Insane
Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328500

Bình chọn: 8.5.00/10/850 lượt.

ời hắn, liên tục không ngừng nói, “Mới vừa rồi thật ngại quá, quần áo anh, để em giặt cho.”Tần Khải lơ đễnh lắc đầu một cái, “Không sao, tự anh đưa đi giặt. Nhưng mà, em thật không có chuyện gì sao?”Tiếu Tử Hàm cười gật đầu, giải thích, “Thật không có việc gì, có thể là chưa ăn điểm tâm, mới vừa rồi ngửi được mùi tanh liền có chút khó chịu.”Tần Khải ngưng mắt nhìn gương mặt của cô trắng bệch cùng lông mi nhàn nhạt mắt quầng thâm, tâm hơi đau, không khỏi bật thốt lên trách cứ, “Đứa ngốc, biết rõ bao tử mình không tốt, còn không ăn điểm tâm.”Dứt lời, hai người đều bởi vì âm thanh thân mật “Đứa ngốc” kia mà sửng sốt. Sau đó không hẹn mà cùng mà nghĩ đến chuyện cũ năm xưa. Đại học năm 3 cô bởi vì vội vàng đi làm kiếm tiền dẫn đến viêm dạ dày, bác sĩ đã dặn dò cô phải ăn nhiều thức ăn lỏng để tốt cho dạ dày. Nhưng ăn cháo trắng mấy ngày cô liền kêu khổ cả ngày, đến nỗi miệng cũng chua.Vì thế Tần Khải đặc biệt mua nồi cơm điện nhỏ, len lén ở phòng ngủ làm cháo rang cho cô, thức ăn vừa hợp khẩu vị vừa khỏe mạnh, hơn một tháng sau cô mập vài cân. Nhưng tình trạng ấy không kéo dài, cuối cùng nhân viên quản lý túc xá căn cứ tiền điện tìm hiểu Tần Khải gật đầu một cái, thuận tay đem cửa sổ xe bên mình cũng mở ra.Gió thổi ở bên tai vọng về, Tiếu Tử Hàm tựa đầu ở trên ghế dựa, nhắm mắt lại giả vờ ngủ say. Không phải là không biết cử động của hắn có nhiều thân thiết, chỉ là, cô muốn nữa cũng không nổi.Cô đang âm thầm hao tổn tinh thần, xe chợt ngừng lại. Tiếu Tử Hàm mở mắt, nhìn Tần Khải xuống xe đi về phía đường đối diện, cô thò đầu ra, đang muốn hỏi hắn đi làm gì, vừa nhấc mắt liền nhìn đến tiệm thuốc thật to đối diện, nhất thời hiểu rõ.Nhưng cô kinh ngạc là Tần Khải khi trở về lại hai tay trống trơn. Cô không rõ nhìn hắn, sau đó nghe hắn nói, “Còn chưa cần uống thuốc, tối nay em đi bệnh viện xem một chút đi!”Nói lời này, sắc mặt hắn nặng nề lại cất giấu vẻ ngại ngùng khả nghi. Tiếu Tử Hàm không có hỏi kỹ, chỉ khô khốc đáp chữ a.Buổi chiều là tự do thảo luận, nhân viên tham dự hội nghị mỗi người phát biểu ý kiến của mình, hội trường náo thành một đoàn. Tiếng vang ong ong làm cô có chút choáng váng đầu, vội ra ngoài đến phòng rửa tay hóng mát. Cũng không biết sao, vừa phòng vệ sinh ngửi mùi đàn hương làm cho cô khó chịu, đỡ bồn rửa tay liên tục nôn thật lâu mới thoải mái. Từ toilet ra ngoài đồng nghiệp đúng lúc thấy một màn như vậy, vội tiền gần lên quan tâm hỏi, “Tiểu Hàm, em có phải hay không mang thai?”Mang thai? Tiếu Tử Hàm hoảng sợ che dạ dày, ngơ ngác nhìn đồng nghiệpTrải qua một nhắc nhở như vậy cô chợt nhớ tới, giống như dì cả đã muộn chừng mấy ngày, thật chẳng lẽ trúng thưởng rồi, thế nhưng phản ứng khi mới mang thai cũng quá sớm đi?Nhìn cô ngơ ngác, lão đồng nghiệp là người từng trải, cười hì hì đề nghị, “Trở về mua que thử, rồi lại đi bệnh viện rút máu kiểm tra đi.”“A!” Cô ngơ ngác gật đầu. Sau đó tự nhiên hiểu rõ, mới vừa rồi Tần Khải chưa mua thuốc cho cô, đoán chừng cũng là hoài nghi cô mang thai, không dám cho cô uống thuốc loạn.Cô viện cớ từ chối buổi tối liên hoan, tổ trưởng nhìn sắc mặt cô trắng bệch, cũng không có ép ở, chỉ phân phó cô trở về nghỉ ngơi thật tốt.Tiếu Tử Hàm đến tiệm thuốc một hơi mua thử mấy loại que thử khác nhau, sau đó về đến nhà theo sách hướng dẫn tiến hành phương pháp trắc nghiệm.Thấm ướt nước tiểu, giấy thử dần dần xảy ra phản ứng, mà Tiếu Tử Hàm tựa như giống kẻ ngu ngốc ngồi ở trên bồn cầu, cầm giấy thử, vừa hưng phấn lại thấp thỏm nhìn tới trước so sánh một chút sâu hơn. . . . . . Chỉ là năm phút sau, cô nhìn trên tay bốn giấy thử trợn tròn mắt —— hai cái có nhàn nhạt màu hồng, mà hai cái khác không có, cô lại nhìn một chút sách hướng dẫn, vẫn là không có làm rõ ràng rốt cuộc là mang thai hay không.Phải, Baidu vạn năng đi. Càng tìm càng ngổn ngang, nói mang thai có, nói chỉ là do tâm lý cũng có. Cô chóng mặt ngồi ở trên ghế sa lon, đang rối rắm nên làm cái gì, chợt liền nhớ ra, hỏi Vi Vi a, cô ấy dầu gì cũng là nửa bác sĩ đấy.Điện thoại reo thật lâu, đang lúc cô chuẩn bị cúp máy thì điện thoại mới được nhận, “Tiểu Hàm?”Thanh âm không có thanh thoát quen thuộc, ngược lại hàm chứa nồng đậm trầm thấp khàn khàn, Tiếu Tử Hàm trong lòng lo lắng, liên tục không ngừng hỏi, “Cậu làm sao vậy?”Điện thoại đầu kia yên lặng thật lâu, một hồi lâu mới vang lên thanh âm nghẹn ngào, “Tiểu Hàm, mình mang thai á.”Tôm tép, mang thai?Tiếu Tử Hàm bị trái bom nặng ký oanh tạc đến hồn bay phách tán, Vi Vi không có kết hôn từ đâu mà có đứa bé, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Cô thanh âm run rẩy hỏi, “Của người nào?”Khi Vi Vi nói ra “Chu Duyên” thì Tiếu Tử Hàm hoàn toàn bị choáng váng. Nghe tiếng khóc từ điện thoại bên kia, cô cố gắng để cho mình bình tĩnh lại, hít sâu một cái mới nói, “Đừng khóc …, hắn biết sao?”“Không biết. Mình cũng vừa biết.”Tiếu Tử Hàm thở phào một hơi, đây là chuyện gì, Chung Soái không phải nói Chu Duyên. . . . . . Làm sao lại như vậy? Cô do dự hỏi, “Vi Vi, cậu xác định là của cậu ấy sao?”Điện thoại đầu bên kia