uan Lạc Y thay đổi lễ phục, bước ra sảnh tiếp khách, quả nhiên trông thấy người chị Lạc Mỹ của mình cũng đã đến nơi, đang tiếp chuyện cùng chú của Ngôn Thiếu Tử là Ngôn Chính Anh ở bên kia. Quan Lạc Y bước qua, vừa lúc nghe thấy Ngôn Chính Anh hỏi: “Đám phóng viên ở đó cháu xử lý thế nào rồi?”
Quan Lạc Mỹ trả lời: “Đã có chuyên gia lo liệu, đương nhiên là không xảy ra vấn đề gì rồi.” Cô quay người lại, trông thấy Quan Lạc Y liền hỏi: “Có mệt không em, sao không chờ trong phòng nghỉ? Hôm nay em kết hôn mà còn tùy ý đi lại như vậy à!”
Lạc Y nói: “Em không mệt chút nào, đã vậy còn hại chị phải liên tục bận rộn đến bây giờ nữa.”
Quan Lạc Mỹ phì cười: “Về công về tư, hôm nay chị bận rộn là lẽ tất nhiên, còn em thì trái lại, cưới phải anh chàng tham công tiếc việc ấy, sau này cho em lãnh đủ.”
Quan Lạc Y hỏi: “Thật á?” Trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng.
Lạc Mỹ trông thấy thế, không nhịn được cười bảo: “Đương nhiên là gạt em rồi…”
Lạc Y phá lên cười, nhận ra thời gian khai tiệc đã gần kề, liền trở về phòng nghỉ để trang điểm thêm.
Lạc Mỹ sau khi đi đôn đốc kiểm tra công việc trong khách sạn liền bước ra ngoài, bắt gặp đồng nghiệp Trần Tây Lan, cô ta cũng là một trong những nhân viên phụ trách hôn lễ. Trần Tây Lan nói với Lạc Mỹ: “Sếp đang tìm bồ đó!”
“Tìm mình à?” Lạc Mỹ có phần ngạc nhiên. “Anh ta tìm mình có chuyện gì?”
“Không rõ nữa, anh ấy đang nghỉ ngơi trong phòng riêng, đại khái là hình như có vấn đề gì đó thì phải.”
Lạc Mỹ đi đến phòng nghỉ, bên trong vô cùng tĩnh lặng. Ngôn Thiếu Tử một mình hút thuốc bên song cửa, trong phòng không mở đèn lớn, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn tường làm hắt ra những quầng sáng màu cam sậm, bóng hình của cậu đổ dài trong không gian mông lung ấy. Cô bỗng cảm thấy bủn rủn, có lẽ là do mệt mỏi quá độ. Đối với sự kiện quan trọng này, cô chẳng thể lơ là dù chỉ một phút, thân thể luôn trong tình trạng căng như dây đàn nên bây giờ đã sớm kiệt quệ.
Cô gắng gượng tinh thần hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?” Chỉ khi phiền muộn cậu mới hút thuốc như thế này.
Cậu xoay người lại, đôi mày khẽ nhướng lên, vầng trán thoáng hiện vẻ mỏi mệt, giọng nói cũng tràn đầy suy sụp: “Không có gì!” Cậu tiếp: “Tôi chỉ đột nhiên muốn được gặp em thôi.”
“Anh sao thế? Hôm nay là ngày cưới của anh kia mà?”
“Tôi biết.” Cậu khẽ thở dài, gương mặt giấu sau góc khuất của ánh đèn, giọng nói cũng hạ thấp: “Chỉ là tự nhiên tôi muốn được gặp em.”
“Anh rốt cuộc bị sao thế?” Cô bước qua, theo ý thức đưa tay lên thăm nhiệt trên trán cậu. Khoảng thời gian từ lúc chuẩn bị hôn lễ cho đến nay, cậu lúc nào cũng bận rộn, chẳng lẽ vì làm việc quá độ mà sinh bệnh rồi sao?
Cậu giơ tay mình lên, nắm lấy bàn tay ấy: “Lạc Mỹ.”
Lạc Mỹ như chạm phải điện, nhanh chóng rụt tay trở về: “Anh rốt cuộc là bị làm sao? Do ngày vui bối rối hay vì mấy ngày nay chuẩn bị hôn lễ đã mệt rồi?”
Ngôn Thiếu Tử lắc đầu, mặt của cậu chếch sang bên, bóng sáng nửa tỏ nửa mờ rọi lên khuôn mặt ấy. Cô không nhìn thấy ánh mắt của cậu, chỉ nghe cậu nói: “Tôi rất yêu Lạc Y.”
Lạc Mỹ bảo: “Tôi biết, anh đã từng nói với tôi điều đó, thế nên tôi mới đồng ý để cho Lạc Y kết hôn với anh.”
Cậu dường như đang mỉm cười: “Em thật sự rất biết thương em gái.”
Lạc Mỹ cũng cười theo: “Cho nên anh phải để ý một chút, không được có bộ dạng phóng túng như trước đây nữa, nếu không tôi sẽ mách với Lạc Y.”
Lòng Ngôn Thiếu Tử có vẻ đã nhẹ nhõm hơn, cậu cười đáp: “Tôi đã sớm biết, để một người như em làm chị vợ quả là sai lầm.”
Lạc Mỹ cũng cười: “Để cho anh làm em rể của tôi cũng sai lầm không kém.”
Cậu quay lại để ngọn đèn kia chiếu thẳng vào gương mặt, trên môi thấp thoáng nét vui: “Vậy khi nào thì em kết hôn?”
Lạc Mỹ suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Chẳng biết nữa, tôi vốn không định lập gia đình, nhưng hôm nay chứng kiến Lạc Y hạnh phúc như vậy, tôi cũng có chút động lòng.”
Ngôn Thiếu Tử hỏi: “Vậy em tìm được đối tượng thích hợp chưa?”
Lạc Mỹ lắc đầu: “Không biết nữa!” Cô liếc mắt nhìn đồng hồ: “Còn năm phút nữa là buổi tiệc bắt đầu, anh cần phải ra ngoài rồi.”
Ngôn Thiếu Tử mặc áo khoác ngoài vào, đi đến cạnh cửa. Bỗng như chợt nhớ ra điều gì, cậu đứng khựng lại bảo: “Căn hộ ở đường Vĩnh Bình Nam tôi đã sang tên lại cho em rồi.”
Lạc Mỹ ngẩn người không thốt nên lời, Ngôn Thiếu Tử đã đi ra khỏi cửa. Bên ngoài, đám bạn chí thân, họ hàng, nhân viên phụ trách hôn lễ đều đồng loạt đổ dồn về phía cậu, tách riêng cô sang một bên. Cô lặng lẽ đứng đấy, nhìn mọi người vây quanh, xúm xít rồi đẩy cậu đi xa dần.
Sang hôm sau, khắp mặt báo lớn đều đồng loạt giật tít – Cô bé lọ lem gả vào gia đình triệu phú. Điểm nhấn của bài viết đương nhiên là về buổi hôn lễ sang trọng. Tuy thế, sự rầm rộ của giới truyền thông lại chẳng chút ảnh hưởng đến đôi uyên ương nọ, bởi ngay từ sáng sớm, họ đã đáp máy bay sang châu Âu hưởng tuần trăng mật.
Lạc Mỹ là thư ký riêng của Ngôn Thiếu Tử, lại là chị gái của Lạc Y, thế nên mọi việc trong buổi hôn lễ này là chuyện cô đương nhiên phải đảm nhiệm. Mà buổi chiều hôm ấy, cô còn phụ trách sắp xếp đưa đón khách mời, gió xuân về đêm lạnh giá