pacman, rainbows, and roller s
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323454

Bình chọn: 10.00/10/345 lượt.

ủa gã thoáng vẻ thất vọng: “Tôi không muốn vì một lần say xỉn thất lễ mà đánh mất đi nhân tài trụ cột.”

Lạc Mỹ mỉm cười: “Trong xí nghiệp quan hệ Thường Hân, người giống tôi có thể nói là xếp hàng đầy từ đường Vĩnh Bình Nam đến tận khu Bình Sơn, tôi có đáng gì đâu chứ.”

Ngôn Thiếu Lệ hỏi: “Vậy là tôi không giữ được cô rồi?”

Lạc Mỹ mỉm cười.

Ngôn Thiểu Lệ thở dài: “Thôi được!” Gã lấy bút ra ký lên tờ đơn từ chức, sau đó quay mặt sang bảo: “Hy vọng như vậy có thể khiến cô tha thứ cho sự thất lễ của tôi.”

Lạc Mỹ nói: “Ông Ngôn quá lời rồi, tôi chỉ vì lý do cá nhân nên mới xin nghỉ việc thôi.”

Ngôn Thiếu Lệ trầm lặng không nói gì, nhìn cô bước ra khỏi xe.

Lạc Mỹ trở vào nhà, trông thấy chén đũa đã dọn xong cả. Quan Phong đang múc cháo, trông thấy cô quay về liền hỏi: “Con đi đâu đấy?”

Lạc Mỹ giơ chai tương trong tay lên: “Con sang phố đối diện mua nước tương ạ.”

Hai cha con cùng ngồi xuống ăn cháo, cô nói: “Con nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, ít hôm nữa sẽ đi tìm địa điểm, tự mình mở một cửa hiệu nhỏ. Mấy năm nay con cũng tích cóp được chút tiền, nghĩ lại thôi thì tự thân kinh doanh vẫn hơn. Ba, ba thấy thế nào?”

Quan Phong nói: “Việc này đừng vội, con ra ngoài dạo chơi đi. Trước kia thì dốc lòng đọc sách, sau này lại hùng hục làm việc, theo ba thấy thì con nên nghỉ ngơi vài ngày trước đã.”

“Trời mưa rả rích thế này có nơi nào mà đi chơi được chứ.” Lạc Mỹ cúi đầu ăn cháo: “Con xuống phố đi quanh quẩn, nhân tiện tìm mặt tiền cho cửa hàng luôn.”

Quan Phong nhắc: “Vậy con cẩn thận, đừng để dính mưa, bệnh cảm mạo còn chưa khỏi hẳn đấy.”

Lạc Mỹ hứa ậm ừ, sau khi ăn xong điểm tâm liền khoác áo mưa ra ngoài. Cô thong thả dạo bước, vô tình lại đi về hướng công ty, thế là cứ thẳng đường đi về phía tòa cao ốc Ngưỡng Chỉ ấy. Cô hiếm khi tản bộ trên con đường này, lúc này dạo bước cũng cảm thấy thú vị, có điều đến khi trông thấy ký hiệu màu bạc trên tòa lầu cao nhất của cao ốc thì chân cẳng cô đều đã tê dại cả.

Phía trước cao ốc Ngưỡng Chỉ có một quảng trường sạch sẽ, không gian rất rộng, là một mảng “xanh biếc” nổi bật nhất trong cả khu thương nghiệp này. Lạc Mỹ đi vào quảng trường, ngồi xuống một phiến ghế đá xoa bóp mắt cá chân. Nhìn lên tòa cao ốc Ngưỡng Chỉ được bao kín bằng những tấm thủy tinh mà cảm thấy buồn cười. Mấy ngày trước đây mình còn ngồi bên trong tòa cao ốc ấy, làm một kẻ răm rắp tuân theo quy củ, hôm nay lại có thể ngồi nhàn rỗi nơi đây mà xoa chân bóp tay, xem như cũng là một kẻ may mắn. Từ nay về sau, mình đã có thể rời xa chiến trường, rời xa tranh đấu, rút khỏi thế gian mà sống cuộc đời tiêu diêu tự tại.

Cơn tê dại nơi mắt cá dần dần dịu đi, cô đứng lên xuyên qua quảng trường, đi sang khu vực của một công ty bách hóa náo nhiệt khác, đảo một vòng chẳng mua thứ gì lại trở ra. Mưa vừa ngừng hạt, trên đường đang tắc nghẽn, xe cộ xếp thành một hàng dài rồng rắn. Cô cởi áo mưa, cảm thấy bước chân nhẹ nhàng hơn, dễ dàng đi dọc theo rìa phố, chẳng thèm bận tâm đến những lời ca cẩm đang vang dậy khắp con đường. Đi đến một đoạn xa lạ nào đó, bắt gặp tờ giấy có nội dung “Cho thuê cửa hàng”, cô thong thả ghé vào xem. Ví trí của cửa hàng này cũng khá tốt, diện tích cũng không lớn, thế nên cô hỏi thăm về giá cả.

Vốn có “miệng lưỡi” số một số hai trong công ty Thường Hân nên mọi việc đàm phán, giao tiếp cô đã quá lão luyện, lúc này mang bản lãnh ấy ra để nói chuyện tiền thuê với chủ nhà thật giống như giết gà bằng dao mổ bò, lẽ nào không thành công cho được? Cả buổi sáng nhàn rỗi cứ thế mà trao đổi, hai bên sau đó cũng thống nhất về tiền đặt cọc, lập tức ký ngay hợp đồng.

Trở về nhà, cô tức thì giở ngay danh bạ điện thoại để liên lạc với các mối buôn sỉ, bận rộn đặt hàng chọn hoa đến bở hơi tai. Quan Phong thấy cô như thế cũng chẳng nói năng gì, vẫn ung dung giúp cô gọi điện thoại. Mặt tiền cửa hiệu còn phải sửa sang lại đôi chút. Lạc Mỹ nói: “Mở tiệm hoa là tâm nguyện của con ấp ủ nhiều năm rồi, vất vả lắm mới có cơ hội như vậy, đương nhiên con phải toàn tâm toàn ý mà làm.”

Quan Phong hỏi: “Thế cửa hiệu gọi là gì? Xem con đó, vội vội vàng vàng mở tiệm, đến cả cái tên cho nó cũng chưa nghĩ ra nữa.”

Lạc Mỹ ngẫm nghĩ: “Hay cứ gọi là tiệm hoa Lạc Mỹ đi, càng đơn giản càng tốt.”

Chương 2

Ba ngày sau, tiệm hoa Lạc Mỹ khai trương. Đó là một tiệm hoa nhỏ nhắn và vô cùng bình thường. Trên bức tường trắng tinh chỉ treo một vài lẵng hoa, dưới mặt đất ngoài những giàn hoa các loại cũng chỉ đặt thêm đôi ba chiếc giỏ nhỏ. Lạc Mỹ ngồi giữa đám hoa tươi ấy, dường như có một vẻ an nhàn, điềm tĩnh.

Hàng hoa mọc lên như nấm, cửa tiệm của cô tuy không có điểm gì nổi bật nhưng qua một tháng kinh doanh dần dần cũng có được khách quen. Thời gian bận rộn cũng nhiều hơn nên cô mời một cô gái trẻ đến giúp việc.

Lạc Y từ nước ngoài trở về, nghe nói cô mở hiệu hoa, vừa giật mình vừa ngờ vực: “Chị à, sao lại thế? Chị có bằng MBA danh tiếng, bốn năm làm thư ký riêng cho Thiếu Tử, với lý lịch như vậy sao chị lại mở cửa hàng hoa? Như thế thì làm sao có tương lai được?”

Lạc Mỹ nói: “Không có tương lai cũng tốt mà.”

Cô chăm