ái cúi đầu trầm tư, cô vỗ vỗ cánh tay của anh, lo lắng hỏi, “Thế nào? Nơi nào không thoải mái?”
Chung Soái mím môi lắc đầu một cái, trong đầu nghĩ tới lời Tần Khải trước khi đi nói, bỗng nhiên nói ra, “Tiểu Hàm, để cho anh làm giải phẫu duy trì tế bào thần kinh di thực đi!”
Chương sau xuất hiện tin mừng…của ai thì mọi người tự đoán. CHƯƠNG 55: TIN MỪNG“Tiểu Hàm, để cho anh làm giải phẫu duy trì tế bào thần kinh di thực.”“Anh là đang trưng cầu ý kiến của em, hay là nói cho em quyết định của anh?” Tiếu Tử Hàm ngồi chồm hổm xuống, thẳng tắp mà nhìn chằm chằm vào anh.Nghe ra trong giọng nói của cô giận hờn, Chung Soái thầm than, nắm tay của cô, “Anh hiểu rõ nguy hiểm, nhưng anh muốn đánh cuộc một lần!”“Đánh cuộc?” Tiếu Tử Hàm thanh âm giương nhẹ, “Anh biết thua cược hậu quả ra sao không?”“Kết quả xấu nhất cũng chỉ là chết.” Anh chậm rãi tách tay cô đang nắm chặt,”Mà anh hiện tại mỗi thời mỗi khắc cũng có bóng ma tử vong ở bên cạnh, tắc động mạch, ung thư máu, mỗi một dạng cũng có thể tùy lúc lấy mạng của anh, nếu như vậy, tại sao không để cho anh cược một lần?”“Nhưng. . . . . .” Tiếu Tử Hàm biết anh nói rất có đạo lý, “Nhưng, ít nhất em bây giờ còn có thể cùng với anh !”Chung Soái thở dài, đau lòng vuốt đầu của cô, “Đứa ngốc!”“Chung Soái, anh không nên mạo hiểm như vậy, anh phải biết ở ngoài phòng mổ chờ đợi bác sĩ tuyên bố kết quả cảm giác thật đáng sợ!” Cô giọng mang nghẹn ngào.“Anh biết!”Mặc dù Chung Soái ngoài miệng đồng ý, nhưng Tiếu Tử Hàm biết trong lòng anh vẫn không có buông tha ý niệm này. Dì Mai dọn dẹp thư phòng tìm ra anh cố ý giấu đi tư liệu duy trì tế bào thần kinh di thực, mỗi lần trị liệu anh đều cùng Tôn Y Sinh trò chuyện một đoạn thời gian, đối với lần này Tiếu Tử Hàm nhất luật chọn lựa không nhìn anh.Hôm nay cô lại cùng với Chung Soái đi làm trị liệu, thừa dịp làm kiểm tra, Tôn Y Sinh kêu cô đến một bên, “Ngày hôm qua xem qua báo cáo khôi phục của cậu ấy, bộ phận thần kinh đã có triệu chứng thiếu máu hoại tử, tiếp tục như vậy, chú sợ tình trạng khôi phục của cậu ấy sẽ đi vào ngõ cụt.”Phát hiện sắc mặt cô trắng bệch, Tôn Y Sinh thở dài, không đành lòng nói, “Tiểu Hàm, chú hiểu rõ cháu lo lắng giải phẫu nguy hiểm, là một bác sĩ chuyên nghiệp, chú cũng không thể vỗ ngực bảo đảm, nhưng là trưởng bối của Tiểu Soái, đề nghị của chú là có thể thử một lần.”“Mặc dù kỹ thuật này vẫn chưa phổ biến, cũng không có thực nghiệm xác thực nói di thực là có thể hoàn toàn khôi phục, nhưng là từ kết quả lâm sàng, hiệu quả di thực là rất khả quan. Hơn nữa, thông qua tổ điều trị không ngừng thảo luận cùng nghiên cứu, chúng tôi nhất trí cho là hiện tại mặc dù đã vượt qua thời cơ tốt nhất làm di thực, nhưng thần kinh Tiểu Soái còn chưa hoại tử toàn bộ, hiệu quả trị liệu sẽ rất lý tưởng.”“Chú Tôn, cháu hiểu chú là vì muốn tốt cho Chung Soái, nhưng con thật sự vô cùng sợ, ngộ nhỡ…” Tiếu Tử Hàm dừng một chút, cô không dám nói tiếp. Cô chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh vẫn từ trên trán chảy ra, dạ dày cũng âm ỉ đau.Cô vội vã vịn tường, bên tai tiếng Tôn Y Sinh càng ngày càng yếu, trước mắt mơ hồ, sau đó tối sầm, đã mất đi tri giác.Trong bóng tối là hình ảnh binh hoảng mã loạn, cô giùng giằng, hỗn độn , nghĩ mở mắt ra, nhưng mí mắt tựa như bị tảng đá đè lại, không cách nào mở ra.Một lát thôi, cô tự nhủ. Tiếp theo, mộng cảnh an tĩnh lại.Khi tỉnh lại, đầu tiên đập vào tầm mắt chính là màn màu trắng, cô ngây ngốc chốc lát mới phản ứng được đây là phòng bệnh trong bệnh viện.“Đã tỉnh rồi sao?” Chung Soái nắm chặt tay của cô, trên mặt vô cùng lo lắng cùng thương tiếc.“Em thế nào?” Cô anhg giọng, vừa định ngồi dậy liền bị anh đè lại.“Đừng động!” Anh thanh âm khàn khàn, trong mắt nhu tình, “Em mới vừa rồi hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói em quá mệt mỏi, còn có chút tụt huyết áp!”“A, có thể do tối hôm qua ngủ không ngon!” Cô dịu dàng giải thích, không hy vọng anh đem trách nhiệm ôm vào người.“Không cần nằm viện chứ?”Chung Soái lắc đầu một cái, “Bây giờ còn không rõ ràng, mới vừa rồi y tá lấy máu, tối nay bác sĩ sẽ tới.”Bọn họ đang nói chuyện, cửa phòng bệnh liền bị đẩy ra, Tôn Y Sinh mang theo hai nữ bác sĩ hướng trước giường đi tới. Ba người hướng trước giường, lập tức che hơn phân nửa ánh sáng, trước mắt mờ mờ khiến trái tim Tiếu Tử Hàm hơi chậm lại, cô chẳng lẽ sinh bệnh nặng sao?“Đã tỉnh rồi sao? Có nơi nào không thoải mái hay không?” Bác sĩ Tôn hiền lành hỏi.Nụ cười ôn hòa khiến Tiếu Tử Hàm tâm đang xao động nhất thời an định lại. Cô lắc đầu một cái, nói, “Còn có chút choáng váng đầu, dạ dày cũng không quá thoải mái. Chỉ là gần đây thỉnh thoảng cũng sẽ như vậy, dễ dàng mệt rã rời.”“Ngày cô tới tháng là khi nào?” Một bác sĩ đột nhiên hỏi.Nhận thấy được Tiếu Tử Hàm ngượng ngùng nhìn về phía mình, Tôn Y Sinh mỉm cười, tự động nghiêng người lui ra ngoài, đem vị trí tặng cho đồng nghiệp sau lưng, cũng mang Chung Soái ra khỏi phòng.Tiếu Tử Hàm cười xấu hổ, bắt đầu cẩn thận nhớ lại, nghĩ tới đây mới phát hiện ra đại di mụ thế nhưng chậm gần nửa tháng rồi.“