Sơn hôm nay rồi đấy.”
Cô sững sờ quay đầu lại.
Ngôn Thiếu Tử nói: “Tôi đã đặt cược cả gia tài vào canh bạc vừa rồi.”
Lạc Mỹ chưa bao giờ nghĩ tình cảnh nguy nan lại cứ nối tiếp nhau xô đến như vậy, gần như có thể lập tức nuốt chửng cô, khiến cho cô không vẹn xương cốt!
Cổ họng cô phát nghẹn, thanh âm cũng rít lại: “Sao anh lại sơ suất như vậy chứ.”
Cậu nhìn cô không nói, vẻ phức tạp trong ánh mắt đã sớm nói lên tất cả. Cô cúi đầu xuống, thật lâu sau mới hỏi: “Còn cách nào để cứu vãn hay không?”
Cậu thở dài một hơi, thả mình ngồi xuống ghế xoay: “Lạc Mỹ, cô hôm nay giúp tôi như vậy, cùng lắm cũng chỉ cứu tôi khỏi nhảy lầu mà thôi. Con số ấy quá lớn, cả đời còn lại của tôi cũng không trả nổi đâu.”
Lạc Mỹ nghe cậu nhắc đến “nhảy lầu”, tức thì nhớ đến những lời Dung Hải Chính đã nói.. Cô hoảng hốt căn dặn: “Luôn luôn có cách mà, rồi anh sẽ nghĩ ra biện pháp thôi.” Miệng thì nói như vậy nhưng lòng cô cũng hiểu rõ đây chỉ là những lời dùng để dối mình gạt người thôi, vẻ lo lắng trên khuôn mặt cô càng thêm lộ rõ.
Ngôn Thiếu Tử thấy cô như vậy, trong lòng càng thêm buồn bã: “Cô đã giúp tôi nhiều rồi, không cần phải nhúng tay vào nữa đâu. Tôi sẽ nghĩ ra biện pháp để cầm cố tất cả gia sản.”
“Như thế cũng không đủ mà.” Lạc Mỹ xoắn chặt hai tay lại, ‘Trừ khi…”
Trừ khi có một khoản vay không thế chấp. Nhìn khắp nơi, có ngân hàng nào lại làm cái việc ngốc đó chứ? Công ty nọ sẽ giúp đỡ mà không cần thu lợi hay sao?
Ngôn Thiếu Tử nói: “Thật ra cũng có biện pháp.”
Lạc Mỹ dõi mắt chờ nghe, nhưng cậu lắc đầu: “Tiếc là không làm được.”
“Anh nói ra xem, trên đời này đâu có chuyện gì là tuyệt đối chứ.” Lạc Mỹ bình tĩnh đến lạ kỳ, chỉ cần một tia hy vọng thì vẫn có thể cố gắng.
Ngôn Thiếu Tử không phải loại người ấp úng. Ngập ngừng giây lát, cậu liền nói cho cô nghe: “Trong két bảo hiểm ở thư phòng nhà họ Ngôn có một hộp gấm màu đỏ cỡ ba tấc hình vuông, bên trong có một con dấu gọi là ‘Hương Hàn’, đó là con dấu nắm giữ tất cả bí mật ngân sách gia tộc, chỉ có người trưởng tộc mới có quyền được biết tình trạng ngân sách này, Dung Hải Chính chắc chắn không nắm rõ.”
“Hương Hàn ư?” Cô thầm khắc sâu vào lòng hai từ này.
“Là di vật của ông nội tôi để lại, nghe nói đó là tên của người con gái mà ông yêu thương cả đời, cho nên ông dùng nó đặt cho khoảng ngân sách bí mật kia.” Ngôn Thiếu Tử tóm lược cho cô nghe lai lịch mang sắc thái hư cấu của con dấu nọ, “Màu sắc của nó rất đẹp, gần như trong suốt, ở gần trung tâm có một sợi tơ trắng tựa hạt mưa, dưới ánh đèn soi chiếu sẽ hiện lên màu sắc rực rỡ, thoạt trông giống hệt một sợi dây chuyền.”
Cô hỏi: “Là do đá Kê Huyết hay đá Điền Hoàng (*) tạo thành à?”
(Chú: những loại đá quý của Trung Quốc)
Anh lắc đầu: “Đã mời người giám định, chất liệu tạo thành tương tự ngọc thạch, nhưng không mỏng như ngọc thạch, đại khái là một viên thiên thạch mấy ngàn năm trước đã rơi xuống trái đất.”
Lạc Mỹ ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: “Tôi sẽ lấy được nó.”
Đêm mưa Bình Sơn, cây cối xanh mướt thêm vào vẻ vắng lặng, đặc biệt tại ngôi tổ trạch nhà họ Ngôn, bốn bề đều là rừng cây tương tư (*). Tiếng gió, tiếng mưa hòa cùng tiếng cành lá lác đác rơi trong khu rừng càng khiến người ta cảm thấy thê lương và buồn bã.
(chú: cây tương tư, hay còn gọi là hồng đậu, 1 loài cây cao 3-7m phân bố ở Trung Quốc và Đài Loan)
Lạc Mỹ ngồi trên sô pha, đối diện cô là một khung cửa sổ dài, rèm cửa chưa buông, ngoài song là bóng cây chập chờn trong cơn mưa gió, âu sầu in lên khung cửa, in vào trong lòng cô.
Luật sư đang dùng giọng điệu cũ rích đọc biên bản phân chia tài sản, Dung Hải Chính vẫn giữ vẻ lơ đễnh nhấm nháp cà phê như trước đây.
Lạc Mỹ có một nỗi xúc động muốn bật khóc lạ kỳ. Mấy ngày trước, cô không thể ngờ rằng mình sẽ ngồi trong thư phòng của nhà họ Ngôn, nghe luật sư đọc thỏa thuận ly hôn giữa cô và Dung Hải Chính. Thời gian và địa điểm đều nằm ngoài dự liệu của cô.
Cô thu ánh mắt từ ngoài song trở về, một lần nữa tập trung lên người Dung Hải Chính. Anh vẫn bình thản và lạnh nhạt như cũ, nhưng ai có thể ngờ được, đằng sau vẻ bình thản và lạnh nhạt ấy lại là một sự dữ tợn đến mức vô cùng đáng sợ. Trong một năm cô chung sống cùng anh, từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc đều là tình cảnh khiến người ta trở tay không kịp như vậy. Cô thật sự có cảm giác mình đang rơi vào một cơn ác mộng, mà cơn ác mộng này cả đời cô cũng không thể thoát khỏi. Trời đã định cô phải vương mắc với anh có lẽ vì một thứ gọi là nghiệt duyên.
Châu báu trang sức anh tặng hết cho cô, anh là một người vô cùng hào phóng. Cô trước nay đều biết, anh hết lòng đầu tư cho cô, vì anh tàn nhẫn và ác độc, biết cô là một vụ làm ăn chỉ lời mà không lỗ, có điều anh lại để cho cô biết được bí mật, nên cô mới trở ngược lại cắn anh, đây có lẽ là chuyện anh không hề mong đợi.
Ngôi nhà ở Tân Hải anh cũng giao cho cô. Từ sau trận chiến, anh có thể ung dung rời khỏi nơi này, ôm lấy khoảng lời một tỷ mà trở về sào huyệt của mình ở Mỹ.
Bất động sản ở Canada, nông trại ở New Zealand, công ty ở Hà Lan…
Chia cho cô không ít tài sản xong, trong lòng