pacman, rainbows, and roller s
Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210142

Bình chọn: 8.00/10/1014 lượt.

i lợi hại.

An Lăng Nguyệt vừa nghe hai chữ “lão bà”, liền cười đùa.

Cô ấy nói: “Chị dâu nghe lời nói vô liêm sĩ này ở đâu vậy? Chẳng lẽ là ca ca lại hồ nháo, muốn biết câu chuyện đằng sau, nên tìm một người ở khuê phòng nói với chị.”

Tôi nghe thấy hơi chột dạ, bày cái mặt dày ra nói:

“Chỉ là nghe người bên ngoài nói, cảm thấy mới lạ, cho nên… hỏi một chút! Hỏi một chút!”

Vốn là, có một vị Trạng Nguyên có học thức, lại mắc chứng bệnh chung của nam nhân – ruồng bỏ ‘cám bã chi thê’. Thế nhưng mà, người đọc sách đều hay lưu hành cái gọi là chữ “nhã” (nhã trong tao nhã), vị Trạng Nguyên gia này cũng biết hưu thê là một chuyện rất có lỗi với vợ, bèn nói bóng nói gió. Ở trong thư phòng viết một vế đối:

“Hà bại liên tàn, lá rụng về cội thành lão ngẫu”(Hà: cũng là sen, ngẫu: ngó sen)

Thê tử thông minh thanh khiết vào thư phòng quét tước, đoán ra ý tứ của tướng công mình, cũng đề bút viết thêm vế sau:

“Lúa vàng đạo chín, hiệu quả tức thì hiện tân lương” (Đạo cũng là lúa, lương: là lương thực)

Trạng Nguyên gia vừa thấy, xấu hổ vô cùng, bỏ đisuy nghĩ hưu thê trong đầu, thê tử lại viết xuống thêmcâu đối khen ngợi: “Lão công thập phần công đạo.”

Trạng Nguyên gia múa bút: “Lão bà một mảnh bà tâm.”

Từ đó, “lão bà”, “lão công” liền trở thành những câu trêu ghẹo nhau của vợ chồng. Nghe thấy hai từ “lão bà” tồn tại đã lâu này, tôi dần dần thư thái giọng điệu. Thế nhưng tôi vẫn nghi ngờ, trong đó nhất định có điều kỳ lạ.

Từ “lão bà” của An Lăng Nhiên trong thời đại này, cũng tương đương với mấy câu tục ngữ tán tỉnh trêu ghẹo, truyền bá trong phạm vi rất nhỏ, tính chất so với gọi đối phương là “chết chung”, “xấu như quỷ” là có cùng ý nghĩa. Khoan nói tới chuyện làm sao tiểu ngu ngốc biết được câu chuyện này, thỉnh thoảng vợ chồng ngẫu nhiên gọi vậy cũng thôi đi, không có ai lại đem mấy từ ngữ như thế này ra giới thiệu với người ngoài: “Đây là lão bà (vợ) của ta”. Cũng giống như trường hợp người đương đại giới thiệu với người ngoài:

“Đây là người chết chung với tôi”, “Đây là xấu như quỷ nhà tôi”

Mất lịch sự.

Thế nhưng tiểu thế tử An Lăng Nhiên sinh ra trong một gia đình quý tộc lại gọi “lão bà”, “lão bà” vô cùng trôi chảy, trước kia tôi có nói, xưng hô “lão bà” này chỉ có người hiện đại dùng, nếu ngoại trừ tiểu ngu ngu ngốc cũng xuyên tới đây, rốt cuộc hắn có ý gì?

Tôi đắn đo suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra một chút manh mối. Thế nhưng cũng vì cái suy nghĩ này, mà tra tấn bản công chúa tôi đêm nay không thể ngủ ngon.

Tôi nghĩ tới

Chương 21

Chương 21

Bản công chúa hiện tại, rất là mất hứng.

Chính xác hơn là, vô cùng bực bội.

Căm hận há miệng ngáp hai cái, tôi uất ức nói: “Mẹ chồng, con thật rất buồn ngủ.”

Túc Phượng nghiêng mắt, nói nhỏ với Lý mụ mụ: “Đi xem thử, hai người đó có chuyển động hay không.”

Lý mụ mụ lên tiếng trả lời chuyển động rồi, mụ phượng hoàng có vẻ như có chút lo lắng, lại nhỏ tiếng nói: “Nhũ mẫu, nhớ cẩn thận chút! Nhất định không được để cho bọn họ phát hiện.”

“Vâng”

Lần này Lý mụ mụ đi thật, tôi mệt mỏi ngồi trong thư phòng, lại ngáp thêm hai cái.

Một đêm không ngủ, tôi có thể tưởng tượng ra lúc này mình rốt cuộc có bao nhiêu sa sút bao nhiêu chật vật, đôi mắt thâm đen e là đến gấu trúc nhìn thấy cũng phải lấy làm hổ thẹn.

Đến nước này rồi, nói ra cũng dài dòng.

Hồ sen ánh trăng, lụa mỏng màn thưa, trong Tinh Nhu các có một đôi uyên ương hoang dại đang say sưa chìm đắm, trong tình cảnh như thế bản công chúa bị Điểu lão đầu bắt gặp. Tiếp đó lại không quên quét dầu mỡ lên đầu lưỡi của mụ phượng hoàng, còn cố gắng giả bộ ngốc, hỏi bà ta có phải cũng đến đây hẹn gặp tình lang.

Sau mấy canh giờ ngồi nhớ lại, tôi thực hối hận đã nói câu đắc tội với bà ta.

Thực ra trước khi mở miệng nói câu này, trong lòng tôi cũng đã thầm mắng tình cảnh cẩu huyết, ai ngờ, Vương phi đúng là Vương phi, phong độ và khí chất đương nhiên là khác người, Túc Phượng đã không nổi trận lôi đình, lại còn lặng lẽ kéo tay tôi sang một thư phòng bên cạnh Tinh Nhu các.

Tôi thật khó hiểu nổi.

Vô cùng khó hiểu.

Có gian chưa kịp tróc, lại bị điểu lão đầu lật ngược thế cờ, kéo tôi vào trong thư phòng làm quái gì đây?

Dù có thả lỏng Nhị thúc vụng trộm với nha hoàn hay không? Bản công chúa tự nhận chuyện này cũng không quá lớn, không nói đến chuyện An Lăng Vân trước giờ vẫn lén Mục vương ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, Mục vương phi vốn đã không thuận mắt, lại thêm chuyện này, nếu là nha hoàn khác thì không nói, lại là ả Hoàn Nhi có dã tâm bừng bừng muốn làm chủ tử này. Nếu Vương mụ mụ, Lý mụ mụ, Trương mụ mụ trong viện của tôi đều đã biết được chuyện này, điểu lão đầu tâm tư sâu sắc thế kia làm sao lại không biết được, thế nhưng vì sao, điểu lão đầu không chịu bắt cá đang ngủ, trái lại còn kéo tôi vô thư phòng ngồi chờ bọn họ xong việc.

Thật sự là đôi uyên ương chết tử tế, theo tôi thấy, nên tranh thủ lúc họ không phòng bị, đột nhiên xông vào lúc An Lăng Vân còn đang bên cạnh Tiểu Hoàn, khiến cho Nhị thúc sợ tới mức không cử động nổi mới là chuyện tốt, cũng coi như vì dân mà trừ hại.

Thế nhưng mẹ chồng tôi ắt