Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328081

Bình chọn: 9.5.00/10/808 lượt.

CÔ RỜI ĐITiếu Tử Hàm đẩy cửa thấy Chung Dao đứng trước giường bệnh thì không ngừng được nhếch lên khóe miệng, bất đắc dĩ lắc đầu một cái.Mấy ngày nay, Chung Soái vì ép cô rời đi dùng hết tất cả biện pháp, cũng đều bị cô hóa giải: hắn không ăn cơm, cô liền cùng hắn đói bụng; hắn cáu kỉnh nói không muốn thấy cô, cô liền lấy băng gạc đem mắt hắn bịt kín; hắn cực kỳ tức giận ném đồ vật, cô liền đứng ở trước giường đưa đồ có thể ném; hắn la hét không cho cô ngủ cùng giường, cô cố tình mỗi đêm đúng giờ lên giường, không để ý hắn giãy giụa, cuộn lại trong ngực hắn an nhiên ngủ. . . . . .Chung gia lúc bắt đầu sợ như vậy sẽ kích thích Chung Soái, nhưng dần dần cũng suy nghĩ, cho dù Chung Soái độc ác bao nhiêu, cũng chân chính không tổn thương được Tiếu Tử Hàm, vì vậy cũng chọn lựa mặc kệ không để ý tới thái độ của hắn, chứ đừng nói giúp hắn làm báo cáo ly dị.“Cô khỏe chứ!” Tiếu Tử Hàm hướng về phía Chung Dao khẽ mỉm cười, đặt túi trái cây lên bàn, kéo ghế ngồi xuống.“Chị mạnh khỏe!” Đối với sự thản nhiên của cô, Chung Dao lại giống như co quắp.Ngó ngó người nào đó, Tiếu Tử Hàm duỗi tay vào chăn, tìm được đùi phải hắn, không nhìn bất mãn trên mặt hắn, xoa bóp từng cái. Sức lực không nhẹ không nặng để cho thân thể hắn đang căng thẳng từ từ thanh tỉnh lại, chỉ là chân mày lại càng chau chặt.“Đừng có ấn, em không phải thợ xoa bóp, tôi rất không thoải mái!” Chung Soái mặt lạnh nói lời trái lương tâm. Thật ra thì, cô làm thật tốt, thậm chí không cần nhìn cũng có thể tìm được huyệt vị chính xác, để cho chân hắn bớt đau.Tiếu Tử Hàm không lên tiếng, động tác trên tay càng không có ngừng. Mấy ngày nay cô nghe quá nhiều ngôn ngữ lạnh lùng, đã sớm không quan tâm hơn thua. Chung Soái cho là như vậy có thể ép cô đi, anh không biết rằng càng như thế, cô càng sẽ không buông tay. Cô so với ai khác đều hiểu hắn mỗi một lần khước từ đều là bởi vì yêu cô, bởi vì quá yêu cho nên mới không muốn cô bị liên lụy chịu khổ.“Tôi nói em đừng có ấn nữa.” Chung Soái một tay vén chăn lên, lấy tay vạch ra ngón tay cô đã hơi đỏ lên.Tiếu Tử Hàm ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng cười một tiếng, kéo chăn đắp lên cho hắn, không nhanh không chậm nói, “Nhịn mấy phút nữa, lần sau đổi thợ đấm bóp!”Một bên Chung Dao lúng túng nhìn hai người, quay mặt, chua chát nói, “Anh ba, em đi trước…, tối nay trở lại thăm anh!”Nhưng vừa đứng lên, Chung Soái liền bắt lấy cổ tay cô, “Chớ đi, anh còn có lời muốn nói với em!”Chung Dao đứng yên nơi đó, nhìn một chút Tiếu Tử Hàm đang lơ đễnh, lần nữa ngó Chung Soái đang liếc trộm phản ứng của vợ, đáy lòng trào lên tư vị chua xót. Cô không phải người ngu, há có thể không nhìn ra mình chỉ là con cờ Chung Soái dùng để khiến Tiếu Tử Hàm tức giận. Vốn là, mặc kệ hắn có mục đích gì, mặc kệ sau đó cô có cơ hội lại trở lại bên người Chung Soái hay không, cô đều nguyện ý giúp hắn . Nhưng, nhìn Tiếu Tử Hàm nhẹ nhàng như vậy, cô đột nhiên cảm thấy mình và Chung Soái tựa như những diễn viên vụng về nhất, tự cho là cảm động trời đất, thực chất căn bản không có chút nào đùa giỡn, chớ đừng nói là cho người xem.Cô thở dài, dùng sức rút tay về, “Anh ba, anh dưỡng bệnh cho tốt, em đi trước, mấy hôm nữa sẽ trở lại thăm anh.” Nói xong lại quay đầu hướng Tiếu Tử Hàm nói, “Chị dâu, em đi trước!”Một tiếng”Chị dâu” đã biểu hiện cô thái độ của cô đối với Tiếu Tử Hàm.Tiếu Tử Hàm đứng lên, lễ phép mỉm cười, “Tôi tiễn cô ra ngoài.”Hai người song song đi ra ngoài, lúc đang đợi thang máy, Chung Dao nghiêng đầu nhẹ giọng giải thích, “Chị dâu, em nghe nói anh ấy bệnh, cho nên mới tới xem một chút, không có ý tứ gì khác.”“Cám ơn cô quan tâm.”“Còn nữa, anh ba làm như vậy là bởi vì quá yêu chị, chị dừng để trong lòng.”Tiếu Tử Hàm cười cười, lẩm bẩm nói nhỏ, “Tôi biết rõ chứ!”Chung Dao ngưng mắt nhìn cô nhàn nhạt mỉm cười, chợt có chút hiểu nỗi lòng Chung Soái với cô, cô gái thông tuệ bền bỉ như vậy, xác thực đáng giá để hắn yêu!Tiễn Chung Dao về, Tiếu Tử Hàm trở lại phòng bệnh, tìm bình hoa cắm hoa tươi Chung Dao mang tới. Nhưng vừa đặt lên bàn, cô liền bắt đầu càng không ngừng nhảy mũi, mặt cũng khẽ ngứa ngáy, cô không nhịn được gãi.“Đừng gãi nữa, đi rửa tay trước đi!” Chung Soái đột nhiên quát.“A!” Cô kinh ngạc liếc hắn một cái, lại vào phòng vệ sinh, dùng nước rửa tay xong, rồi lau mặt, thoải mái rất nhiều mới ra ngoài.Vừa ra liền trông thấy y tá đang cầm bình hoa mang đi, cô vội vã nói, “Chờ một chút, hoa này còn mới, cô mang đi đâu?”Y tá quay người lại, giải thích, “Chung Tiên Sinh gọi tôi mang đi bỏ!”“Vứt bỏ?” Cô nghi ngờ nhìn về Chung Soái.Chung Soái chỉ quay mặt đi, không nhìn tới cô, lạnh lùng nói, “Không thích!”Tiếu Tử Hàm cho là hắn bận tâm người tặng hoa, bất đắc dĩ thở dài, từ từ đi tới bên cạnh y tá, vừa định đưa tay cầm lại bình hoa, liền bị Chung Soái cao giọng ngăn cản, “Đừng đụng, em không phải biết mình dị ứng phấn hoa sao?”Y tá cùng Tiếu Tử Hàm đồng thời đưa tay lui về phía sau co lại một bước. Y tá xem mặt của cô ửng đỏ, kêu lên, “Giống như bị dị ứng, tôi lập tức mang bỏ!”Nhìn bóng lưng y tá rời đi, Tiếu Tử Hàm


XtGem Forum catalog