là đang đuổi theo!
Lãnh Tử Tình lập tức nhạy cảm nhận thấy giữa bọn họ hình như đã xảy ra chuyện gì. Ánh mắt tìm kiếm quét trên mặt Mộng Ba, liền có được đáp án cô đang muốn. Vẻ hoảng hốt và ngượng ngùng kia giống như là vừa bị ai đó ăn luôn thì phải! Nhất là đôi môi. . .
“Thời tiên sinh?” Để tránh làm phức tạp thêm, Lãnh Tử Tình gọi Thời Kính Nhiên lại, để anh ta và Khang Huy trở về chỗ giám đốc Lâm. Cô cùng Mộng Ba đi thay quần áo, sẽ ra sau.
Cô vốn là người am hiểu ý tứ người khác nên không truy vấn gì nữa. Bởi vì biểu hiện của Mộng Ba lúc này e là sắp khóc đến nơi! Nếu cô tiếp tục truy vấn, lòng tự trọng của cô sao có thể cho phép chứ? !
Mộng Ba cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, cô ta dường như không biết biểu hiện của mình lúc này khiến người ta thương cảm đến mức nào. Nhanh chóng thay xong quần áo, đang chuẩn bị rời đi.
Lãnh Tử Tình gọi cô ta lại: “Hướng dẫn viên Mộng!”
“Hả?” Mộng Ba cả kinh, cô lúc này giống như chim sợ cành cong.
“Trang. . . để tôi.” Lãnh Tử Tình lấy ra khăn giấy trong túi, xoa xoa khóe miệng Mộng Ba. Nếu không xử lý, sau khi trở về bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra cô ta vừa trải qua chuyện gì. Đôi môi hơi sưng tiết lộ
Chương 180 – 181
Chương 180: Ngày 31 tháng 1: Vật thay thế
Lãnh Tử Tình chỉ ậm ừ phụ họa. Cô biết Mộng Ba không hề coi lời nói của Khang Huy là trêu đùa, nếu không tại sao lại vừa nằm xuống liền kể cho cô nghe cái chuyện mối tình đầu không cần thiết này chứ!
“Tôi cảm thấy Khang Huy có vẻ như là luôn hướng nội, không giống người có thể nói ra những lời này.” Lãnh Tử Tình nghĩ đến dáng vẻ Khang Huy bình thường không hay cười nói, liền nói. Trong suy nghĩ của cô, người như thế hẳn là người sẽ yêu đơn phương! Sao lại có thể nói ra những lời thẳng thắn như vậy?
“Tôi cũng không biết vì sao anh ta lại nói như vậy. Anh ta có gia đình, có con cái, mà tôi lại còn lớn tuổi hơn anh ta. Tôi không phải là dạng phụ nữ xinh đẹp rạng ngời để người khác vừa nhìn thấy là sẽ trúng tiếng sét ái tình. Tuy rằng tôi chưa kết hôn, nhưng đối với tình yêu, đối với hôn nhân tôi căn bản là không có gì chờ mong cả! Lời anh ta nói không có tác dụng với tôi!” Mộng Ba kiên định nói, giống như là đang tiêm thuốc trợ tim cho chính mình.
“Mộng Ba, có mấy lời không biết có nên nói hay không.” Lãnh Tử Tình thăm dò.
“Lời gì? Cô nói đi!” Mộng Ba nín thở, nghiêng tai lắng nghe.
“Ha ha, những lời sau đây đều là những lời phi lý, cô có thể coi như chưa từng nghe.” Lãnh Tử Tình trịnh trọng nói, “Có người trong một hoàn cảnh đặc biệt nào đó mà gặp được một người đặc biệt, sẽ nảy sinh một cảm giác thân thuộc, giống như đã quen biết rất lâu rồi vậy. Cô có biết đó là cái gì không? Đó gọi là vận khí giao hòa. Cô có thể thử tìm hiểu một người đàn ông nào đó. Lời nói của đàn ông có thể không tin, nhưng ánh mắt của đàn ông cô không thể vờ như không để ý. Tôi không biết nói với cô những lời này, là tốt hay xấu. Chỉ là trong đầu tôi vẫn có quan niệm như vậy không thể xóa bỏ. Theo quan niệm của tôi, bất kỳ người nào làm ra một hành động bất kỳ nào đó đều có cái lý của anh ta!”
Hô hấp của Mộng Ba dường như ngừng lại. Lời nói của Lãnh Tử Tình như một cây kim châm vào lòng cô, làm cho cô có chút hít thở không thông. Những lời của Lãnh Tử Tình, cô chẳng phải là cũng thường tự mình nói bao nhiêu lần rồi sao!
“Tử Tình, thật ra, tôi để ý. . .” Mộng Ba thì thầm.
Lãnh Tử Tình yên lặng lắng nghe, cô biết tiếp theo Mộng Ba e là sẽ nói với cô lời trong lòng cô ta. Cô là một người rất biết lắng nghe, cô biết khi nào thì nên nói cái gì.
“Tử Tình, cô đã từng yêu chưa?” Mộng Ba đột nhiên hỏi.
“. . . Có chứ!” Lãnh Tử Tình đột nhiên ngập ngừng một lát, sau đó mới nói ra. Chính mình không khỏi tự hỏi chính mình, cô yêu ai? ! Là Lôi Tuấn Vũ sao? Khuôn mặt trong bóng tối nóng lên một chút, trái tim cô đập lỗi một nhịp. Đúng vậy, cô yêu Lôi Tuấn Vũ! Nếu không, vì sao vào thời khắc này lại nghĩ tới dáng vẻ của hắn? Hơn nữa, cô chẳng phải là đã gả cho hắn sao? Không yêu thì sao có thể kết hôn? ! Ha ha!
“Đúng vậy! Độ tuổi này của cô là độ tuổi đẹp nhất để có được tình yêu đó. Còn tôi? Tôi đã sớm quen với sự ấm lạnh của thế gian, thề non hẹn biển gì gì đó, đối với tôi mà nói không hề có thiên trường địa cửu gì cả. Người bên cạnh tôi nào là ly hôn, cãi cọ, vì con cái mà cực khổ cả đời. . . Dạng hôn nhân gì tôi cũng đã gặp qua. Tôi cảm thấy cuộc đời như vậy thật quá mệt mỏi! Đơn giản một mình, ung dung tự tại.” Mộng Ba nói liền một hồi, thậm chí còn ngồi dậy.
“Hôn nhân sao lại cho cô ấn tượng xấu đến vậy? Cùng người mình yêu chung sống chẳng lẽ không phải là hạnh phúc sao?” Lãnh Tử Tình quả thực là kinh ngạc trước luận điệu của cô ta. Đàn ông và đàn bà lẽ nào không phải vì yêu nhau mới kết hôn sao? Chẳng lẽ tất cả mọi cuộc hôn nhân đều tồn tại trong cãi cọ, trong nghèo nàn, trong chua xót hay sao?
“Ha ha, Tử Tình à! Hôn nhân giữa cô và Lôi tổng nhất định là rất hạnh phúc! Đừng vì ý nghĩ tiêu cực này của tôi mà ảnh hưởng đến hôn nhân của cô!”
“Cái đó. . . chúng tôi. . .” Lãnh Tử Tình đột nhiên nghẹn lời. Về phần cô và Lôi T
