XtGem Forum catalog
Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327484

Bình chọn: 10.00/10/748 lượt.

nghiêm túc phủ phủ bụng, “Bảo bảo, không cho phép chê cười ba a!”Chung Soái bất đắc dĩ lắc đầu một cái, thanh xướng , “Trong núi chỉ thấy cây Đằng Triền, trên đời nào có cây dây dưa đằng, Thanh Đằng nếu là. . . . . .”Một khúc dân ca đặc sắc, một hỏi một đáp, tiêu chuẩn sơn ca. Giọng anh đậm đà, cảm giác vui mừng lại thích, mặc dù không có phối nhạc, nhưng tiết tấu cùng chuẩn âm đều rất khá, cô nghe được rất là thích ý, cho đến khi anh hát ra một câu cuối cùng thì Tiếu Tử Hàm bỗng dưng hiểu hàm nghĩa anh chợt nhắc tới bài hát này ——”Hai ta kết giao đến trăm năm, khi 97 tuổi chết, trên cầu Nại Hà đợi ba năm.”Cô cắn môi cười đến bộ mặt đầy nước mắt, “Một lời đã định!”“Đứa ngốc!” Bờ môi của anh hôn lên cái trán của cô, mắt, rồi in trên môi của cô, mặn mặn nước mắt xen lẫn tại trong miệng, nói với bọn họ cam kết chuyên chú, nhớ nhung cùng nắm tay nhau mà chết.Trước khi vào phòng giải phẫu, Chung Soái nhìn cô, dùng khẩu hình nói cho cô biết, “Chờ anh!”Tiếu Tử Hàm rưng rưng cười cười, học anh, bắt chước hắn dùng khẩu hình đáp trả, “Em chờ anh!”Thật ra thì, cõi đời này lời tâm tình động lòng người tuyệt không chỉ là”Anh yêu em” , mà còn có, một đời một kiếp.Chung Soái được đưa vào phòng giải phẫu thì Tiếu Tử Hàm lo lắng đến không thể thở, không ngừng van xin ông trời cùng thánh thần khắp nơi phù hộ anh bình an vô sự, trông thấy đèn đỏ phòng giải phẫu sáng lên thì trong lòng cô như treo tảng đá lớn.Cô tìm ghế dựa ngồi xuống , vuốt bụng lẩm bẩm nói nhỏ: “Bảo bối, chúng ta cùng nhau chờ ba ra ngoài.”Giải phẫu đã tiến hành hơn 8 tiếng đồng hồ, trong lúc đó không ngừng có bạn bè, người thân tiến đến, mỗi người đều đi tới an ủi cô đôi câu, “Yên tâm đi, không có chuyện gì.” Cô chỉ mỉm cười, nhưng lòng không hề giảm bớt lo lắng.Giương mắt nhìn thấy Vi Vi đến cô có chút giật mình, mặc dù mặc váy rộng thùng thình, nhưng vẫn là không giấu được bụng to tròn sau làn váy.Tiếu Tử Hàm liếc mắt thấy Chu Duyên xa xa cùng đi phía sau, cười nhạo báng, “Cậu ấy đã dẫn được cậu tới Bắc Kinh à!”Vi Vi kéo tay của cô, để ở trong lòng bàn tay, “Mình biết Chung Soái hôm nay giải phẫu, cố ý tới đây cùng cậu.”“Mình không sao!” Cô cười nhạt một tiếng.Vi Vi thở phào một hơi, đưa tay kéo bả vai của cô qua, đem đầu của cô đặt tại đầu vai của mình, “Dựa vào một lát, cậu không mệt mỏi, nhưng đứa bé trong bụng cũng sẽ mệt mỏi.”Vai Vi Vi cũng không rộng, nhưng một khắc kia gối đầu lên, Tiếu Tử Hàm toàn thân căng thẳng bỗng dưng thanh tỉnh lại, cảm giác đó tựa như người đi đường mệt mỏi rã rời tìm được chỗ dừng chân.“Vi Vi, cậu nói anh ấy không có việc gì, đúng không?” Cô nhỏ giọng hỏi, trong giọng nói không hề khẳng định.“Sẽ không, anh ấy biết cậu và bảo bảo đều ở bên ngoài chờ.” Vi Vi nhỏ giọng nói, “Lại nói, nếu anh ấy dám có chuyện, xem mình như thế nào dọn dẹp anh ấy!”Tiếu Tử Hàm khẽ mỉm cười, bĩu bĩu môi chỉ Chu Duyên dựa vào phía sau, “Mình xem cậu đem cậu ấy dọn dẹp rất phục tùng!”Vi Vi liếc mắt, tức giận nói, “Được, anh không làm mình tức, mình đã cầu trời lạy phật rồi!”“Hai ngươi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”Vi Vi vỗ vỗ tay của cô, than thở, “Nói rất dài dòng, về sau sẽ nói cho cậu biết, mình thấy cậu thật mệt mỏi, ngủ một lát đi!”Tiếu Tử Hàm gật đầu một cái, nghe mùi dầu gội thơm ngát của cô, chậm rãi nhắm mắt lại. Tựa hồ là tâm ý tương thông, khi đèn phẩu thuật vừa tắt, Tiếu Tử Hàm bỗng dưng mở mắt.Cửa phòng giải phẫu mở ra, bác sĩ mổ chính lấy khẩu trang xuống đi tới, “Giải phẫu vô cùng thành công!”Đơn giản sáu chữ khiến tất cả mọi người ngoài cửa thở phào nhẹ nhõm!Chung Soái được trực tiếp đẩy vào ICU, Tiếu Tử Hàm kéo Tôn Y Sinh lại, khổ khổ cầu khẩn, “Chú Tôn, con muốn đi vào cùng anh ấy.”Bác sĩ Tôn có chút khó xử, cuối cùng vẫn là Trần Viện Trưởng cho lệnh đặc xá, chấp thuận cô sau phẫu thuật 6 giờ có thể tiến vào phòng chăm sóc đặc biệt.Tiếu Tử Hàm ngồi ở trước giường bệnh, ngưng mắt nhìn Chung Soái còn đang ngủ mê man, an tĩnh trong phòng bệnh chỉ có máy theo dõi phát ra tiếng tí tách, ngoài cửa sổ màu da cam ánh đèn xuyên thấu qua thủy tinh rải vào phòng bệnh, cô cúi đầu xuống, đến gần bên cạnh anh, nín thở trầm ngâm, nghe anh hô hấp thật chậm.Giải phẫu đi qua, sắc mặt của anh vẫn còn rất yếu ớt, lông mi nồng đậm thon dài an tĩnh rủ, đôi môi bởi vì thời gian dài thiếu nước đã có chút khô nứt. Cô đau lòng vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve môi của anh, còn có mặt mày tuấn lãng cùng sóng mũi cao. . . . . . nghiêm túc, thận trọng, giống như chỉ có cảm xúc chân thật mới có thể xác nhận anh bình yên vô sự, xác nhận anh không có bỏ rơi cô.“Cảm tạ trời xanh!” Cô chắp tay trước ngực, nói nhỏ.Nước mắt ẩn nhẫn rốt cuộc xông lên hốc mắt, cô hít hít lỗ mũi, đưa ra tay nhỏ bé, nắm chặt bàn tay to của anh, sau đó tựa vào bên lỗ tai anh, dùng thanh âm nhỏ nhất nói, “Chờ anh khỏe lại, em muốn anh ôm em về nhà.”“Còn phải làm trị liệu khôi phục. . . . . .” Bên tai truyền đến giọng nam hơi yếu.Tiếu Tử Hàm hưng phấn ngẩng đầu lên, liền nhìn thâ