Old school Swatch Watches
Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327562

Bình chọn: 8.00/10/756 lượt.

ũng lặng lẽ trượt ra khóe mắt, “Em, đứa ngốc này!”Ai nói đàn ông không rơi lệ, chỉ là chưa tới lúc động tình!Vết thương không tính là sâu, nhưng vẫn phải khâu hai mũi, bởi vì các biện pháp cầm máu kịp thời, cô cũng không có đặc biệt suy yếu. Bác sĩ dùng tốc độ nhanh nhất băng bó kỹ vết thương, cũng dặn dò chú ý liền lui ra ngoài.Nhìn băng gạc trên cổ tay cô, tim của hắn giống như bị cắt đứt, vừa nghĩ tới lời của bác sĩ, “Sâu hơn một chút liền cắt đứt tĩnh mạch rồi.” Hắn đã cảm thấy sợ.“Đau không?” Trong thanh âm của hắn có vô tận đau đớn.“Một chút! Còn anh, chân còn đau không?” Mới vừa rồi băng bó thì Tiếu Tử Hàm mới phát hiện chân của hắn lại bị đau.“Không đau!” Hắn nghiến hàm, cặp mắt hiện đầy tia máu.“Thật xin lỗi!” Hắn nhẹ nhàng đụng qua băng gạc thật dầy, gân xanh trên trán tiết lộ tâm tình hắn giờ phút này. Cha nói đúng, hắn chính là khốn kiếp, Tiểu Hàm chịu mệt nhọc chăm sóc hắn, thế nhưng hắn lại đối xử như thế với cô, không chỉ có tổn thương lòng của cô, thiếu chút nữa hại chết cô.Tiếu Tử Hàm hiểu hắn áy náy, tự trách thậm chí là căm thù mình đến tận xương tuỷ, cô thở phào một hơi, chủ động bò lên giường, kéo cánh tay của hắn vòng ôm chặt mình, lẩm bẩm nói, “Ông xã, đừng nữa đẩy em ra.”“Được!” Hắn ôm chặt cô, mắt một hồi đau nhói.“Lần này không cho phép anh lại gạt người!” Cô tức giận.“Được!” Hắn đem cô ôm càng chặt, nhẹ nói, “Tiểu Hàm, em cũng phải đồng ý một chuyện.”“Anh nói đi!”Ngưng mắt nhìn ga giường vẫn còn vết máu đỏ, ánh mắt Chung Soái u ám hơn, ngực băng bó vết thương, hít sâu một cái, mới khẽ động khóe miệng, “Nếu như có một ngày anh đi, em nhất định phải chăm sóc mình thật tốt. Anh không muốn em theo anh, thật, đồng ý với anh. . . . . .”Tiếu Tử Hàm mở trừng hai mắt, lệ nóng theo hai má chảy xuống, trượt vào trong miệng, một mảnh khổ sở. Cô hít hít lỗ mũi, giận trách, “Anh đã nói muốn chăm sóc em cả đời, giờ lại muốn ăn vạ!”“Anh đã sớm không chăm sóc được em nữa rồi!” Hắn bi thương cong cong khóe môi.“Vậy anh cũng phải theo em cả đời!” Cô bá đạo nói.“Nếu như ông trời cho anh cơ hội, anh nhất định sẽ!” Trong giọng nói của hắn lộ ra nồng nặc mệt mỏi cùng bất đắc dĩ, “Chỉ là, anh sợ là không có năng lực cho em hạnh phúc!”“Tính. Phúc?” Cô xoay người nhạo báng.Chung Soái nghe ra cô cố ý xuyên tạc, cười đến cô đơn phiền muộn, “Vô luận là loại nào, anh đều không cấp được!”“Anh xác định?” Cô hỏi ngược lại, trong đôi mắt có tia giảo hoạt, “Nếu không, chúng ta thử một chút?”Mọi người đoán chương sau có gì…Đương nhiên là có H rồi…

CHƯƠNG 54: “NẾU KHÔNG, CHÚNG TA THỬ MỘT CHÚT?”

“Anh xác định?” Cô hỏi ngược lại, trong đôi mắt có tia giảo hoạt, “Nếu không, chúng ta thử một chút?”

Dứt lời, Tiếu Tử Hàm cúi đầu, cánh môi trơn mềm đặt lên môi của anh, cái lưỡi thơm nhân cơ hội khi anh mở miệng ngăn cản chạy vào trong miệng , dẫn dụ lưỡi của anh cùng với cô dây dưa, uyển chuyển.

Thân thể phái nam bị dán chặt từ từ trở nên nóng thật nóng. Nóng từ mép môi đến cằm, một đường tỉ mỉ hôn khẽ cắn, lướt xuống hầu kết. Tiếng hút thổi lất phất ở trên da thịt, kích động khát vọng nguyên thủy nhất, luân hãm anh mê muội. Tựa hồ là quyết định muốn cho anh vạn kiếp bất phục, tay không bị thương của cô cũng gia nhập cuộc chiến, êm ái di động, cầm lấy hai đỉnh trước ngực anh nhô ra, mang cho anh cảm giác y hệt ngọn lửa.

“Tiểu Hàm. . . . . .” Chung Soái ấn chặt tay phải của cô, thật dài, thanh âm mềm mại tiết lộ khát vọng của anh, vật nào đó giữa hai chân cũng bởi vì cô trêu chọc đã bắt đầu mất khống chế mà phát nhiệt.

“Hả?” Tiếu Tử Hàm nhỏ giọng đáp lại, cũng ỷ vào anh không dám kéo tay bị thương của mình, dùng tay trái đẩy cao y phục của anh, sau cái miệng nhỏ nhắn trực tiếp cắn lên điểm đỏ, đưa đến anh hít thật sâu, không ức nổi thân, ngâm ra ngoài.

“Bảo bối, đừng đùa. Sẽ có người vào!” Anh nhẹ run ngăn cản cô tiếp tục.

“Đúng nga!” Cô ngẩng đầu lên, lộ ra biểu tình tỉnh ngộ.

Chung Soái cho là cô hoàn toàn tỉnh ngộ, vội buông ra kiềm chế đối với cô, vỗ vỗ lưng của cô, “Mau dậy đi!”

“A!” Cô lật người một cái, nhảy xuống giường, đi tới cửa, lưu loát khóa lại cửa cũng kéo rèm lại, nhấn nút màu đỏ đang nghỉ ngơi.

“Hiện tại sẽ không có người quấy rầy!” Cô xấu xa cười, đi tới giường bệnh kiểm tra rèm chung quanh, lần nữa nhảy đến trên giường.

Chung Soái tròng mắt đen quét qua mặt của cô mắc cỡ đỏ lên, đáy mắt thoáng qua thương tiếc cùng cưng chiều, anh ôm cô vợ nhỏ nằm ở trên người, bất đắc dĩ nói, “Tốt lắm, anh nhận thua, anh có thể cho em hạnh phúc cùng tính phúc!”

“Vậy thì cho em!” Cô cắn vành tai của anh, nhỏ giọng nói.

“Nhưng. . . . . .” Anh vẫn do dự.

“Anh không muốn em sao?” Cô gằn từng chữ hỏi, tay nhỏ bé thong thả ung dung cởi ra nút cài áo sơ mi, cúc áo lót. . . . . . Thân thể tuyết trắng cứ như vậy bại lộ dưới tầm mắt anh.

Hình ảnh khát vọng đã lâu nhất thời dẫn phát Chung Soái mãnh liệt ngắm tiếp. Không để ý tới do dự, tay của anh lập tức cầm nhũ phong mềm mại, nhẹ nhàng vê, khiến nó tùy ý nở rộ. Lập tức, anh cúi đầu cắn mút hai qu