Vi Vi chợt đề cao giọng, bén nhọn hỏi, “Lời này của cậu là có ý tứ gì?”Tiếu Tử Hàm vội giải thích, “Cậu đừng vội, chủ yếu là. . . . . . Chủ yếu là Chung Soái nói với mình Chu Duyên . . . . .”“Không thích nữ!” Cô lấy hết dũng khí nói ra.Hiển nhiên tin tức này khiến Vi Vi cũng sửng sốt, điện thoại đầu tiên là chờ núi lửa bộc phát trước yên lặng, sau đó là nổ tung tiếng mắng, “Tên khốn kiếp này, người cặn bã, con vịt chết, . . . . . . Hắn lại là gay? Vậy hắn còn thừa dịp mình uống say rồi hả ? quá ghê tởm con mẹ nó…, a. . . . . . Mình rất muốn chết!” Mắng qua mắng lại cô lại bắt đầu thút tha thút thít khóc.Vi Vi khóc thật lâu mới bình tĩnh lại, lúc này mới nhớ tới hỏi, “Đúng rồi, cậu gọi điện thoại cho mình có chuyện gì sao?”“Không có chuyện gì.” Tiếu Tử Hàm nói dối. Lúc này cô ấy như vậy lại hỏi chuyện mang thai sẽ kích thích cô ấy mất.“Vi Vi, cậu tính làm sao?” Cô thử dò xét hỏi.Vi Vi không nói gì, một hồi lâu mới hỏi ngược lại, “Vậy còn có thể làm sao?”Đúng nha, có thể làm sao?Loại chuyện như vậy trên TV và trong tiểu thuyết thường có, thời điểm đọc sách cô còn có thể đầy lòng căm phẫn nói, “Dĩ nhiên phải bỏ!” Nhưng, khi người này là bạn tốt của cô thì lời như vậy sẽ không dễ dàng nói ra. Hơn nữa giờ phút này, cô đã thản nhiên sinh ra một loại tình thương của mẹ, thử hỏi cô làm sao có thể dễ dàng tước đoạt quyền lợi một tiểu sinh mệnh còn chưa ra đời đây. Nhưng là, việc sinh ra nói dễ vậy sao? Trước đừng bảo là Chu Duyên có thể phụ trách hay không, coi như phụ trách, giới tính hắn có vấn đề, nếu như bởi vì đứa bé mà miễn cưỡng cưới Vi Vi, thỉ nửa đời sau có gì hạnh phúc? Nhưng nếu như không kết hôn, không phải là con hợp pháp chứ?Tiếu Tử Hàm thấy đau đầu, rốt cuộc hiểu rõ vì sao kêu tiến lùi đều khó, trăm buồn mạc triển rồi.Cúp điện thoại, Tiếu Tử Hàm vùi lấp ở trong ghế sofa ngẩn người, thật lâu mới nhớ tới quên hỏi cô ấy và Chu Duyên lúc nào thì xảy ra chuyện, nhưng vừa nghĩ truy cứu những thứ này lại thì có ý nghĩa gì?Cô vẫn đang than thở, tiếng chuông tin nhắn vang lên, vẫn là Vi Vi, “Tiểu Hàm, chuyện như vậy đừng nói cho hắn, mình muốn tự mình giải quyết!”“Tốt.” Cô gửi tin nhắn lại.Cô hơi hiểu ý tưởng này, nếu không có kết cục, cần gì phải tiếp tục dây dưa đây?Dạ dày không thoải mái cộng thêm buồn bã, buổi tối cô liền nằm xuống ngủ sớm. Trong giấc mộng cảm giác có hô hấp ấm áp phả vào mặt, lại có nụ hôn ướt nhẹp in ở trên trán, cô mơ mơ màng màng mở mắt, dưới ánh đèn lờ mờ, Chung Soái toàn thân quân trang liền tiến vào tầm mắt của cô.“Đánh thức em sao?” Chung Soái áy náy hỏi.Tiếu Tử Hàm lắc đầu một cái, nhỏ giọng, “Làm sao anh lại trở về?”“Ngày mai không có lớp, xin nghỉ trở lại xem em thế nào.” Nhìn cô tỉnh lại, Chung Soái trực tiếp nằm ở trên giường, cách chăn ôm cô.Tiếu Tử Hàm chớp chớp cặp mắt sương mù, sau đó hướng trong ngực hắn cọ xát, nỉ non làm nũng, “Ông xã, em nhớ anh!”Chung Soái kinh ngạc nhìn vợ khó có khi nào lại nũng nịu như vậy, lấy tay đỡ cô, dịu dàng thử dò xét, “Thế nào? Anh gọi điện thoại cho em, em lại tắt máy. Còn nữa, như thế nào lại ngủ sớm như vậy? Không thoải mái sao?”Tiếu Tử Hàm hôm nay tâm tình không ổn, lại không biết nên nói như thế nào lên, không thể làm gì khác hơn là lẳng lặng ôm hắn làm nũng, “Anh ngủ cùng em có được hay không?”Chung Soái nhìn ra cô không muốn nói, cũng không miễn cưỡng. Hắn vỗ vỗ mặt của cô, nhẹ giọng dụ dỗ, “Ngoan, anh đi tắm rồi sẽ vào cùng em!”Tiếu Tử Hàm gật đầu một cái, buồn rầu không thôi buông ra, dáng vẻ đáng thương khiến Chung Soái tâm từng trận đau nhói.Hắn bằng tốc độ nhanh nhất vọt vào phòng tắm, tắm xong, đang chuẩn bị đi ra liền bị mấy cái túi trong thùng rác làm kinh ngạc, que thử phát hiện mang thai sớm? Cô mang thai?Sau một phút đồng hồ đứng ngu ngốc, Chung Soái chợt phản ứng kịp, không thèm để ý nửa người còn trần truồng liền chạy vội tới bên giường, cà lăm hỏi, “Bà xã, em. . . . . . Em mang thai?” CHƯƠNG 47: MANG THAI (TT)Truyện Tiếu Tử Hàm đang suy nghĩ trong nháy mắt chạy sạch, cô nhìn mặt Chung Soái hưng phấn, đánh giá hắn thấy đã nhìn thấy que thử thai trong phòng tắm, nhưng. . . . . .Chung Soái nhìn cô cau mày không nói lời nào, tâm lộp bộp trầm xuống, chẳng lẽ là không có mang thai? Vì vậy chần chờ hỏi, ” không có sao?”Nhìn cô gật đầu một cái lại lắc đầu, Chung Soái hoàn toàn sững sờ, không kiên nhẫn hỏi,”Có ý tứ gì?”Tiếu Tử Hàm thở dài, từ trên giường bò dậy, vào phòng vệ sinh lấy ra bốn que thử, đưa tới trước mắt hắn, lần nữa giải thích,”Hai que bày tỏ mang thai, hai que bày tỏ không có.” Chung Soái liền nhìn kỹ que thử trên tay cô, càng thêm nghi ngờ, “Vậy tại sao không giống nhau?”Tiếu Tử Hàm trợn mắt một cái, đem que thử ném tới trong tay hắn, mất hứng nói, “em cũng muốn biết mà! em lên Baidu tra, nói có thể lừa gạt, cũng có khả năng là quá sớm, nghiệm không ra được.”Chung Soái vừa nghe nóng nảy, “Baidu? Cái này tra trên Baidu làm gì, trực tiếp đi bệnh viện tra chẳng phải sẽ biết sao! Đi, anh dẫn em đi bệnh viện.”” nhưng. . . . . .”” nhưng mà cái gì, nhanh lên một chút mặc qu
