XtGem Forum catalog
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324045

Bình chọn: 10.00/10/404 lượt.

công ty đi làm, tránh ở nhà buồn chán không?” Lạc Mỹ liền bảo: “Lúc trước chẳng phải anh bảo em không cần đi làm hay sao?”

Anh nói: “Có em bên cạnh vẫn hơn.” Lời vừa ra khỏi miệng mới thấy dường như có kèm cả ẩn ý, anh liền mỉm cười, nắm tay cô bảo, “Tay em lạnh quá.”

Nhưng cô lại rút tay ra vì cảm giác cân cấn, cúi đầu xuống chỉ thấy chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim ấy chẳng biết từ khi nào đã đeo trên ngón áp út của anh, cô cười nhạt: “Sao vậy, muốn dùng nó để nhắc nhở chính mình điều gì à?”

Dung Hải Chính lắc đầu: “Em nghĩ đi đâu vậy. Trước đây anh vốn không quen mang nhẫn, bây giờ mang là vì có tập mới có quen.”

Lạc Mỹ lặng lẽ mỉm cười: “Lời anh càng ngày càng có triết lý đấy.” Dung Hải Chính không trả lời. Lạc Mỹ có cảm giác, từ sau lần nói ra những lời ấy trong bệnh viện, anh đối với cô lạnh nhạt hơn, bất kể cô nói gì, làm gì anh đều một mực đồng ý nhưng không còn thân mật nữa. Trước đây anh vô cùng chiều chuộng cô, luôn dẫn cô đi chơi, nhưng giờ đây trên nét mặt anh luôn giữ vẻ hờ hững, hệt như một người lớn đang quan sát đứa trẻ hào hứng chơi trò trốn tìm. Với đứa trẻ mà nói, đó là chuyện thích thú nhất, nhưng trong mắt người trưởng thành, tuy không thẳng thắng chê bai đứa trẻ ấu trĩ nhàm chán, nhưng trên mặt luôn đeo cái vẻ hờ hững ấy. Tình trạng này khiến cho Lạc Mỹ tích tụ một nỗi bực bội ấm ức luôn khiến cô muốn nổi giận, nhưng cái loại giọng điệu không nóng không lạnh của anh lại khiến cô khó mà phát tác được.

Tối đến, đôi vợ chồng cùng nhau đi dự tiệc đêm. Tuy tiết trời rất lạnh nhưng trong tòa biệt thự của nhà họ An, không khí hào nhoáng và tiệc rượu xa hoa thật đáng mặt chủ nhân. Rượu mạnh hương nồng bốc lên khiến người ta ngây ngất muốn say, Lạc Mỹ và một đám phu nhân trò chuyện với nhau về áo quần và trang sức, nói một hồi thì đề cập đến trang sức trên người đôi dâu rể. Vương phu nhân mồm miệng bốp chát nhất, nói năng không thèm giữ kẽ: “Nói thì có vẻ nhỏ nhen chứ viên kim cương đính hôn ấy tuy chỉ có mười ca-ra, nhưng nó có thể so với mấy viên kim cương nổi tiếng được gia truyền của các dòng dõi quý tộc trong thành phố này đấy.”

Cả đám mệnh phụ ấy được đà xum xoe: “Việc đó đương nhiên! Viên kim cương ‘Chí Tôn’ của nhà họ Vương đã lưu truyền năm đời, nó là vật cao quý đúng như tên gọi.”

Lạc Mỹ tùy ý nâng lên một ly rượu, cô chỉ cười mà không nói, lẳng lặng nghe đám phu nhân sống trong nhung lụa ấy bàn tán chuyện vô bổ, bất chợt nghe tiếng người gọi: “Quan tiểu thư.” Cô thoáng giật mình vì cách xưng hô này đã lâu chưa được nghe lại.

Cô xoay người về phía tiếng gọi, khuôn mặt có phần xa lạ kia khiến cô thoáng ngẩn ngơ, rồi như chợt nhớ ra, cô lập tức mỉm cười vươn tay đến: “Phó tiên sinh.”

Phó Bồi, chuyên gia xử lý khủng hoảng.

Ông ta vẫn mang một vẻ ngoài nhã nhặn, bắt tay cô nói: “Rất vui gặp được cô .”

Lạc Mỹ biết với một người chuyên nghiệp như ông ta thì luôn có dáng vẻ thế này, vì vậy cô hỏi: “Phó tiên sinh phải chăng vì công việc nên mới đến thành phố này?”

Phó Bồi gật đầu, đám phu nhân kia đã chú ý đến ông ta. Trác phu nhân đặt câu hỏi trước: “Quý ông đây trông mặt mũi có vẻ lạ, chẳng hay tên họ là chi?”

Lạc Mỹ đành phải giới thiệu với họ: “Vị này là Phó Bồi tiên sinh, chuyên gia xử lý khủng hoảng, trong giới thương nhân Hoa kiều rất có tên tuổi.” Cô lại giới thiệu cho Phó Bồi, “Vị này là Trác phu nhân, vị này là Vương phu nhân, vị này Chu phu nhân.”

Phó Bồi lần lượt gật đầu chào hỏi. Vương phu nhân lại có vẻ xem thường, hỏi: “Phó tiên sinh, tôi nghe nói nghề này của ông là chuyên bày mưu tính kế cho người khác giống như quân sư vậy có phải không?”

Lạc Mỹ sợ Phó Bồi khó xử liền vội vàng nở nụ cười ngọt ngào bảo: “Phó tiên sinh là người chuyên nghiệp hoạt động độc lập, bất cứ trường hợp nào của ông ấy cũng đều đáng giá bạc triệu đấy.”

Vương phu nhân lúc này mới lộ ra vẻ tươi cười: “Ồ, hóa ra Phó tiên sinh lại có thành tích đáng nể như vậy. Có dịp tôi nhất định phải đề cử cho ông nhà tôi mới được, ông ấy luôn than phiền đám người của phòng kế hoạch trong công ty ông ấy toàn là lũ ngu dốt.”

Lạc Mỹ nhân cơ hội nói: “Phó tiên sinh, tôi giới thiệu chồng tôi với ông nhé?”

Phó Bồi vốn là chuyên gia xử lý các loại tình huống đặc biệt phát sinh, ý của Lạc Mỹ làm sao mà ông ta không hiểu được, vậy nên ông ta liền gật đầu. Hai người cùng nhau bước ra khỏi vòng vây của đám phu nhân nọ.

Phó Bồi nói: “Cảm ơn cô.”

Lạc Mỹ nói: “Không cần cảm ơn. Tôi biết nỗi khổ khi bị vây giữa đám phu nhân giàu có nhưng rỗng tuếch ấy mà.”

Phó tiên sinh cười bảo: “Quan tiểu thư nói chuyện thật thẳng thắn.”

Lạc Mỹ liền trả lời: “Quá khen rồi.” Cô nhìn sang Dung Hải Chính, biết anh đã trông thấy mình, cô liền giơ tay ra hiệu. Khi Dung Hải Chính bước tới gần, Lạc Mỹ giới thiệu anh với Phó Bồi, Dung Hải Chính nói: “Bọn anh quen nhau rồi, năm trước đã từng hợp tác với nhau.”

Ba người thỏa sức trao đổi, từ chuyện kinh doanh đến những cách xử lý khủng hoảng điển hình. Hai người Dung, Phó càng nói càng hợp ý, còn Lạc Mỹ thì rời xa công việc đã lâu, nghe họ hàn huyên một lúc về thế cuộc kinh doanh hiện tạ