Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3218104
Bình chọn: 9.5.00/10/1810 lượt.
chuyện buổi tối. Thời tiết ở trên núi rất lạnh, một khi lửa tắt, lạithêm ẩm thấp, rất khó qua một đêm. Cho dù ngày mai mặt trời có lên, cũng khó cóthể thuận lợi đi ra khỏi đây.
“Chúng ta nghĩ lại con đường đi của hôm nay một chút đi, sau khi xuống xe,hình như chúng ta cứ đi về phía bên trái, có một cây cổ thụ rất to, sau đó…anhcó nhớ không? Này! Anh nói chuyện với tôi đi! Uất Noãn Tâm quay đầu lại, lạinhìn thấy Ngũ Liên ôm lấy người cuộn tròn lại, lạnh đến run rẩy.
“Anh làm sao vậy?”
“Cô có thể qua đây, để tôi ôm cô không?
Chương 101 : quyễn 3 : Ngủ cùng với nhau
“Giờ là lúc nào, anh còn nghĩ đến những chuyện đó!” Uất Noãn Tâm thực sự không biết nói gì nữa. Đây gọi là sau khi ăn no nê thì bắt đầu ham muốn sao?
”Tôi…tôi sốt rồi…rất lạnh…”
“Anh cho tôi là kẻ ngu ngốc hả! Tôi cảnh cáo anh, đừng làm loạn, nếu không tôi không khách sao đâu!” Uất Noãn Tâm mặc kệ anh, tiếp tục ngồi nghĩ lại đoạn đường đi. Một hồi thật lâu, không nghe thấy động tĩnh gì. Quay đầu lần nữa, sắc mặt của Ngũ Liên trắng bệch, dường như thực sự rất khó chịu, bộ dáng gần như sắp ngất.
“Anh…anh đừng giả bộ…tôi không tin đâu nha….”
Cả người Ngũ Liên run rẩy, cả môi cũng nhợt nhạt hơn.
“Anh làm sao vậy? Không phải bệnh thật chứ?” Uất Noãn Tâm nửa tin nửa nghi chạy qua đó, sờ trán của anh, nóng hổi! Ngón tay thì lạnh như băng. Lúc này cô mới biết sự việc thật nghiêm trọng, vội vàng cởi áo khoác ngoài đắp lên, ôm chặt lấy anh.
“Anh đỡ chút nào chưa?”
“Tôi rất khó chịu….đầu rất đau…rất lạnh…” Ngũ Liên nói chuyện cũng không rõ ràng, cả người gần như suy sụp, cứ nói câu rất lạnh.
Uất Noãn Tâm không còn cách nào, trong lòng đành phải kéo anh nằm dưới chân mình. “Như thế nào? Đỡ hơn chút nào chưa!” Cô rất khó chịu khi nhìn thấy người khác bị bệnh, cho dù đó là Ngũ Liên kẻ mà cô ghét nhất, nhưng một khi có bệnh vẫn làm cho lòng cô lo lắng.
“Anh cũng là, sức khỏe thật kém mà, chạy có vài bước đã phát sốt…bị bệnh rồi, tại sao không nói sớm…anh là một kẻ ngu ngốc mà!”
Đổi lại lúc trước, cô cứ càu nhàu sức khỏe anh kém, còn chữi anh ngu ngốc, Ngũ Liên đã gây chiến với cô từ sớm rồi. Nhưng có lẽ do bị bệnh cơ thể yếu ớt, giờ phút này nghe những lời này lại cảm thấy…ấm áp. Nghe thấy cô oán trách, dường như cũng không đến nỗi tệ.
“Kể một câu chuyện cười, để tôi vui vẻ…”
“….” Trán của Uất Noãn Tâm vẽ ba đường hắc tuyến. Đây là yêu cầu gì đây? Người bệnh cũng có hứng nói giỡn sao?
“Kể đi…tôi đang bị bệnh…” Giọng điệu của Ngũ Liên rất mềm yếu, có chút làm nũng, ánh mắt đẹp của anh nhìn Uất Noãn Tâm, cổ cô muốn rụt lại. Ca thán trong lòng người đàn ông này quả thật là yêu nghiệt mà! Bị bệnh còn đẹp đến vậy.
“Kể đi…”
“Được! Tôi kể!” Đàn ông làm nũng là một chuyện cực kỳ đáng sợ, Uất Noãn Tâm tự nhận mình không có khả năng phản kháng. Nghĩ một lúc. “Tôi kể cho anh nghe câu chuyện châm biếm sở trường nhất nha, buồn cười lắm đó!”
“Một con thỏ với một con rùa chạy rất nhanh rất nhanh chạy đua với nhau, con nào thắng?”
“Con thỏ!”
“Sai! Tôi đã nói rồi, là một con rùa chạy rất nhanh rất nhanh mà!”
“………..” Tại sao anh lại cảm thấy càng lạnh hơn nhỉ?
“Hỏi anh lần nữa, một con thỏ và một con rùa mang kính râm thi chạy, con nào thắng?”
“Con thỏ!”
“Sai! Con rùa mang kính râm về nhất, vẫn là con rùa chạy rất nhanh rất nhanh lúc nãy mà!”
Ngũ Liên bĩu môi, rất oán trách. “Không mắc cười!”
“Sao anh còn cười!”
“Tôi cảm thấy dáng vẻ của cô rất buồn cười! Giống như một đứa ngốc, thích diễn trò!”
“…………..”Đây gọi là giả giọng sánh vai hiểu không? Có biết biểu diễn không!
Cảm xúc của anh đột nhiên có chút trầm lại, thì thào ca thán. “Lúc còn nhỏ, mẹ tôi cũng kể chuyện cười cho tôi nghe, truyện cười của bà so với cô hay hơn rất nhiều!”
“Ngày mai về nhà, bảo mẹ anh kể anh nghe!”
“Mẹ tôi… đã chết từ rất lâu rồi….”
Lòng Uất Noãn Tâm có chút buồn. Thì ra, anh cũng giống cô vậy, đều là đứa con không có mẹ. Anh phóng túng như vậy, cũng bởi vì mất đi tình yêu thương của mẹ! Đột nhiên cô cũng có chút hiểu anh, còn có chút đau lòng.
Chỉ là, chuyện đau lòng, không nên sa vào nó quá sâu, nếu không càng khó bước ra.
Cô thụt cho anh một đấm, vui đùa cười to nói: “Đừng giả bộ đáng thương! Trái tim tôi sắt đá, chiêu này vô dụng đối với tôi!”
“Ai giả bộ đáng thương chứ!” Ngũ Liên xì mũi. Đầu nhìn về người phụ nữ bản thân lần đầu tiên thẳng thắn, cùng với khuôn mặt yếu ớt, đã không đồng tình thì thôi, còn nói anh giả bộ đáng thương? Cái thứ không tim không phổi!
“Bà ngoại nói, người thân khi mất đi, sẽ biến thành một vì sao ở trên trời, theo dõi những người mình yêu thương!” Cô chăm chú nhìn lên bầu trời, chỉ vào chổ đầy sao. “Có lẽ mẹ anh cũng đang ở đó, dõi theo anh!”
“Ngây thơ!” Ngũ Liên khinh bỉ, nhưng vẫn nhìn về phía nơi tay cô chỉ.
Không ai biết được, tuy rắng mỗi đêm anh đều chìm trong sắc dục, ngập trong men rượu, nhưng yêu thích nhất, đó là một mình ngắm sao ở trên núi. Nhưng không ngờ người con gái lần đầu tiên cùng anh ngắm sao lại là cô, đúng là vận mệnh trêu đùa con người mà.
“Lâm Khiết Hồng, không phải mẹ ruột của cô sao!”
“…………..” Uất Noã