pacman, rainbows, and roller s
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324750

Bình chọn: 8.00/10/475 lượt.

ương Lạp vẫn đứng im, hai mắt không hề chớp, cũng không mở miệng nói câu gì. Cô nghĩ chẳng làm gì sai mà phải xin lỗi cả.

– A…em đùa tôi phải không? Em ngoan cố không chịu nhận hả? Đây, em nhìn đi, hai bài giống hệt nhau.

Vừa nói, thầy Đường vừa ném xấp giấy vào người Dương Lạp. Cô cúi xuống nhặt lên xem, quả thật giống y chang, không sai một chữ, chỉ khác cái tên là Hoàng Hiểu Vương mà thôi. Đôi tay cô run run, khói đầu bốc lên nghi ngút…Cô không thể lên tiếng được, một khi đã bị dồn vào thế bị động, tất cả sẽ giống như những lời ngụy biện mà thôi.

” Tên khốn Hoàng Hiểu Vương!” – Cô chỉ muốn hét lên như thế.

– Sao? Vỡ lẽ rồi hả? Em úp mặt ngay vào bảng cho tôi. – Thầy Đường tối sầm mặt mũi, thét lên như lửa.

Dương Lạp làm theo thật, quay người vào bảng, thầy giáo vơ vội chiếc roi trên bàn, đánh chan chát vào bắp chân cô. Chắc phải đau đớn lắm, Dương Lạp mím chặt môi đến mức trắng bệch, khuôn mặt đỏ bừng bừng cố ngăn cho nước mắt chảy ra, hai tay bấu chặt vào gấu váy. Mồ hôi tuôn nhễ nhại khắp cơ thể, mái tóc dài đen dính cả vào mặt, trông hết sức đáng thương. Nhưng cô vẫn không nhỏ lấy một giọt nước mắt, khóc lúc này là một sự nhục nhã, là tự nhận mình đã làm việc tồi tệ đó.

Dưới lớp trở nên ồn ào, cứ mỗi tiếng roi là một lần giật mình của tụi con gái, có một vài tên vô nhân tính còn lấy điện thoại ra quay lại cảnh tượng hiếm có. Lúc này Hoàng Hiểu Vương mới ngẩng mặt lên, sững sờ, lông mày hắn nhíu lại, cau vào tức giận. Không biết vì sao nhưng hắn nhìn thầy giáo chằm chằm. Một vài tiếng rì rầm:

– Tiểu Lạp xấu quá, sao lại chép bài của Vương chứ? Bất ngờ thất đấy.

– Coi kìa, bị đánh đến thế kia mà còn không chịu nhận nữa, trơ trẽn quá.

– Đúng là con nhỏ nghèo kiết xác, vậy mà vào được trường mình.

“ Rầm”

Một tiếng đập bàn rõ to, mọi người đổ nhìn về phía Hoàng Hiểu Vương, thầy Đường cũng ngoái lại dò xét.

– Mấy người im hết đi, ồn ào!

Giọng điệu bực dọc, hắn ta quắc mắc nhìn cả lớp, rồi lại nằm gục xuống bàn ngủ tiếp. Cuối cùng, thầy Đường cũng thôi đánh, quay ra nói nhỏ với cô:

– Lần này tôi tha cho em, không báo lại với nhà trường. Cuối giờ, em xuống văn phòng gặp tôi.

Dương Lạp đứng im, khẽ gật đầu, khắp người cô lạnh toát, khuôn mặt trắng bệch như cắt không còn mọt giọt máu. Chỗ bị thương bắt đầu đau buốt, từng giọt máu nóng hổi tuôn chảy trên đôi chân trắng trẻo, dường như chân đã mất đi cảm giác, bước không vững nữa, loạng choạng được hai bước thì cô ngã nhào ra nền nhà, mặt nhăn nhó đau đớn. Hoàng Hiểu Vương lại ngước lên nhìn, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. “ Không ai đỡ cô ấy sao?” Hoàng Hiểu Vương trực giơ tay ra nhưng nghĩ sao lại rụt lại, cúi xuống bàn nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng rối bời…

” Mình không được phép làm thế.”

Dương Lạp cố lết về chỗ, toàn thân đau điếng, như bị kiến đốt. Không còn chút sức lực nào, cô nằm soãi ra bàn, thở hổn hển, không buồn băng bó vết thương ở chân. Mái tóc mỏng để rối tung, lúc này trong cô vẫn không thể tin nổi. Cô có nghe danh tên Hoàng Hiểu Vương này, hắn là con nhà nòi, cậy cha mẹ nên rất coi thường người khác, đến thầy cô cũng phải nể hắn bảy phần.

Ngoài trời…mưa vẫn rả rích rơi, lăn tròn trên những tán lá xanh, một vài cánh chim bay vội vã phía cuối trời. Thật yên bình…nhưng trong lòng Dương Lạp thì chẳng yên chút nào. Mưa cứ rơi tí tách, thay cho tiếng khóc của cô…

Hai người……….hai khoảng trời xa cách…

Tiết năm. Chuông vừa reo, học sinh vội vã xếp gọn đồ ra căn tin nhà trường, cảnh tượng hết sức hỗn loạn. Dương Lạp ngồi im trong lớp, thở dài: “ Hôm nay chủ đề bàn tán sẽ là mình cho xem!”

Lúc này, trong lớp chỉ còn cô và Hoàng Hiểu Vương, bụng Dương Lạp bắt đầu sôi lên sùng sục, nhưng chân đau quá, cô không thể đi được nữa, nhưng nhớ tới yêu cầu của thầy, Dương Lạp đành cắn răng lết đến văn phòng ở phía cuối dãy lớp học tầng 3. Trước khi đi, cô quay lại nhìn Hoàng Hiểu Vương, hắn vẫn say sưa ngủ, thi thoảng còn khẽ gáy lên nữa. Ánh nắng khiến người cậu ta như phát ra ánh hào quang rực rỡ. Không hiểu sao cô không còn cảm giác thù hận hắn nữa.

“ Cạch” – cửa lớp được đóng lại, Dương Lạp đã ra khỏi, bây giờ Hoàng Hiểu Vương bắt đầu ngước lên nhìn, cậu ta không hề ngủ…

Một bước…

Hai bước…

Ba bước…

Sáu bước…

“Á” – Dương Lạp ngã nhào ra hành lang, bám chặt vào tường, cô gượng dậy, vết thương lại bắt đầu chảy máu…Bỗng một bàn tay vòng qua eo, đỡ cô đứng dậy, cô quay lại nhìn. Trước mặt cô là cậu bạn lạ hoắc, có lẽ cùng khối nhưng cô chưa bao giờ nói chuyện. Cậu ta mỉm cười:

– Mình giúp cậu được chứ!

Đến giọng nói của cậu ta cũng dịu dàng và nhỏ nhẹ nữa. Dương Lạp cảm động, cúi đầu cảm ơn.

– Không có gì đâu, thầy Đường nhờ mình đưa bạn đến phòng y tế thầy gặp.

Nhắc đến tên thầy Đường, Dương Lạp thấy người choáng váng, mặc dù là thầy giáo chủ nhiệm, nhưng đối với cô thì không có thiện cảm lắm. Bấy lâu cô để ý, trong giờ học thầy thường nhìn cô với ánh mắt rất lạ. Vừa đến cửa phòng y tế, Dương Lạp đã bắt gặp thầy Đường ngồi chễm chệ trên chiếc ghế xoay, để phong phanh chiếc áo sơ mi màu xanh lơ. Thầy đã gần bốn mươi tuổi, không hiểu