Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327575

Bình chọn: 9.5.00/10/757 lượt.

ả anh đào, dùng hành động thực tế trả lời cô, mình rốt cuộc đến cỡ nào nhớ nhung cô!

Xúc cảm mãnh liệt đánh tới, tay nhỏ bé của Tiếu Tử Hàm đi tới hông của anh, cởi ra quần đặc biệt thiết kế cho anh, thả ra dục vọng đã bị đốt nóng, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng bóp.

“Tiểu Hàm, để cho anh muốn em.” Anh tựa vào bên tai cô, nói một chữ liền khẽ cắn cô.

“Được!” Cô thở gấp. Cô nhỏ giọng nói, cố nén ngượng ngùng cởi sạch quần lót đã hơi ướt, mông phấn nộn mượt mà, chuyển dời đến phía trên anh, chậm rãi, ngồi xuống.

“A!” Dục vọng cứng rắn đẩy ra cánh hoa ướt đẫm xuân triều, nhẹ nhàng xuyên vào cửa huyệt non mềm chặt chẽ. Hai người đồng thời ngâm ra tiếng.

Đã lâu chưa trải qua chuyện này, Tiếu Tử Hàm dùng nửa phút mới thích ứng vật trong cơ thể, mới chậm rãi từ hắn lồng ngực bò dậy. Cô ngưỡng thân, một tay chống lồng ngực của anh, bản năng tiếp quản tất cả, chậm rãi, thật sâu, khi hắn mới vừa lên phập phồng, cảm thụ anh chống đỡ ở chỗ sâu nhất của cô, nhẹ nhàng ma sát.

“Bà xã, em tiến bộ rồi!” Cái tư thế này, anh lúc trước đã từng dụ dụ dỗ cô làm. Khi đó, cô cực kỳ e lệ, ngồi ở trên ngực anh không bao lâu, khó nhịn kịch liệt xông đến, liền mắc cỡ vội vàng né ra, anh lại dụ dỗ lại kéo, mới lại đem cô dụ trở lại.

“Thoải mái sao?” Tóc đen che nửa thân trên trần trụi, cô thật sâu ngồi xuống, bức bách anh đi vào sâu hơn.

“Ừ” Anh bắt được hông của cô, trợ giúp cô động.

“Ông xã, em không được!” Cái tư thế này, để cho dục vọng anh hoàn toàn vùi sâu vào hoa kính chỗ sâu nhất, vật khổng lồ đốt nhiệt ở trong cơ thể cô, hoàn toàn tràn đầy cô, chật ních mỗi một chỗ, tích lũy đến cực hạn, để cho cô nhanh chóng leo lên đỉnh, cả người mềm xuống, ngã sấp trước ngực hắn thở dốc.

Chung Soái rất thoải mái, nhưng không có đạt đến đỉnh điểm, nhưng mông cùng eo đều không còn sức lực, thất bại từ từ thay thế vui mừng. Anh giống như dỗ dành động vật nhỏ, nhẹ vuốt ve cô, rồi lại biết cô đã mệt muốn chết rồi, chỉ đành phải đau lòng vuốt lưng của cô, không nói, “Xong chưa? Nào mau dậy đi.”

Dục vọng trong cơ thể vẫn còn nóng bỏng khiến Tiếu Tử Hàm hiểu, anh cũng không có buông thả, vì vậy cố nén chua xót đau đớn, cô lại bắt đầu lên lên xuống xuống, nghe anh hưng phấn thấp rống, cô hoảng hốt cảm giác như khống chế một giống đực dã thú xinh đẹp.

Vui mừng, lần nữa ngưng tụ đến điểm cao nhất, vô số ánh lửa bộc phát, Tiếu Tử Hàm nhắm chặt hai mắt, mềm yếu nằm ở trên ngực anh, thân thể không ngừng rung động. Chung Soái kềm ở hông của cô, mãnh lực nhấn dục vọng một cái đạt tới chỗ sâu nhất trong cơ thể cô, trong hoa kính cô phun ra dịch nóng bỏng.

Hai người mồ hôi tan ra ở chung một chỗ, cực kỳ thân mật, cũng không phân rõ lẫn nhau.

Bọn họ ôm chặt ở chung một chỗ, lẳng lặng hưởng thụ dư vị trèo lên đỉnh, Tiếu Tử Hàm nghịch ngợm hai quả hồng đậu trước ngực anh, chế nhạo nói, “Như thế nào, tính phúc sao?”

Chung Soái ôm chặt cô, ở trên mặt ướt mồ hôi ấn xuống một cái hôn, “Đứa ngốc!”

Hạnh phúc, từ khi gặp cô ngày đó đã bắt đầu.

Người Chung gia biết Tiếu Tử Hàm bị thương sau đó đem Chung Soái hung hăng phê bình một chặp, nhìn anh bị mắng cúi đầu, bộ mặt tự trách áy náy, Tiếu Tử Hàm đứng ở một bên, chỉ cười yếu ớt.

Mặc dù tinh thần lạc quan, tích cực trị liệu, nhưng thực tế lại không có kỳ tích, tiến triển hồi phục cũng không như mong muốn, ngày thứ bảy, sau khi Tôn Y Sinh kiểm tra tổng hợp, tiếc nuối tuyên bố, “Tốc độ hồi phục chậm chạp, chúng tôi sợ sẽ xuất hiện hoại tử!”

Tổ trị liệu lần nữa đưa ra đề nghị tiến hành phẫu thuật duy trì tế bào thần kinh di thực, chỉ là người Chung gia nhất trí phản đối. Tôn Y Sinh mặc dù gấp, nhưng đành phải tôn trọng ý kiến của bệnh nhân cùng người thân.

Bởi vì các chỉ số đều ổn định, cộng thêm Chung Soái kiên trì, bệnh viện đồng ý để anh xuất viện về nhà điều dưỡng, chỉ cần mỗi tuần trở lại hai lần làm vật lý trị liệu.

Hai lần trước Lãnh Vận Hồng đều cùng đi, nhưng dù sao bà còn kiêm nhiệm chức vụ trong đoàn, cùng Chung Mộ Viễn sẽ thêm chuyện nhiều hơn. Cộng thêm kể từ khi Chung Soái có chuyện, lão thái thái thân thể cũng không bằng trước, dì Mai vội vàng chăm sóc lão thái thái, cho nên trị liệu cùng nhiệm vụ đi theo bảo vệ cũng áp đến trên người Tiếu Tử Hàm.

Sau khi xuất viện Chung Soái mới phát hiện chăm sóc bệnh nhân là một việc mệt nhọc vô cùng, mặc dù anh và người nhà kiên trì khiến Tiếu Tử Hàm đồng ý mời hộ lý cùng nhau chăm sóc mình, nhưng lúc tắm rửa, xoa bóp đều như cũ là cô tự thân tự lực, mỗi lần nhìn cô giúp anh thay quần áo đều mệt đến đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc, lòng của Chung Soái liền đau thương.

Lần thứ ba làm trị liệu thì Tiếu Tử Hàm cùng hộ lý đi theo Chung Soái đến bệnh viện. Đến trung tâm thì một chiếc xe ngăn chận lối đi dành cho người tàn tật, bọn họ không có biện pháp chỉ đành phải đem xe lăn nâng lên, kết quả hộ lý vừa trượt tay, ba người cứ như vậy liền người cùng xe tất cả rơi xuống cầu thang.

Không để ý trên tay đau đớn, Tiếu Tử Hàm vội vàng bò dậy đi đỡ Chung Soái ngã nhào trên đất, mà Chung Soái lại


XtGem Forum catalog