Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328791

Bình chọn: 7.5.00/10/879 lượt.

hông có bảo vệ tiếp tục đánh tới.Chung Soái giận đến nắm chặt tay bà, hung hăng giữ chặt, “Đủ rồi, mẹ nó, tôi không cần biết bà là ai, cô ấy bây giờ là người của tôi, bà còn đụng tới cô ấy thì đừng trách tôi không khách khí!”Trên tay truyền tới đau đớn khiến Ngô Mỹ Phấn thẳng hấp khí, nhưng trong miệng còn ngoan cố, “Mày buông bà ra, bà liền đánh nó, thế nào? Mày chỉ là một đoàn trưởng quèn, dám trước mặt bà giương oai, mày đi hỏi một chút. . . . . . A. . . . . .”Lời nói khó nghe hơn còn chưa kịp nói ra, Mẹ Tiếu liền đau đến hô hoán lên, run rẩy nhìn tới trước Chung Soái, không hiểu hắn bao lớn hơi sức, tay của bà đã sắp bị nắm đứt?Chung Soái nhìn mẹ Tiếu đau đến sắc mặt trắng bệch, cả người cũng ngã tại mặt đất, mới thoáng buông lỏng kiềm chế. Nghiêng đầu tới ngó nhìn vết thương trên mặt Tiếu Tử Hàm, cái khăn lông kia tạo ra nhiều dấu đỏ xem ghê cực kỳ. Anh cắn răng, đè xuống ý định bóp chết mẹ Tiếu, ôm sát cô trong ngực, nhẹ giọng hỏi, “Sao bà ta lại đánh em?”Tiếu Tử Hàm lắc đầu một cái, cố nén cuồn cuộn chua xót trong lồng ngực, chỉ sợ vừa mở miệng nước mắt sẽ rớt xuống. Cô rất kỳ quái, trước kia bị đánh đến lợi hại hơn nữa cô đều sẽ không khóc, nay trong lồng ngực Chung Soái ấm áp, cô lại kích động khóc lớn một phen, đem những uất ức, đau lòng, khó khăn trong những năm qua trào ra. . . . . . Nhờ tia ý thức cuối cùng mới không bật khóc nức nở trước mặt anh.Thấy cô trầm mặc không nói, Chung Soái quay đầu nhìn chằm chằm mẹ Tiếu, “Tại sao bà lại đánh cô ấy?”Mẹ Tiếu bị khí thế tức giận của anh làm cho sợ, nhưng người thua trận không thua, chữ tiền luôn đi đầu, cũng không cần biết quá nhiều, há mồm đã nói ra, “Tôi mặc kệ anh là ai, lấy con gái tôi thì sính lễ là 188888, một phân không thể thiếu!”“Sính lễ?” Chung Soái nhìn Tiếu Tử Hàm hiểu, dịu dàng ở trong tròng mắt đen âm thầm lưu chuyển, “Em không muốn anh đưa, cho nên bà ta đánh em đúng không?”Tiếu Tử Hàm gật đầu cam chịu.“Bà xã, cám ơn em!” Anh khẽ hôn lên thái dương cô, sau đó híp mắt nhìn chằm chằm mẹ vợ, từng chữ từng câu trần thuật, “Vốn dĩ, nếu bà khách khí một chút, đừng bảo là 18 vạn, cho dù 88 vạn tôi cũng sẽ cho bà. Nhưng bà đánh người của tôi, thì vĩnh viễn đừng mong ở chỗ này lấy của tôi được nửa xu!”“Hiện tại, bà có hai con đường, hoặc là tôi ném bà đi ra ngoài, hoặc là bà tự mình đi!”Mẹ Tiếu bị vẻ mặt lạnh lẽo nguy hiểm của anh làm sợ đến cả người run rẩy, nhưng bà là người đàn bà chanh chua, lại vô lại, đầu năm nay làm quan đều sợ vô lại, bà không tin Chung Soái một người ngoại tỉnh dám làm gì với bà, vì vậy hạ quyết tâm, kéo ra cửa chính, đặt mông ngồi ở cửa vừa khóc lại gào thét, “Đánh chết người rồi, mau đến xem a, quân cảnh đánh mẹ vợ a. . . . . .”Chỗ Tiếu Tử Hàm ở là nhà trọ độc thân, lầu một có 7 gia đình, vào lúc này lại chính là giờ cơm, nghe được kêu gào rối rít nhô đầu ra, Ngô Mỹ Phấn vừa nhìn có người xem, biểu diễn càng ra sức, còn lấy điện thoại di động ra gọi cho ba Tiếu, “Ông mau lại đây đi, tôi bị hai súc sinh này đánh chết rồi, hu hu. . . . . .”Tiếu Tử Hàm vừa nhìn mẹ mình vừa ăn cướp vừa la làng, tức giận tới mức không thở nổi. Cô đẩy Chung Soái ra, vọt tới cửa, chỉ vào bà nói, “Ai đánh bà? Bà không phải được nói lung tung. Bà muốn khóc đi ra ngoài khóc, đừng ở chỗ tôi diễn trò!”Nhưng Ngô Mỹ Phấn căn bản không để ý tới cô, tiếp tục khóc lớn, “Ai nha, số tôi thật khổ mà, bết bao khổ cực mới nuôi lớn con gái. . . . . .”Cảm giác vô lực mãnh liệt tràn đầy Tiếu Tử Hàm, cô nhìn càng đám người trên hàng hiên càng lúc càng nhiều, nhìn lại một chút mẹ mình đang than vãn kể khổ, đột nhiên bật cười, thì ra là thời điểm người bi ai nhất không phải khóc, mà là cười, cười sự bất lực của mình, cười số mạng đối cô trêu cợt.Chung Soái nhìn biểu tình cô nản lòng thoái chí, vội ôm chầm cô nhẹ dụ dỗ, “Em lên lầu đi, nơi này để anh xử lý.”Cô lắc đầu một cái, mang theo tiếng khóc nức nở nói, “Thôi, Chung Soái, chúng ta cho bà ta đi, coi như bà ta bán đứt quan hệ giữa em và bà ta, em không muốn cùng bà náo loạn. . . . . .”“Suỵt!” Chung Soái đưa ngón tay lên môi của cô, êm ái nói, “Anh nói rồi, ai cũng không thể tổn thương em, nơi này có anh. Em yên tâm, anh biết làm gì! Em trước đi trên lầu xem tivi, có được hay không?”Tiếu Tử Hàm ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt anh tự tin kiên định, hắn có một lồng ngực rộng lớn để cho cô dựa, hắn có một trái tim thành thục kiên cường, còn có khí phách như lời Vi Vi nói, giao mình cho anh, còn có cái gì không yên lòng? Lần đầu tiên cô cảm nhận được cảm giác an toàn mà Vi Vi thường nói.Cô gật đầu một cái, liếc mắt một cái thấy mẹ mình vẫn còn gào thét, quay người đi lên lầu, đem TV mở thật lớn, đem lầu dưới tất cả giao cho người đàn ông của cô.Mẹ Tiếu liếc lên thấy con gái tránh đi, liền bắt đầu thút tha thút thít theo cô hàng xóm tự thuật năm đó nuôi lớn Tiếu Tử Hàm như thế nào, cho cô đi học như thế nào, người nghe được không ít thiện cảm cũng lòng chua xót không dứt, rối


XtGem Forum catalog