cần sử dụng.”
Sau đó, cô rời khỏi nơi này.
Mãi cho đến hôm nay.
Cô khẽ trút tiếng thở dài, xoay mặt đi. Cửa sổ vẫn mở rộng, trên sàn nhà sũng ướt một mảng lớn. Gió lạnh mang theo những hạt mưa hỗn loạn thổi tạt vào trong. Vì ngành công nghiệp gây ô nhiễm nghiêm trọng, từ trên lầu cao dõi mắt nhìn ra, chỉ thấy khoảng trời u tối, những cao ốc mù mịt cùng thành phố mờ ảo phía xa… Cô tựa đầu lên bệ cửa, chìm vào dòng suy tưởng không bờ không bến.
Hệt như gần cả thế kỷ trôi qua, một thứ âm thanh dồn dập và nhàm chán vang lên kéo cô trở về thực tế. Cô định thần lại, tìm được nơi phát ra âm thanh ấy liền vội mở túi xách ra, trả lời điện thoại. Là Trần Tây Lan, cô ta hỏi có phần lúng túng: “Quan tiểu thư à, bệnh tình của bồ đỡ hơn chút nào chưa?”
“Mình khá hơn nhiều rồi.” Trong lòng cô thầm nghĩ, chắc là có sự vụ gì khẩn cấp rồi đây.
Quả nhiên, Trần Tây Lan nói: “Chủ tịch vừa sang đây, muốn xem qua hồ sơ dự án của Trữ Hữu Sơn, mình không biết nó ở đâu. Còn nữa, chìa khóa của két bảo hiểm…”
“Mình biết rồi,” Lạc Mỹ thản nhiên đáp: “Mình sẽ qua công ty ngay.”
Cô tắt điện thoại, vội vàng chạy đến công ty. May mà lúc đầu Ngôn Thiếu Tử mua căn hộ này, điều hài lòng nhất là nó cách công ty rất gần. Cô vừa ra khỏi cư xá, đi bộ chưa đầy ba trăm mét thì đã bước vào tòa cao ốc Ngưỡng Chỉ của xí nghiệp quan hệ Thường Hân. Nhân viên lễ tân vừa trông thấy cô thì như trút ra một hơi thở phào: “Chủ tịch đang ở phòng tư quản.”
Cô gật đầu, bắt thang máy lên thẳng tầng mười bảy. Bước khỏi thang máy, cô mới cảm giác được đám đồng nghiệp vừa đi lướt qua đều hết sức dè dặt, bộ dáng như sợ “chạm phải điện”. Trông thấy cô, tất cả bọn họ đều thở phào nhẹ nhõm: “Quan tiểu thư, cô đi làm rồi à?”
Dọc đường cô vừa tươi cười bắt chuyện vừa đi thẳng đến văn phòng phó tổng giám đốc ở cuối hành lang. Đứng trước cửa trầm ngâm một lúc, cô mới đưa tay gõ.
Quả nhiên nghe được một giọng nói lạnh tanh không chút tình cảm cất lên: “Mời vào.”
Cô đẩy cửa bước vào, Ngôn Thiếu Lệ đang ngồi tại vị trí của Ngôn Thiếu Tử, mặt không lộ chút cảm xúc. Trần Tây Lan đứng trước bàn làm việc, khép nép hệt như một cô vợ trẻ bị hàm oan. Khóe môi Lạc Mỹ bất giác cong lên, lộ ra khuôn mặt tươi cười đặc trưng của mình, cất tiếng chào: “Chủ tịch!”
Tuy nhiên, gương mặt như tượng điêu khắc của Ngôn Thiếu Lệ lại chẳng chứa đựng chút cảm xúc nào. Gã mở miệng, giọng điệu có vẻ không hài lòng: “Quan tiểu thư, sao cô có thể để cho hai chiếc chìa khóa của két bảo hiểm không có ở công ty cùng lúc vậy hả?”
Quan Lạc Mỹ áy náy mỉm cười: “Xin lỗi, tôi chỉ định nghỉ bệnh một hôm rồi đi làm, nào ngờ bệnh kéo dài đến vài ngày nên phải nán lại.”
Ngôn Thiếu Lệ gắt: “Tìm hồ sơ dự án Trữ Hữu Sơn ra đây cho tôi.”
Lạc Mỹ theo lời đi mở két bảo hiểm, mang hồ sơ đến.
Ngôn Thiếu Lệ cầm lấy, sau đó bảo: “Cô theo tôi đi đến khách sạn một chuyến, tham gia buổi thảo luận với khách hàng.” Nói xong gã đứng lên đi ra ngoài. Lạc Mỹ theo sau, ngoan ngoãn leo lên xe, đến khi Ngôn Thiếu Lệ hạ vách cách âm xuống, gã mới bảo: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
“Tôi biết.” Đầu của cô lại ngầm đau nhói: “Hồ sơ dự án của Trữ Hữu Sơn đâu cần phải đích thân ngài chủ tịch đến lấy, ông nhất định là có chuyện muốn nói với tôi.”
Trên mặt gã rốt cuộc cũng có chút biểu cảm, thấp thoáng như đang khen ngợi cô. Gã nói: “Chú Tư vẫn hay khen ngợi cô quả nhiên không khoe khoang.” Ngữ điệu vừa thay đổi, sắc mặt lại một lần nữa trở về vẻ lạnh lùng: “Nếu cô là người hiểu chuyện, đương nhiên sẽ biết, tôi luôn phản đối nó cưới em gái cô, có điều nó lại không nghe lời, tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Lạc Y vừa vào cửa nhà họ Ngôn thì mọi ngôn ngữ hành vi, nhất cử nhất động, nếu có bất cứ chỗ nào không thận trọng, tôi hy vọng cô có thể ở bên cạnh mà chỉ bảo cho nó. Bằng không, để tôi ra tay nhắc nhở thì không hay ho gì đâu.”
Lạc Mỹ cúi đầu không nói lời nào.
Lặng im một hồi lâu, Ngôn Thiếu Lệ mới hỏi: “Cô đang ở đâu? Tôi có thể đưa cô về.”
Thanh âm Lạc Mỹ có phần gượng gạo: “Không cần đâu, cho tôi xuống xe tại đây là được.” Sau khi xuống xe, cuối cùng cô cũng nổi giận bước dọc theo con phố mờ mịt, cõi lòng tràn ngập một thứ cảm giác thống khổ và cô độc. Nơi đây là khu thương nghiệp phồn hoa, hoàng hôn mưa giăng rải rắc, tủ kính của những quầy hàng hai bên đường đã sớm sáng đèn, lấp lánh rực rỡ đủ loại hàng hóa. Những tấm kính trong suốt phản chiếu ánh đèn xe lưu động trên đường, phía sau là vô vàn tiếng phương tiện giao thông gầm rít lướt qua, hệt như một dòng sông chảy mãi không ngừng. Cô bất giác cảm thấy mỏi mệt, cả thể xác lẫn tinh thần.
Cô chẳng thiết gọi taxi, cứ chầm chậm mà đi, mãi đến khi trời tối mịt mới về đến nhà. Cha cô đã làm xong cơm canh và đang chờ đợi cô, ông hỏi: “Thân con mang bệnh, sao còn chạy ra ngoài? Cả ô cũng không mang theo, con xem đầu tóc đều ướt hết cả rồi này.” Ông vừa nói vừa đi lấy khăn khô mang đến cho cô.
“Công ty có việc gấp ba à.” Cô cởi áo ngoài đã bị nước mưa thấm ướt đẫm ra. “Hơn nữa, hầu như con đã khỏe hẳn rồi, ngày mai con định trả phép đi làm lại.”
“Đừng có chủ quan