: “Việc này không phải là đáng hay không đáng…”
Bà lão gật gù: “Việc này không phải là đáng hay không đáng, được rồi, ngày mai cháu cùng cậu ta đến đây, không gặp người nhà họ Ngôn, bà không có cách nào quyết định đâu.”
Lạc Mỹ lên tiếng đồng ý, bà lão đứng lên, chầm chậm đi về phía sau, dần dần mất hút sau kệ kinh thư. Khói trong lò hương bốc lên mỏng manh, ngay cả không khí cũng dường như ngưng đọng lại, còn bà lão kia tựa như chưa từng xuất hiện, phảng phất mọi thứ chỉ là ảo tưởng do cô tạo ra.
Căn phòng lúc này yên ả tĩnh mịch, hệt như một ngôi chùa cổ ẩn sâu trong núi, khiến cho người ta nảy sinh thiện ý.
Cô không thoát khỏi cái vòng ái-hận-tham-sân cho nên cô rất muốn rũ bỏ nó. Cô đột nhiên dần sáng tỏ, bản thân mình rốt cuộc cũng là một kẻ có thất tình lục dục, có yêu có hận. Cô là một người phàm cho nên sẽ không hiểu thấu được. Cô trước sau cũng phải trở về chốn hồng trần đan xen ái hận ấy để tiếp tục làm một người bình thường.
Cô ngộ ra một phần như vậy có lẽ cũng là từ nỗi xúc động về “Hương Hàn”. Cô đột nhiên cảm thấy nực cười, bên ngoài gió mưa vần vũ, “Hương Hàn” lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay. Cô vắt khô mái tóc ướt, cầm lấy con dấu nhỏ ấy rời khỏi quán trà, tiến vào màn mưa. Đèn khuya mờ ảo khiến cho từng sợi mưa dường như đã hóa thành một chiếc lưới ngả vàng, khổng lồ và trong suốt, phủ chụp cả trời và đất vào bên trong, không ai có thể thoát ra, không ai có thể tránh khỏi.
o0o
Sắc trời dần ửng lên một màu trắng nhợt, đêm tối mịt mùng đã sắp qua đi, bình minh đang chuẩn bị đến.
Mưa đã dần ngơi hạt, trong chiếc lò đun trà nóng, than lửa cũng từ từ nguội tắt, chỉ còn lại hai hòn than đột nhiên lóe sáng lên, lóng lánh như một viên hồng ngọc.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, ngay cả tiếng mưa rơi xuống từ tán lá ngô đồng ngoài song cũng có thể nghe thấy. Tiếng chim ríu rít từ đâu vang đến, đó là hai chú chim cổ đỏ vào buổi sớm đang bắt đầu vô tư hót mừng ngày mới.
Mỹ Tình rốt cuộc cũng phá tan sự yên lặng trong phòng, cô hỏi: “Câu chuyện đã hết rồi ư?”
Tôi đảo tách trà, nhìn cô điềm nhiên đáp: “Đã hết rồi.”
Mỹ Tình vươn vai, dường như đang hoạt động lại tứ chi sớm đã tê cứng vì ngồi quá lâu. Cô gắp thêm hai hòn than bỏ vào lò, nhóm lửa lên để đun nước. Sau khi bỏ kẹp gắp than xuống, cô cuối cùng cũng thở dài bảo: “Quả là một câu chuyện hay.”
Tôi mỉm cười nói: “Đó là câu chuyện rung động nhất mà tôi từng được nghe.”
“Hmm?”
Tôi tiếp: “Cô gái tên Quan Lạc Mỹ ấy đã chẳng thể nào giao ‘Hương Hàn’ cho Ngôn Thiếu Tử nữa.”
Cô lắng nghe tôi kể. Tôi giải thích “Vì tối hôm đó, cô ta không thể gặp được Ngôn Thiếu Tử. Đến lúc cô ta gặp lại Ngôn Thiếu Tử thì đã là sáu giờ sau khi cậu ta chết vì tai nạn giao thông rồi.” Tôi nhún vai, “Ly kỳ lắm có phải không? Có người đồn rằng, là do Dung Hải Chính đã ra tay, anh ta đã sớm biết tác dụng của ‘Hương Hàn’, vì vậy ra tay diệt trừ tận gốc, để Lạc Mỹ cho dù có ‘Hương Hàn’ trong tay cũng không thể sử dụng được nữa.”
Mỹ Tình hỏi: “Sau đó thế nào?”
Tôi đáp: “Về sau à? Về sau Quan Lạc Mỹ biệt tăm biệt tích, không ai biết cô đã đi đâu, còn Dung Hải Chính trở về nước Mỹ, mười năm qua thống trị cả giới tài chính, anh ta vẫn là một nhân vật uy nghi đứng trên nhiều người.”
Mỹ Tình ngẩn ngơ, dường như đang nhớ đến một câu chuyện ái hận rối ren năm xưa, cuối cùng cô bảo: “Thật ra câu chuyện này tôi đã sớm được nghe kể qua, tôi cũng biết tên thật của những nhân vật bên trong.”
Tôi mỉm cười nói: “Dưới vầng thái dương, không có chuyện gì là mới mẻ. Mười năm trước, câu chuyện này lưu truyền một thời gian, là giai thoại phổ biến nhất của giới thượng lưu ở thành phố này trong những lúc trà dư tửu hậu. Gần đây, câu chuyện này lại một lần nữa được nhắc đến bởi vì một nhân vật chính bên trong đột ngột xảy ra biến cố.”
Ánh mắt của Mỹ Tình vô tình lướt đến tờ báo vứt trên bàn, đó chính là tờ báo sớm của ngày hôm trước, ngay đầu trang tài chính kinh tế là dòng tiêu đề cáo phó màu đen: “Triệu phú Vinh Chí Chính đã qua đời vì ung thư phổi”.
Cô dường như không nén nổi một hơi thở dài: “Gia tài dẫu có bạc triệu, chết đi rồi cũng chỉ là hư vô.”
Tôi gật đầu: “Cô biết đấy, Dung Hải Chính trong câu chuyện của tôi, thật ra chính là Vinh Chí Chính đã qua đời cách đây hai ngày vì ung thư phổi. Sở dĩ tôi có thể tường tận biết được câu chuyện này, hoàn toàn là bởi tôi chính là luật sư của ông ấy.”
Mỹ Tình mỉm cười: “Tôi chỉ biết là sự nghiệp của cô rất thành công, nào ngờ cô lại nổi danh đến mức ấy. Một kẻ có tiền như vậy thường chỉ dùng luật sư tốt nhất cho mình.”
Tôi bật cười bảo: “Đâu nào, tôi ăn cơm pháp luật nên luôn có từ một đến hai khách lớn thôi. Thêm vào hai năm trước, tôi vừa tiếp nhận công việc của Vinh tiên sinh, cũng là do ông ấy đích thân chỉ định.” Thoáng ngừng giây lát, tôi tiếp: “Sau khi Vinh tiên sinh qua đời, ông ấy không nhắc đến tài sản truyền lại, thay vào đó là một bản di chúc, yêu cầu tôi lấy tập tài liệu từ két bảo hiểm tại ngân hàng Thụy Sĩ của ông ấy công bố rộng rãi, bởi vì ông ấy muốn người con gái tên gọi Quan Lạc Mỹ trong câu chuyện kia biết rằng, c