Ring ring
Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Tác giả: Guai Wu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221854

Bình chọn: 9.5.00/10/2185 lượt.

h mấy bước, đuổi kịp dòng người phía trước.

Có lẽ vẫn buồn bực vì sự nóng nảy của mình vừa nãy, Lãnh Tử Tình nhìn những người bộ lạc này cũng không có tâm tình gì nữa. Bọn họ chỗ thì cứ túm năm tụm ba đứng ở trong một cái lều tranh nói chuyện, nói những lời chẳng ai hiểu nổi, chỗ thì lại có một phụ nữ trông một đứa trẻ đang ngủ trưa, đứa trẻ đó ngủ trên đống cỏ, không quan tâm đến thời tiết se lạnh, đắp một tấm da thú ngủ ngon lành, chỗ thì đang gõ “trống quỷ” tiết tấu nhanh, lắc eo đá chân, hát những giai điệu vui, được bọn họ gọi là “biểu diễn” . . .

Theo phong tục bản địa, bọn họ mỗi người phải quyên góp ít tiền, bởi vì người ở đây không có

Chương 178: Ngày 31 tháng 1: Hùng ca Động tộc

Chỉ chốc lát sau, một cô gái mặc trang phục dân tộc Miêu bước lên sân khấu. Trang phục của cô ta rất tươi sáng, các vị trí vạt trước, vạt sau, ống tay áo, gấu áo. . . đều gắn rất nhiều mảnh bạc hình vuông, hình chữ nhật, hình bán nguyệt và đồ trang trí bằng bạc là những chiếc chuông, khi bước đi phát ra âm thanh leng keng, nghe rất vui tai.

Lắng nghe thanh âm như chuông ngân của cô gái này, nói ra mới biết cô ta là hoa khôi của Miêu trại! Vũ đạo của dân tộc Miêu khoan thai hoạt bát, tiếng ca du dương êm tai. Mà bài hát đã được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể thế giới – Thiên Lại chi âm – Hùng ca Động tộc đầy tình cảm kia làm cho người ta dường như nghe được tiếng suối của Thiên Lại vậy.

Lãnh Tử Tình bất giác cũng hòa theo bài hát. Ánh mắt Thời Kính Nhiên lúc này hoàn toàn đặt trên người cô, anh ta bán tín bán nghi nói: “Tử Tình, nếu em mặc trang phục của dân tộc Miêu, cũng sẽ là hoa khôi của Miêu trại.”

“Ha ha, nói gì vậy chứ! Tôi không dám nhận đâu.” Lãnh Tử Tình mím môi cười, cô làm sao xinh đẹp bằng một nửa bọn họ chứ. Chỉ nhìn những hoa khôi của Miêu trại và Động trại, nụ cười ngọt ngào, giọng hát như chuông ngân, lại còn có vài phần không bì kịp! Nếu so về diện mạo, thì búp bê sứ Doãn Thiến kia còn có phần hơn! Làm sao đến lượt cô chứ!

Biểu diễn kết thúc, mọi người cũng theo dòng người rời đi. Hướng dẫn viên A Văn kiểm tra sĩ số, đếm đi đếm lại vẫn thiếu hai người. Khang Huy và hướng dẫn viên Mộng Ba không thấy đâu!

“Bọn họ đi đâu nhỉ?” An Lạc Nhi nhìn xung quanh, nói ra tiếng lòng của mọi người.

Có lẽ là do quá đông người, nên bị tách ra! Hoặc là ở trong đám du khách đang nhảy múa cùng với những mỹ nữ dân tộc Miêu dân tộc Động kia?

Mọi người không khỏi có chút sốt ruột. Lâm Địch Phi gọi di dộng cho hai người, nhưng đều không có người bắt máy.

Lãnh Tử Tình xung phong nhận việc, nói: “Tôi qua bên đám người đang nhảy múa để tìm xem, giám đốc Lâm, mọi người ở đây chờ một chút.”

“Tôi cũng đi!” Thời Kính Nhiên cũng chạy tới.

Lãnh Tử Tình cười với anh ta, rồi bắt đầu len qua đám đông.

Người tham gia nhảy múa rất nhiều, đông tây nam bắc người ở phương nào cũng có. Lãnh Tử Tình muốn tìm ra một người trong đám người đang nhảy múa thật đúng là không dễ dàng.

Đột nhiên, tay bị người ta nắm lấy, Lãnh Tử Tình nhìn kỹ lại, là Thời Kính Nhiên. Người đi sau mặt không biến sắc thản nhiên nói: “Người đông lắm, nắm lấy tay tôi sẽ không bị lạc nhau!”

Miệng lưỡi không thể đấu lại, Lãnh Tử Tình cũng không nói thêm gì, tùy ý để anh ta nắm lấy.

Mộng Ba lúc tan cuộc đã nhận lời mời của hoa khôi Miêu trại bước xuống nhảy múa. Cô thậm chí không kịp chào người cùng đoàn, liền bị kéo đến giữa vũ đài. Chỉ chốc lát sau một đám nam nữ thanh niên dân tộc Miêu đã vây xung quanh cô.

Điệu nhảy nhiệt tình cuốn hút cô, cô cũng bắt đầu giơ chân múa tay nhảy múa.

Hoa khôi Miêu trại nhìn cô thích thú điệu nhảy của bọn họ như vậy, đã phá lệ để Mộng Ba mặc trang phục của bọn họ. Cô ta kéo tay Mộng Ba đi đến một cái lều ở phía xa.

Nghe nói sẽ cho cô mặc trang phục của hoa khôi Miêu trại, Mộng Ba thụ sủng nhược kinh, nhưng vẫn ra sức từ chối! Cô sao có thể mặc trang phục của hoa khôi chứ! Đây chính là mơ ước của bao nhiêu cô gái Miêu trại! Không thể tùy tiện một người nào có thể mặc được!

“Tiểu thư, không sao đâu! Mặc vào đi!” Hoa khôi Miêu trại nhiệt tình đeo đầy trang sức bằng bạc cho cô, còn có cả trang sức đội đầu nữa! Mộng Ba vốn có khuôn mặt như búp bê sau khi được trang điểm như vậy, thật đúng là một hoa khôi Miêu trại sống động! Đẹp đến mơ hồ!

“Đi thôi! Đi nhảy múa thôi! Chi bằng cô ở lại Miêu trại của chúng ta đi! Làm chị em của ta, hoa khôi của Miêu trại chúng ta nhé!” Hoa khôi Miêu trại cười ngọt ngào, mặc dù không còn những phụ kiện kia nhưng vẫn rất xinh tươi thoát tục.

Thật đúng là người đẹp vì lụa! Mộng Ba nhìn mình trong gương, đột nhiên dường như quên mất thân phận của mình. Giống như mình chính là một con bươm bướm đang bay lượn trong hang bươm bướm Thiên Lại, hát lên bài Thiên lại chi âm êm tai. Chính mình trong gương nghiễm nhiên là một cô nương dân tộc Miêu đầy lôi cuốn, thanh thuần như vậy, e lệ như vậy.

Không biết từ lúc nào, hoa khôi Miêu trại không thấy bóng dáng đâu nữa. Trong lều chỉ còn lại một mình Mộng Ba. Cô đột nhiên nhớ ra, mình rời đi như vậy, người cùng đoàn tìm mình ở đâu! Trời ạ! Làm hướng dẫ