Old school Swatch Watches
Hưu thư khó cầu

Hưu thư khó cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210122

Bình chọn: 8.00/10/1012 lượt.

i tiếng, tôi chỉ cảm thấy sau lưng có một cơn đau đớn buồn nôn, ói nước rượu ra đất.

Cả phòng lại lần nữa sôi trào.

Hôm nay đúng là tiện nghi cho đám người thân thích của An Lăng tộc, không công mà cũng có trò hay xem.

Tôi nhìn chén rượu lại bị đánh rớt trên mặt đất, lại nhìn nhìn đầu sỏ gây nên bên cạnh – Kỳ Nhi, nhất thời không biết làm sao cho phải.

Kỳ Nhi lôi kéo tay áo tôi tức giận nói: “Công chúa, rượu vậy sao còn uống?”

Kỳ Nhi chỉ vào Trại Nguyệt nói: “Uống xong rồi, chẳng lẽ là để cho Trại Nguyệt này làm muội muội sao?”

Tôi ngạc nhiên, thật không hổ là nha hoàn nhanh nhẹn của tôi, nếu không phải nhờ màn diễn ghen ghét này của cô ấy, tôi còn có thể sống tới ngày mai sao?

Tôi kéo lấy tay Kỳ Nhi, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào.

“Kỳ Nhi…”

Kỳ Nhi nhặt chén rượu độc trên mặt đất lên, tiếp tục diễn trò nói: “Công chúa cô yên tâm đi, chỉ cần có ta ở đây, ai cũng không dám bức cô uống cái gì mà rượu độc!”

Dứt lời, cánh tay ngọc vung lên, chén rượu bị ném ra khỏi sảnh.

Chua xót xong xuôi, quả bom hẹn giờ trong lòng tôi rốt cuộc cũng tắt hỏa.

An Lăng Nhiên, nếu sau này ngươi hiểu được nổi khổ tâm của bản công chúa, nhất định sẽ rất rất cảm ơn ta.

Chương 37

Một công trạng thành vạn cốt khô.

Ầm ĩ kinh như vậy, mạng tiểu ngu ngốc đã được bảo vệ, còn tôi thì được vinh danh trở thành đố phụ hàng thật giá thật. Từ nay về sau, trên bảng xếp hạng đố phụ, bản công chúa vinh quang chiếm vị trí thứ hai. Vị trí thứ nhất đó chính là “Hoạn Thư” phu nhân danh tiếng nhiều đời.

Tôi còn vốn tưởng rằng, chờ chuyện qua đi, Túc Phượng và An Lăng Nhiên chắc chắn sẽ hưu tôi, tôi cũng định cố nhịn không ló đầu, có thể cầm hưu thư dẫn theo Kỳ Nhi, hoan hoan hỷ hỷ đi tìm cuộc sống mới trong tương lai.

Ai có thể ngờ, chuyện không như ý người, vào ngay buổi tối bản công chúa đại náo yến hội, sự tình xảy ra có chút thay đổi mang tính bước ngoặt.

Sự việc rất đơn giản, một buổi tối trăng sáng trên cao, gió thổi hiu hiu.

Tôi ở trên giường lăn qua lộn lại, bất luận thế nào cũng ngủ không được, lại nghĩ tới câu nói “một ngày vợ chồng trăm ngày ân” của Văn Mặc Ngọc, tôi cảm thấy, lúc trước tiểu ngu ngốc đối xử với tôi cũng không tệ, chuyện Huyền Nguyệt mặc kệ việc hắn có tin hay là không, tôi cũng phải nhắc cho hắn.

Vì thế, tôi đi tiền viện tìm tiểu ngu ngốc.

Tiểu ngu ngốc ăn mặc chỉnh tề, giống như còn chưa ngủ.

“Có việc?”

Người đứng trong phòng thần thái sáng láng, đến ngay cả tóc cũng sợi nào ra sợi đó, tư thế rất hiên ngang oai hùng, dáng vẻ này… sao giống như đang đợi tôi thế?

Tôi cúi đầu vân vê khăn tay, nghe chính mình nói: “Tiểu ngu ngốc, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Đây là lời mở đầu ngu ngốc nhất, chỉ là tôi càng nghĩ cũng không nghĩ ra được câu nào tốt hơn, đành phải đại vậy.

An Lăng Nhiên nhíu mi, kéo tôi vào trong ngồi xuống rồi nói: “Về Trại Nguyệt?”

Tôi thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của chính mình, vội xua tay nói: “Không phải không phải, ta muốn nói…”

Lời bản công chúa muốn nói còn chưa kịp ra miệng, đột nhiên nghe thấy trong giường phát ra tiếng động, chốc lát liền nhảy ra một hắc y nhân, trong tay cầm thanh kiếm vọt thẳng về phía chúng tôi.

An Lăng Nhiên thấy thế, đẩy tôi về phía sau, chỉ nói: “Ngốc, đừng có nhúc nhích.”

Tôi bị An Lăng Nhiên đẩy ra, va vào mép bàn đau đến nhãn mạo kim tinh, còn chưa kịp do dự đã thấy thích khách từ trên giường tiểu ngu ngốc nhảy xuống, bèn nhanh chóng chạy ra cửa kêu cứu.

Người còn chưa đi tới cửa, bên này An Lăng Nhiên và thích khách đã đánh tới trước mặt tôi, kể cũng lạ, tôi chạy sang bên trái, hai người bọn họ giống như đã thương lượng sẵn dịch sang bên trái; tôi né sang bên phải, bọn họ liền đánh sang phải.

NND, lão nương làm sao cũng không lọt qua được.

Tôi nhất thời tức giận, dứt khoát xách mông ngồi xuống ghế hét to lên: “Người đâu! Người đâu rồi!”

“Có thích khách…”

“Ô ô ~~”

Tôi còn chưa hú xong hai tiếng, tiểu ngu ngốc lại đột nhiên lật đật chạy tới bụm miệng của tôi lại, vẻ mặt kích động nói không nên lời.

“Liêm Nhi, đừng kêu.”

Tôi ngọ ngoạy đủ kiểu trong lòng An Lăng Nhiên, cùng lúc đó, gia vệ của Mục vương phủ cũng đã nghe được động tĩnh mà kéo tới. Thích khách thấy thế tựa hồ thật bất đắc dĩ, đành phải tấn công An Lăng Nhiên tiếp, An Lăng Nhiên linh hoạt chợt lóe, tránh được công kích của hắc y nhân, hai người cứ thế mà đánh tiếp, tôi có ngốc cũng nhìn ra chút manh mối, cũng không nhanh không chậm mà tiếp tục nhấc ghế ngồi xem diễn.

Đúng là tiếc thật, giờ này nếu mà có thêm một đĩa hạt dưa thì vừa đủ bộ.

Vì thế, lúc bọn gia vệ dùng hết sức của chín trâu hai hổ, đá văng cửa phòng ra, chỉ nhìn thấy một cảnh tượng quỷ dị như thế này: tiểu thế tử An Lăng Nhiên cùng Hắc y nhân đang đánh nhau hừng hực khí thế, bản công chúa vô tâm vô phế ngồi ở huyền quan, ôm trà cười tủm tỉm nhìn hai người đến mắt cũng không thèm chớp.

Sau lại có dã sử truyền lại, nói một đêm này, mưa gió nổi dậy. Hạp Hách công chúa ghen ghét thành tính, lại còn cấu kết với người ngoài, đến mưu sát chồng, nhưng bị tiểu thế tử phát hiện, vừa lúc bắt gặp hai ng