Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327551

Bình chọn: 8.00/10/755 lượt.

nở nụ cười xoay người lại, ngồi trở lại bên giường.“Ai nói em bị dị ứng?” Cô cười yếu ớt thử hỏi, tròng mắt đen trong trẻo nhìn chằm chằm vào hắn, cho đến khi đem hắn nhìn đến hoảng hốt quay mặt ra chỗ khác.“Có người nào vừa nói, em giống như thật sự dị ứng, chỉ là đáng tiếc hoa đẹp quá.” Cô cắm đầu cắm cổ nói xong, đột nhiên nghĩ đến cái gì, cười hài hước, “A, lần này rất tốt, anh trực tiếp có thể tiết kiệm tiền tặng hoa cho em.”“Tôi sẽ không đưa cho em những thứ khác sao?” Giả bộ lãnh khốc bật thốt lên, chỉ là nói xong cũng muốn cắn rơi đầu lưỡi mình.“Đưa cái gì? Anh thật chưa có quà tặng cho em đó!” Cô nũng nịu quở trách.Chung Soái sững sờ, dừng một lát mới nói, “Em muốn cái gì?”“Muốn cái gì đều được sao?” Cô muốn cười nhưng lại không cười nhìn hắn.Chung Soái bị nhìn đến hốt hoảng, nhìn đi chỗ khác, né tránh tầm mắt của cô, duy trì trả lời, “Chỉ cần tôi có thể cho!”Tiếu Tử Hàm thu hồi cười, thay vẻ mặt nghiêm chỉnh, từng chữ nói ra, “Em chỉ muốn anh!”Thân thể nghiêng dựa vào đầu giường khẽ cứng ngắc, một hồi lâu hắn mới khổ sở thì thầm, “Em biết rõ tôi cho không nổi!”Tiếu Tử Hàm thở dài, đôi tay nắm lấy tay hắn nắm thành quyền, chậm rãi nói, “Cho được! Chỉ là anh lật lọng phản bội!”Thấy hắn lặng yên không lên tiếng, Tiếu Tử Hàm lấy lê đầu giường, vừa thong thả ung dung gọt vỏ, vừa nói, “Trước kia anh cười em là đứa ngốc, thật ra thì anh mới đúng. Anh cho rằng đối với em dữ một chút, tìm Chung Dao chọc giận em, em liền sẽ đồng ý ly hôn với anh sao?”“Ngu ngốc, anh càng làm như vậy, em càng hiểu lòng anh đối với em.” Cô giương mắt ngó ngó Chung Soái nghiêng đầu không nhìn của mình, nói tiếp, “Trải qua nhiều chuyện như vậy, em đã không cần anh tới nói cho em biết, rốt cuộc có yêu em hay không. Em có tâm, nó hiểu, cho nên không cần tiếp tục làm những chuyện ngây thơ kia!”Cô đem lê gọt xong cắt thành từng miếng nhỏ, đưa tới bên miệng hắn, cười xấu xa uy hiếp, “Há mồm, bằng không em dùng miệng cho anh ăn!”Chung Soái bị nói đến tức giận, hắn cho là hắn quá đáng như thế, coi như không đẩy được Tiếu Tử Hàm ra, cũng sẽ khiến cho cô khổ sở, khổ sở quá nhiều, quá lâu, một ngày nào đó cô sẽ buông tay. Ai ngờ cô từ đầu đến cuối chỉ lạnh nhạt nhìn, bộ dáng kia giống như là đối với một đứa trẻ nhỏ cáu kỉnh, mặc ngươi nghiêng trời lệch đất, cô luôn lạnh lùng cười nhìn.Loại tình cảnh khí thế ngất trời, cô lại thờ ơ lạnh nhạt để cho hắn vừa tức giận lại khổ sở. Làm như để chứng minh mình không phải là đang giận lẫy, hắn quay đầu ra, nắm lên dao gọt trái cây trên bàn, mắt đỏ hỏi, “Em cảm thấy tôi ngây thơ? Có phải hay không muốn tôi chết ở trước mặt em, em mới tin tưởng tôi là thật?”Nói xong hướng dao tới tay mà dâm xuống, không ngờ lại bị Tiếu Tử Hàm bắt được, nhìn chằm chằm hắn, từng chữ từng câu nói, “Anh hãy thử nhìn xem, là anh chết trước, hay là em trước?”Hắn còn chưa hiểu hàm nghĩa trong lời nói, cô đã từ tay của hắn, đem dao găm lên cổ tay, máu đỏ tươi từng giọt từng giọt rơi xuống ga giường màu trắng.Chung Soái chợt giật mình tỉnh lại, hắn cuống quít nắm lấy tay của cô, vứt bỏ con dao, sau đó nhanh chóng ấn chặt động mạch của cô, lớn tiếng gọi, “Bác sĩ, bác sĩ!”Y tá lúc đi vào còn chưa biết rõ tình trạng, liền nghe đến Chung Soái nói, “Cô ấy bị thương đến tĩnh mạch, cầm máu cho cô ấy nhanh lên!”“A, vâng!” Y tá vội vàng chạy đi kêu bác sĩ, lấy dụng cụ.“Đừng sợ, không chết được!” Cảm nhận được tay của hắn đang không ngừng run rẩy, Tiếu Tử Hàm lên tiếng an ủi.“Câm miệng!” Chung Soái rống giận, cái trán hiện đầy mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu.“Dù sao anh cũng nói không quan tâm em, em chết không phải vừa ý anh sao.” Cô không sợ chết chọc giận hắn.“Anh nói em câm miệng!” Hắn nóng nảy gầm nhẹ, đùi phải bởi vì tư thế không được tự nhiên lại bắt đầu co quắp, nhưng hắn giống như một tia đau đớn cũng không thấy, chỉ là chặt chẽ ấn chặt mạch máu trên cánh tay của cô.“Vậy anh buông em ra!” Cô tránh thoát, lại bị hắn vững vàng ôm lấy.Nhìn cô bởi vì giãy giụa máu chảy càng nhanh, Chung Soái vừa sợ lại đau lòng, nghiêng thân thể ôm sát cô, khàn giọng cầu xin, “Tiểu Hàm, đừng làm rộn có được hay không? Bác sĩ lập tức tới ngay?”Nhìn chằm chằm vào cặp mắt hắn ửng đỏ, Tiếu Tử Hàm rốt cuộc dừng lại giãy giụa, vẻ mặt nghiêm túc, “Chung Soái, em không có đùa, em chỉ muốn nói cho anh biết, cho dù chết, em cũng sẽ không dễ dàng rời xa anh. Nếu như anh lại dùng cái chết đi ép em, vậy em sẽ cùng anh, đi vào Âm Tào Địa Phủ, hai ta cũng có bạn.”“Em dám!” Hắn run giọng gầm nhẹ. Trong đáy lòng lại biết, cô nhất định dám, so sánh hắn mới là hèn nhát, mới vừa rồi hắn cũng chỉ là làm dáng một chút hù dọa cô, mà cô lại có thể không chút do dự trượt xuống, nếu không phải là hắn kịp thời thu hồi sức lực, hậu quả khó mà tưởng được.“Có cái gì không dám?” Cô hất cằm lên, hốc mắt đỏ lên, “Em nói rồi, vô luận như thế nào, cũng còn có em!”Cô đáy mắt thấm ướt nước mắt lại để cho hắn mất đi dũng khí nhìn thẳng, có một loại đau, quân lính tan rã.Hắn khẽ run ôm sát cô, nụ hôn êm ái rơi vào tóc của cô, nước mắt c


Old school Swatch Watches