Polaroid
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323774

Bình chọn: 7.5.00/10/377 lượt.

chú nhìn Lạc Y, cô gái trẻ có vẻ mặt rạng ngời.

Cô nhìn đến khi Lạc Y trở nên mất tự nhiên. Cô khẽ nhíu mày, mỉm cười dài giọng gọi: “Chịịịịị…”

Lạc Mỹ hỏi: “Thiếu Tử đối xử với em có tốt không?”

Lạc Y cười: “Anh ấy dám đối xử không tốt với em à?”

Tóm lại là hạnh phúc, tóm lại là có một người đang hạnh phúc! Cô nhìn em gái mình, khóe môi cuối cùng cũng mỉm cười.

Chiều nay Lạc Mỹ ở lại cửa hàng hoa. Lượng hoa ban sáng nhập vào đã bán được một nửa, cô đang tính toán sổ sách, nghe tiếng chuông gió kêu vang liền bỏ dở máy tính, mỉm cười ngẩng đầu lên: “Hoan nghênh quý khách!”

Là một người đàn ông, giọng nói trầm ấm truyền cảm: “Xin hỏi có hoa Bạch Trà hay không?” Loại hoa xa xỉ như vậy cô chỉ nhập vào một ít vì quá đắt tiền.

“Có.” Cô mỉm cười. “Có Đồng Tử Diện, Tuyết Kiều, anh muốn loại nào ạ?”

“Tuyết Kiều đi.” Anh chọn lấy một loại. “Cho tôi mười hai nhánh, phiền cô bó lại giúp.”

Cô lựa ra mười hai nhánh hoa Bạch Trà, phối cùng lá thật đẹp rồi mới hợp thành bó. Trong lúc cắt tỉa cho vào bao, anh đột nhiên hỏi cô: “Nơi này trước kia là cửa hàng đồ chơi à?”

Cô mỉm cười: “Tôi cũng không rõ, địa điểm này tôi mới thuê hơn hai tháng thôi.” Cô dùng một dải ruy-băng khéo léo cuộn bó hoa lại: “Cảm ơn anh, cả thảy 740 đồng.”

Anh trả luôn 800 đồng: “Không cần thối lại đâu.”

Lạc Mỹ nói lời cảm ơn, rút trên lẵng hoa xuống một nhánh lan: “Tặng anh, nó rất thích hợp với cà-vạt của anh đấy.”

Anh nhướng mày: “Nhánh lan này ít nhất cũng phải một trăm tệ, như vậy cô chịu lỗ rồi.”

Lạc Mỹ cười không nói gì.

Anh cắm hoa lan lên va li của mình bảo: “Cảm ơn đóa hoa của cô.” Ngừng một chút, anh nói tiếp: “Cảm ơn nụ cười của cô nữa.”

Lạc Mỹ không để chuyện này trong lòng. Về sau, người này thường đến mua hoa Bạch Trà, khi trở nên quen thuộc cũng thỉnh thoảng trò chuyện với cô đôi câu.

“Cô đúng là mẫu người vì hoa mới bán hoa.” Anh nói: “Những kẻ khác đều vì tiền mà bán hoa, chỉ có cô là bán hoa chân chính.”

Lạc Mỹ cười bảo: “Con người ta luôn có một lúc nào đó ngao ngán cảnh chạy theo đồng tiền, tôi hôm nay cũng chỉ là một kẻ đã ngao ngán mà thôi.”

Anh chăm chú nhìn cô, Lạc Mỹ luôn cảm thấy đôi mắt ấy đã từng rất quen thuộc với cô trước đây. Khi nhìn người khác, anh luôn mang lại cho họ một thứ cảm giác cao thâm khó dò, hệt như mặt biển dưới bầu trời trong vắt của đêm đông, vừa tĩnh lặng sâu xa, lại vừa chứa đựng những ánh sao nhuốm màu lạnh lẽo.

Anh hỏi: “Nói vậy, hình như cô đã mệt mỏi với quá khứ?”

Cô cười: “Có lẽ vậy.”

Buổi tối ngày thứ sáu, sau khi tiễn chân xong vị khách quen cuối cùng trong ngày, Lạc Mỹ thu được một món tiền lớn liền đóng cửa tiệm rồi trở về. Quan Phong vì không an tâm để cô một mình về nhà trong đêm nên ông luôn đứng trên ban-công chờ đợi, đến khi trông thấy cô tiến qua cổng khu cư xá mới thở phào nhẹ nhõm.

Lạc Mỹ vừa vào đến nhà, Quan Phong đã báo với cô: “Lạc Y trở về rồi.”

Lạc Mỹ có phần bất ngờ, thắc mắc: “Ngôn tiên sinh không đến sao?”

Quan Phong trả lời: “Hai đứa nó hình như vừa cãi nhau, Lạc Y đang ở trong phòng của con đấy.”

Lạc Mỹ bước vào phòng mình, chỉ thấy Lạc Y mặc một bộ áo mỏng hở vai, nằm khóc thút thít trên gối. Lạc Mỹ phì cười: “Được rồi, khóc sưng mắt thì không đẹp nữa đâu, hai người chỉ lỡ miệng với nhau một tí, chẳng lẽ lại cho là thật hay sao?”

Lạc Y càng khóc nấc lên, Lạc Mỹ ngồi xuống giường hỏi cô: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Để cho chị phân xử được không?”

Lạc Y nằm phục tại đó chỉ lo khóc, Lạc Mỹ đỡ cô ngồi dậy, khuyên nhủ: “Thiếu Tử có phần trái tính trái nết, em cũng biết mà! Ở trong nhà, anh ta là người nhỏ nhất, từ bé đã được cha mẹ và các anh chị chiều chuộng sanh hư rồi. Nào, có chuyện gì nói cho chị nghe được không?”

Lạc Y òa khóc lớn, hệt như một đứa trẻ. Lạc Mỹ vỗ vỗ lên lưng an ủi, cuối cùng cô cũng sụt sịt kể: “Anh ấy… trong lòng anh ấy có người khác.”

Lạc Mỹ ngẩn người bảo: “Không đâu, chị thấy anh ta thật lòng với em mà, em đừng có suy nghĩ lung tung nữa.”

Lạc Y khóc lóc nói: “Anh ấy gạt em!”

Lạc Mỹ tường tận hỏi han, Lạc Y lại không nói rõ vấn đề. Cả nửa ngày sau Lạc Mỹ mới hiểu được, thì ra hai người tối nay đáng lẽ phải đi tham dự một buổi đấu giá từ thiện, nhưng vì biết không thể vắng được đám phóng viên săn ảnh nên ban chiều Lạc Y phải đi thẩm mỹ viện làm tóc, sau đó về nhà lại thay đổi trang phục, còn chọn cho mình một bộ trang sức quý giá. Nào ngờ Ngôn Thiếu Tử trông thấy, bắt cô phải tháo bỏ hạt kim cương ấy ra, thay bằng một bộ trân châu khác. Cô không chịu, Ngôn Thiếu Tử nổi giận gắt: “Vậy thì đừng theo tôi ra ngoài nữa!”

Lạc Y oan ức đầy mình, lập tức trở về nhà cha mẹ. Lạc Mỹ trong lòng nhẹ nhõm, vỗ về tay cô dỗ dành: “Đừng khóc nữa, chỉ là việc nhỏ thôi mà, xem em khóc đến như vậy kìa. Em yên tâm, anh ta hôm nay nhất định sẽ đến đón em.”

Lạc Y thút thít nói: “Em không thèm trở về với anh ấy đâu.”

Lạc Mỹ lắc đầu: “Trẻ con quá!”

Cô lại khuyên Lạc Y thêm mấy câu rồi đi ra khỏi phòng. Ngôn Thiếu Tử đã tới, đang cùng Quan Phong trò chuyện trong phòng khách. Trông thấy cô, cậu khẽ nhướng mày hỏi: “Lạc Y đâu?”

“Ở trong phòng.”