắn nên có phản ứng như vậy sao?
Không cần đàn ông đến vậy chứ!
“Ưm….thật là thơm….muốn ăn không…” Uất Noãn Tâm dùng một cành cây xiên thịtrắn đem đến trước mặt Ngũ Liên, nhìn thấy anh trừng hai mắt,dùng ánh mắt nhưnhìn thấy người ngoài hành tinh nhìn mình, có chút buồn cười. “Anh như vậy là cóý gì? Chưa nhìn thấy qua thịt rắn nướng sao?”
“Tôi nói anh biết, gần đây không có trái cây nào có thể ăn đỡ đói đâu. Khôngăn con rắn này, buổi tối anh đói tôi không lo đâu!”
“Này….anh còn nhìn!”
Ngũ Liên nhìn cô nửa ngày mới nói ra được một câu: “Cô thực sự là con gáisao?”
“Đương nhiên! Chẳng qua không giống như những tiểu thư cành vàng lá ngọc,oanh oanh yến yến anh biết thôi! Tôi lớn lên tại một làng nhỏ ở vùng ngoại ô HoaLiên, lúc còn nhỏ thường lên núi đốn củi. Tình huống gì cũng gặp qua rồi, cũngkhông cảm thấy có gì lạ. Làm sao giống được đại thiếu gia như anh, sợ đến mức tècả ra quần!”
Mặt Ngũ Liên đỏ lên, xấu hổ gào lên. “Ai tè cả ra quần, cô nói nhảm! Tôi locô gặp nguy hiểm thôi!”
“Ồ… vậy sao….” Vẻ mặt rõ ràng không tin, đã vậy còn trêu chọc.
“Người đàn bà đáng chết! Có lòng tốt còn không được báo đáp!”
“Chia sẻ một nửa thịt rắn cho anh, còn không tính là báo đáp sao?” Cô chiahơn một nửa thịt rắn cho anh. Dùng một cành cây vẻ một đường phân cách. “Hôm nayanh ngủ bên kia, tôi ngủ bên này, một khi vượt qua ranh giới….”
“Yên tâm! Hôm nay bổn thiếu gia không có hứng thú!” Ngũ Liên không vui vẻ cầmlấy thịt rắn, một hồi lâu mới hung hăn cắn một miếng. Vốn tưởng rằng không cógia vị, nhất định sẽ rất khó ăn. Nhưng không biết trên mặt cô có đắp thêm lá gìđó, ăn có chút cay cay, mùi vị cũng không tệ.
Uất Noãn Tâm cũng tự mình hưởng thụ “tiệc rắn” xong. Khi đã đầy bụng, mới suynghĩ đến