ở đó, nhân viên giao hàng luôn mồm gọi cô là “bà chủ” đến mức cô phải đỏ mặt. Tiễn nhân viên giao hàng xong, cô liền nói với Ngôn Thiếu Tử: “Ông chủ, vợ của ông thật là có mắt nhìn nên mới trang trí ngôi nhà đẹp đến vậy đó…”
Cô lặng lẽ bước vòng qua chiếc giường lớn lộng lẫy ấy. Trên giường vẫn còn một chiếc áo vét của Ngôn Thiếu Tử bị vứt lại, có lẽ hôm đó cậu vội vã đuổi theo Lạc Y rồi bỏ quên lại nơi đây. Lúc này, nó nằm trên chiếc giường trống trải như vẽ ra cho cô một loại ảo giác, rằng dường như cậu vẫn đang ở trong căn nhà này. Cô ngồi xuống giường, cầm lấy bộ y phục ấy, cẩn thận vuốt lại từng nếp nhăn một.
Bọn họ cũng đã từng cãi vã, đa số bất đồng đều là vì công việc. Lúc cậu nổi giận thì luôn không để ý đến cô, một mình ở trong phòng tắm không chịu ra ngoài, hệt như một đứa trẻ. Có lần cậu giận quá, lời nói có phần xúc phạm khiến cho cô cũng phát cáu. Hai người chiến tranh lạnh với nhau mất mấy ngày. Một hôm sau khi tan sở cậu nói có tiệc, muốn cô đi cùng. Cô liền bước lên xe cậu nhưng cậu lại lái xe chở cô đến nơi này, kết quả đương nhiên là hai người lại hòa thuận với nhau như lúc đầu…
Kết thúc rồi, sớm đã kết thúc rồi! Ngọt mật, đắng cay, đau khổ… Chỉ còn lại ngôi nhà trống trải này, tiếc nhớ mọi chuyện đã qua…
Cô đặt bộ áo thẳng thớm kia trở lại giường, sau đó đứng dậy. Cô nhớ trong phòng tắm có một lọ nước hoa mà cô thích nhất, cô không muốn mang nó đi, nó thuộc về nơi này. Thế nhưng nơi này cũng đã không còn thuộc về cô nữa, cô chỉ muốn vứt lọ nước hoa ấy đi, từ bỏ mùi hương quen thuộc ấy, rời khỏi nơi chốn thân thiết này, mãi mãi… Ra đi…
Trong khoảnh khắc đẩy cửa phòng tắm ra, cô bất chợt đứng sững lại.
Ngôn Thiếu Tử trong phòng tắm cũng hoàn toàn đờ người, bàn tay cậu còn nắm chặt chiếc lọ nho nhỏ. Đó là lọ nước hoa của cô, mùi vị của cô… Cô đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời cậu…
Cô ngơ ngẩn đứng đó, ngơ ngẩn nhìn cậu, lại còn nảy ra ý muốn được nhào vào lòng cậu mà khóc òa. Cậu cũng kinh ngạc nhìn cô, miếng lọ sắc nhọn găm thật sâu vào lòng bàn tay, cắt đứt máu thịt của cậu, cắt đứt mọi đau khổ của cậu. Nỗi đau này như một lời nhắc nhở, khiến cho cậu biết rằng cô không phải ảo tưởng mà đang thật sự đứng trước mặt.
Nhưng cậu lại không thể vươn tay ra đón cô vào lòng được, cô như gần cậu trong gang tấc mà cách mặt biển trời…
Cậu nghe thanh âm lạnh nhạt của mình phát ra, lấy làm lạ rằng sao mình lại có thể bình tĩnh như thế: “Em đến đây làm gì?”
Cô xoay người đi, không muốn nhìn vào gương mặt đã từng ghi lòng tạc dạ đó nữa, càng sợ rằng nước mắt của mình sẽ tuôn trào ra: “Tôi cũng đến lấy đồ.”
Cậu gắt: “Nơi này không có gì cả, em đi đi!”
Lạc Mỹ dường như đang chờ câu nói này, cô lập tức xoay người bỏ đi chẳng thèm ngoảnh lại. Lần đầu tiên cô cảm giác bước chân của mình hệt như dao cắt, mỗi bước đi là một nhát dao, cứ thế từng nhát một băm nát lục phủ ngũ tạng của cô. Nỗi đau này càng khiến cô đi gấp hơn, tựa như sợ dao cắt quá chậm, tựa như sợ mình còn thời gian để chống đỡ.
Cậu đuổi vài bước theo cô, kêu lên một tiếng: “Lạc Mỹ!” Tiếng kêu ấy hoàn toàn bộc phát ra từ nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn cậu, khiến cho cô đầu váng mắt hoa, mặc cho nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn. Cậu ôm lấy cô từ phía sau, một mảng ở gáy cô lập tức ướt lạnh, cô ngỡ đàn ông sẽ không rơi lệ, cô ngỡ mình cũng sẽ không rơi lệ vì người đàn ông này, thế nhưng giờ đây cô lại đứng đó mặc cho nước mắt mình ào ạt tuôn rơi, mặc cho nước mắt của cậu làm ướt đẫm lưng mình.
Giọng nói của cậu nghẹn ngào, lại cất tiếng gọi: “Lạc Mỹ!” Tay cậu vòng qua eo cô rồi nắm lấy tay cô. Một dòng chất lỏng ấm áp thấm ướt bàn tay Lạc Mỹ, lọ nước hoa kia đã cắt đứt tay cậu, những giọt máu ấy nhỏ lên tay cô…
“Đừng đi.” Cậu hoảng loạn thầm thì, “Tôi xin em, đừng đi mà.”
Lạc Mỹ hệt như một pho tượng, lệ rơi lã chã nhưng vẫn bất động. Nước mắt cậu cũng tuôn rơi: “Từ trước tới nay tôi chưa hề cầu xin ai cả, nhưng tôi xin em, đừng đi mà.”
Máu theo tay cô rơi xuống chiếc quần trắng làm lan ra từng đốm hoa đỏ. Giờ phút này đây, cô gần như đang khóc bằng cả sinh mạng mình, khóc cho hết nước mắt cả đời, tuy vậy cô vẫn không hề cử động. Gương mặt lạnh giá của cậu áp vào sau gáy cô, từng cơn ớn lạnh xuyên thẳng vào tận đáy lòng.
Cô nức nở muốn vùng ra khỏi tay cậu, nhưng cậu kiên quyết không buông. Cuối cùng, cậu đột ngột ôm ghì cô vào lòng, cuồng loạn hôn cô. Lạc Mỹ mang theo một nỗi bi thương tuyệt vọng đáp trả lại cậu, vết thương trên tay cậu vẫn còn tướp máu, dòng máu ấy mơn lên tóc cô, mơn lên mặt cô, mơn lên môi cô. Cô thổn thức hỏi: “Sao anh lại đến đây? Sao anh lại đến đây chứ?”
Cậu hỏi ngược lại: “Vậy sao em cũng đến? Sao em cũng đến?”
Cô lắc lắc đầu, rơi lệ nói “Không!”. Cậu nắm chặt lấy tay cô: “Chúng ta đi. Cùng nhau bỏ đi, không bao giờ quay lại nữa.”
Cô ra sức lắc đầu. Cậu kiềm lấy mặt cô lại: “Hãy đi cùng anh! Chúng ta ra nước ngoài, anh không cần gì nữa cả, chỉ cần được ở bên em thôi!”
Nhưng cô chỉ biết rơi lệ lắc đầu: “Không thể nào đâu.”
Cậu làm sao không biết đó là việc không thể, nhưng đáy lòng dường như có một n
