Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3218132
Bình chọn: 10.00/10/1813 lượt.
p cao được vài lần, nhưng trước giờ không thận trọng đến vậy, thản nhiên hơn nhiều. Xã giao, tiệc rượu, trên thực tế nhiều lúc cảm thấy việc này rất mệt mỏi, nhưng chỉ có khi cùng nhau ở đây, anh mới đối xử dịu dàng với cô. Cho nên có khi, cô không kìm được mong chờ những hoạt động như vậy diễn ra nhiều một chút.
Ý nghĩ này không biết đã nảy mầm từ lúc nào, chỉ biết nghĩ như vậy rất ngốc, cũng xem thường chính bản thân ‘bịt tai trộm chuông’, ‘tự mình tê liệt’. Chỉ là, tim không khống chế được, cứ hy vọng xa vời anh nở đóa hoa dịu dàng ngắn ngủi.
Cô khẽ nỉm cười, đắm chìm trong suy nghĩ của chính mìmh, không hề chú ý đến, từ đằng xa đã có một người nhìn cô rất lâu.
Anh biết rõ, cô sẽ xuất hiện, đây cũng là lý do anh tham gia bữa tiệc nhàm chán này. Ngũ Liên nở nụ cười nhạt, lấy ra một cái bật lửa được chạm khắc tinh xảo, ngón trỏ và ngón giữa của tay phải kẹp một điều thuốc, đốt một cách thanh lịch. Thỉnh thoảng hút một hơi, nhả ra một làn khói trắng.
Người bạn gái xinh đẹp bên cạnh không ngừng lấy lòng anh, anh đôi khi trả lời hai câu cho có lệ, mắt phượng sáng ngời như ngọc mê người chưa một giây nào rời khỏi Uất Noãn Tâm, ánh mắt đầy sự hứng thú. Nhìn thấy cô đi đến bên này, anh nhẹ nhàng mở hai cách môi đỏ thắm, khóe miệng nhếch lên, hướng đến cô nhả một vòng khói.
Nhưng cô chỉ nhìn đảo qua, rồi nhìn sang hướng khác.
Cô thực sự không nhìn thấy anh!
Ngũ Liên vừa buồn cười vừa tức giận, lại là lần đầu tiên anh bị phụ nữ cho qua. Mặc dù là một người phụ nữ xa lạ, lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh liền bị cô hấp dẫn, anh say đắm nhìn cô rất lâu, nhưng cô một chút cũng không chú ý đến, mà anh đã quan sát cô lâu như vậy!
Cô là một người có đầu óc chậm chạp, cận thị, hay vốn dĩ cô đã miễn dịch đối với anh, anh không có sức hấp dẫn đối với cô.
Nghĩ lại sự chậm chạp ngu ngốc như vậy của cô lại rất đáng yêu, đúng, chính là đáng yêu, đặc biệt, đáng yêu. Đây có lẽ là lý do tại sao vừa chia tay lúc chiều, anh liền đối với cô nhớ mãi không quên, lại nghĩ đến lúc cô nướng thịt rắn châm chọc anh không có hình tượng đàn ông.
Càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, còn có câu chuyện cười châm biếm kia nữa, thực sự rất tuyệt, đã vậy cô còn không biết xấu hổ nói đó là sở trường của cô.
“Ngũ gia, ngài nghĩ gì vậy? Không nghe thấy người ta nói gì sao?” Người bạn gái chu miệng làm nũng.
“Tất nhiên là có! Người yêu nhỏ!” Tâm tình của Ngũ Liên rất tốt, vẻ mặt đối với cô rất ôn hòa.
“Vậy em đã nói cái gì?”
Có quỷ mới biết cô ta đang nói cái gì, có lẽ là túi sách nào đó, loại xe nào đó, phụ nữ chỉ muốn kiếm những thứ tốt nhất trên người anh thôi. Ngũ Liên cười không trả lời, vỗ má của người phụ nữ, khóe miệng mang theo ý cười, biểu hiện sự khiêu khích và dịu dàng, cực kỳ hấp dẫn, tâm tình của người bạn gái nhộn nhào, gần như bị điện giật đến sắp ngất.
Nhưng khi cô định mở miệng nói chuyện, Ngũ Liên một câu cũng không nói, cả người rời đi.
Uất Noãn Tâm đang đợi Nam Cung Nghiêu quay lại, bất thình lình ở đằng sau bị một người đánh một cái, nở nụ cười sáng lạn quay đầu lại, nhưng phát hiện người đến là Ngũ Liên, nụ cười liền bị đánh gãy. “Tại sao anh lại ở đây?”
“Tôi đã từng nói với em tôi là một nhà từ thiện lớn, tại sao lại không thể ở đây?” Hai tay của Ngũ Liên bỏ vào túi quần, thời trang và gợi cảm, còn có chút vô lại.
“Nói đi, em có thái độ này là như thế nào? Mới có một buổi chiều, liền đem chuyện hôm qua quên sạch hết rồi sao? Tính qua cầu rút ván sao?”
Uất Noãn Tâm không muốn trả lời anh, nhất là trong những trường hợp này. Cô thừa nhận, lúc sáng cô thực sự bị câu nói đó của anh làm cho cảm động, nhưng chỉ là một chút thôi. Sau đó nghĩ lại, trong tình huống đó, hai người giúp đỡ lẫn nhau là chuyện rất bình thường, với lại phần lớn thời gian anh đều cần sự chăm sóc của cô. Nói đi cũng phải nói lại, anh là một người đàn ông, nếu đem một người phụ nữ vứt ở đó, truyền ra ngoài còn mặt mũi gì nữa. Nói tóm lại, cô vốn không cần thiết phải cảm động.
Vụ án không tra ra được manh mối, hai người đang tạm thời trong mối quan hệ đối đầu. Cô không nên có bất cứ quan hệ nào với anh, để tránh cảm xúc làm ảnh hưởng đến phán đoán.
Cô đành phải mượn Nam Cung Nghiêu, nói ra lời từ chối. “Chồng tôi sắp quay lại rồi, bị anh ấy nhìn thấy chúng ta nói chuyện với nhau, không tốt đâu!”
“Chỉ trò chuyện thôi mà, cũng không mang thai được!” Cô càng nghiêm túc, anh càng muốn trêu chọc cô. “Không lẽ, trải qua đêm qua, em đã không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của tôi sao?” Anh tiến lại gần hơn, kề sát vào lỗ tai của cô. “Chúng mình còn ôm nhau rất chặt ngủ qua một đêm!”
“Anh nói bậy gì vậy….” Uất Noãn Tâm liếc một cái, bởi vì ở đây là hội trường, không tiện có phản ứng thái quá. Người xung quanh đã bắt đầu có thái độ chỉ chỏ, cô là một người phụ nữ đã có chồng, thực sự không muốn cùng với cái tên hoa công tử này bị đồn thổi chuyện nhảm nhí gì hết.
Nhưng Ngũ Liên càng ngày càng làm tới. “Chẳng lẽ không có sao? Tôi bây giờ vẫn còn nhớ đến mùi hương tỏa ra trên người em đó….”
“Ngũ thiếu để bạn gái mình vắng vẻ, chỉ sợ không ổn nha!” Giọng nói gi