i đừng bao giờ trở lại, cha mẹ như vậy không đáng giá tôn trọng. Nhưng con bé ngốc này, tâm tính thật tốt! Sau khi nó tốt nghiệp, người làm mẹ như mày dám gạt nó nói mình bị ung thư vú, sắp chết, muốn con bé trở lại, nha đầu ngốc này niệm thân tình lại trở lại.”“Cái gì mà ung thư vú? Thật ra là cô cầm hình Tiểu Hàm khắp nơi đi xem mắt, được nhiều người có tiền nhìn trúng, cô sợ con rể rùa vàng chạy mất, mới thiết cái bẫy lừa gạt con bé!”Nghe đến đó, ngay cả hai vị cảnh sát cũng không nhịn được hung ác trừng đôi vợ chồng núp ở cửa thang máy, đây quả thực là một đôi cặn bã!“Vì ép con bé gả cho thằng nhóc khốn kiếp ở Vạn gia, bọn nó đi đến đơn vị con bé náo, tìm lãnh đạo, tìm đồng nghiệp, muốn nhảy lầu, muốn treo cổ, kết quả. . . . . . Hại khổ nó!”“Hiện giờ Tiểu Hàm thật vất vả tìm được một người quý trọng nó, bọn mày lại tới náo. Tao hiểu, khẳng định đến đòi tiền chứ gì? Hừ, hôm nay, tao đem lời đặt xuống ở chỗ này, từ nay về sau nếu bọn mày lại dám đánh tiểu Hàm, tao dù liều cái mạng già này cũng đem hai đứa súc sinh bọn mày đánh chết. Hiện tại, bọn mày cút cho tao!”Ngô Mỹ Phấn còn muốn nói điều gì, nhưng người vây xem đã bắt đầu kêu la, “Đi nhanh đi!” Còn có người nguyền rủa, “Thứ người như thế sẽ bị quả báo, coi chừng ra cửa bị đụng chết dó!” Thấy quần chúng phản bội, tình thế nghịch chuyển lớn, bà đành phải lôi kéo ba Tiếu ảo não chạy trốn.Thấy người xung quanh cũng tản đi, lão thái thái mới kéo ký giả nói, “Cô bé, chuyện ngày hôm nay mong cô đừng đưa lên tivi, tôi muốn chừa chút mặt mũi cho cháu ngoại, được không?”Cô gái gật đầu liên tục, bày tỏ không có đụng vào, cuối cùng còn hướng về phía sau lưng Chung Soái trầm mặc nói, “Bà xã anh là một cô gái tốt, anh nhất định phải đối xử tốt với cô ấy!”Chung Soái mặt không thay đổi gật đầu một cái, trong lòng đã sớm ba đào cuồn cuộn, lời nói mới vừa rồi của bà ngoại tựa như đạn, từng viên một đánh vào trong lòng của anh, nổ ra trăm ngàn vết thương, đau đến mức ngay cả hít thở cũng đều khó chịu.Đưa mọi người ngoài rời đi, Chung Soái mới đem bà ngoại mời vào phòng, ngượng ngùng nói, “Bà ngoại hôm nay làm phiền bà rồi.”Bà Ngô thở dài, hướng về phía Tiếu Tử Hàm đứng ở cửa cầu thang ngoắc ngoắc tay, “Tiểu Hàm, ra ngoài, bà tới đây!”Lão thái thái sờ sờ nhìn vết thương trên mặt cô sưng đỏ vừa tức lại đau lòng, “Mẹ con lại đánh con sao? Con ngu à? Không thể đánh trả, nhưng ngay cả tránh cũng không biết sao?”“Bà ngoại, con không sao.” Tiếu Tử Hàm nắm bà ngoại tay, cố gắng kéo ra nụ cười.Lão thái thái vành mắt đỏ nhìn về Chung Soái, nhẹ giọng hỏi cô, “Nói cho bà ngoại, nó đối với con tốt không?”Tiếu Tử Hàm gật đầu một cái.“Vậy con đi với nó di, đi càng xa càng tốt, nơi này không có gì lưu luyến.” Bà dùng sức cầm tay của cháu ngoại gái.“Ai nói, còn có ngoại, mợ Chín, Bác Hai. . . . . .” Tiếu Tử Hàm sẽ không quên dưỡng dục cùng dạy bảo của mỗi một người bọn họ đối với mình, bọn họ cho cô tình yêu mà cô thiếu sót, dạy cô cái gì là yêu cùng tha thứ, mợ chín cho cô cho cô từng cái áo lông, cậu bảo bọc cô mười năm, bà ngoại canh giữ ở bên ngoài trường thi cho cô đưa canh đậu xanh cho cô. . . . . . Làm sao cô có thể bỏ xuống được?“Nha đầu ngốc, bà ngoại cũng sắp về với đất, con có thể ở bên cạnh bà mãi sao? Huống chi có cậu mợ con ở đây, bọn họ sẽ chăm sóc bà. Bà nhớ con cũng có thể đi thăm con mà!”“Bà ngoại, bà đừng nói vậy. Ngoại vẫn còn ở đây một ngày con cũng sẽ không đi. Huống chi ngoại không phải đã nói với con, cha mẹ con cái có kiếp này không có kiếp sau, nếu con đi thật, bọn họ làm thế nào?”“Con đó, chính là quá mềm lòng, mới bị mẹ con nắm, hôm nay bà có thể giúp con đánh lui bọn họ, không chừng ngày mai lại chỉnh tiếp.”Nhìn Tiếu Tử Hàm vẫn lắc đầu, mợ Chín một bên không thể nhìn nổi nữa, kéo kéo tay bà bà chần chờ nói, “Mẹ, hay là chúng ta nói cho tiểu Hàm biết đi, con bé đã lớn có quyền biết.”“Mợ, nói cho con biết cái gì?” Tiếu Tử Hàm kinh ngạc hỏi, trong lòng thoáng qua lo lắng.Thấy bà ngoại cùng mợ cùng trầm mặc, cô càng nóng nảy hơn, ôm tay bà ngoại, “Bà ngoại, có phải các người có chuyện gạt con hay không, chuyện gì? Van ngoại, bà nói cho con biết có được hay không?”Chung Soái thấy cô nói chuyện cũng run rẩy, vội vàng ôm lấy cô, “Tiểu Hàm, em đừng khẩn trương.” Sau đó nghiêng người sang nhìn về mợ Chín, “Các người đã muốn giấu thì giấu cho đến cùng, nếu như đã bắt đầu, lại không nói cho cô ấy, không phải để cho cô ấy thêm khổ sở sao?”Mợ Chín quay mặt, tránh né tầm mắt Chung Soái cấp bách, lôi kéo tay bà bà nhờ giúp đỡ.Bà Ngô xem ba người một chút, nhìn lại một chút vết thương trên mặt Tiếu Tử Hàm, một hồi lâu mới thở dài, “Mợ con nói đúng, con đã lớn, có quyền biết thân thế của con. Thật ra thì. . . . Con không phải là con ruột bọn họ.”Những lời này tựa như một chùy đánh xuống, đánh trúng đầu Tiếu Tử Hàm, làm lỗ tai cô ông ông, cổ họng phát ra gỉ sắt y hệt mùi máu tươi, thật lâu, cô mới nghe được mình phát ra thanh âm run r