Snack's 1967
Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Tác giả: Guai Wu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221945

Bình chọn: 9.5.00/10/2194 lượt.

Tình trợn trừng mắt. Cô Mộng Ba này nha, bình thường dịu dàng thế nào! Sao lúc này lại biến thành một nữ anh hùng như vậy! Ông trời ơi! Cô thực sự là thua cô ta rồi! Mặc kệ, cái loại tình cảm này, chỉ có người trong cuộc là rõ ràng nhất, người khác càng giúp càng phiền!

Nhìn xem! Mặt của Khang Huy đã xanh lét hết rồi! Lúc này vẫn nên không để cho hai người họ tiếp xúc là được. Nếu không e là sẽ “nói cười trong nháy mắt, tường tan nhà nát khói bụi mịt mù” mất thôi!

Đành liều thôi! Lãnh Tử Tình vọt lên trước, tóm lấy cánh tay Mộng Ba chạy ra đầu phố, làm Mộng Ba giật nảy mình.

Chương 182 – 183

Chương 182: Ngày 1 tháng 2: Bày tỏ

Nhìn xem! Mặt của Khang Huy đã xanh lét hết rồi! Lúc này vẫn nên không để cho hai người họ tiếp xúc là được. Nếu không e là sẽ “nói cười trong nháy mắt, tường tan nhà nát khói bụi mịt mù” mất thôi!

Đành liều thôi! Lãnh Tử Tình vọt lên trước, tóm lấy cánh tay Mộng Ba chạy ra đầu phố, làm Mộng Ba giật nảy mình.

“Này! Tử Tình? Cô làm gì vậy? Phát bệnh thần kinh hả?” Mộng Ba bị cô kéo đi bước chân rối loạn, suýt thì ngã nhào.

“Hướng dẫn viên Mộng Ba thân mến của tôi ơi! Cô bây giờ trốn vẫn còn kịp!” Lãnh Tử Tình hận không thể chắp thêm cánh cho Mộng Ba, để cô ta bay thẳng lên trời!

“Không kịp nữa rồi!” Thanh âm của Khang Huy, quả thực như một túi đầy thuốc nổ đã châm ngòi.

Khang Huy bước nhanh vài bước, tóm lấy Mộng Ba, kéo một cái, Mộng Ba liền ngã nhào vào trong lòng anh ta.

“Á!” Mộng Ba mặt trắng bệch! Chuyện gì thế này? Khang Huy? Khang Huy đến từ lúc nào?

Khang Huy khóe miệng co rúm, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, trông thật ảm đạm. Thanh âm ẩn nhẫn nói: “Lãnh tiểu thư, mượn bạn cô một chút!”

Nói xong, không để ý đến Mộng Ba đang giãy giụa, liền kéo cô đến một ngõ nhỏ bên đường. Mộng Ba ngay cả cứu mạng cũng không kịp kêu đã bị đưa đi!

“Này? Khang Huy? Khang Huy!” Lãnh Tử Tình nhìn thấy liền lo lắng, bọn họ? Bọn họ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Trời tối như thế này! Chỗ bọn họ đi lại không có đèn đường!

Một giọng nói tiến đến: “Chuyện của người trong cuộc, để người trong cuộc giải quyết đi!”

Lãnh Tử Tình đứng ở đó, rụt rụt cổ. Ai da! Cái gì đến sẽ phải đến! Cô trốn cả một ngày, cuối cùng cũng trốn không thoát. Bất đắc dĩ, xoay người lại, đối diện với Thời Kính Nhiên. . .

Mộng Ba giống như chú gà con để Khang Huy ném vào trong góc. Tối đen như mực, chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt sáng rực của Khang Huy. Trong lòng cô bất giác bị sợ hãi vây quanh.

“Anh. . . Khang Huy. . . Anh làm gì vậy? !” Thanh âm Mộng Ba có chút run rẩy. Điều cô sợ không phải là sự bạo lực của anh ta, mà là nỗi ngại ngùng khi chỉ có hai người ở cùng nhau.

“Em thật sự xem tôi như vậy sao?” Trong giọng nói của Khang Huy có chút chua xót. Đôi mắt chằm chằm nhìn vào Mộng Ba, dường như đang muốn nhìn thấu tận xương cốt cô.

“Tôi. . .” Mộng Ba vội nhớ tới những lời vừa nãy mình bực bội đến cực điểm mà buột miệng nói ra, nhất thời im bặt.

Khang Huy buông lỏng người cô, ép lên tường, chính chính đối mặt với cô, giam cô trước ngực. Hơi thở vì vậy mà càng gần thêm. Tư thế ám muội đó làm cho Mộng Ba không khỏi đỏ mặt tía tai, cũng may là ban đêm, nơi này lại không có đèn đường, một chút ánh trăng cũng bị mái tóc của cô che đi. Nếu là ban ngày, e là cô sẽ để lộ ra trái tim đang đập điên cuồng của mình.

“Tôi là một kẻ lừa đảo tình cảm phải không? Là con quạ đen nhất đen nhất?” Khang Huy thì thào tự nói, từng câu từng chữ tuôn ra, Mộng Ba nghe đến mức trái tim cũng run theo.

Cô muốn nói không phải cô cố ý, không không không! Cô muốn nói cô không muốn nói như vậy! Chỉ là lúc đó quá tức giận, buột miệng nói ra. Nhưng, lời đến miệng lại bị cô ương bướng nuốt lại.

Nếu lúc này cô giải thích, như vậy có phải là chứng tỏ cô có cảm tình với anh ta không? Thái độ hiện tại của anh ta chẳng lẽ không phải là điều cô muốn sao? Cô chính là muốn rời xa anh ta, đập tan ý muốn “chệch quỹ đạo” của anh ta, không phải sao?

Hai ngày nay, trong đầu cô đều là anh ta, đều là hình ảnh bọn họ tâm đầu ý hợp. Khiến cho đầu óc cô rối loạn.

Cô xưa nay luôn tự nhận mình là một người đơn giản, cảm giác hít thở không thông này khiến cho cô rất không thoải mái!

“Đúng vậy!” Mộng Ba đột nhiên thẳng thắn nói. Cô không dám ngẩng đầu nhìn anh ta, nhưng lúc này cô đã trang bị tốt cho mình, cô phải để Khang Huy biết khó mà lui. Cô không muốn để thứ tình cảm không trong sạch đó trói buộc chính mình!

Khang Huy rõ ràng chấn động một chút. Anh ta sửng sốt mấy giây, tiếp đó vươn tay muốn nâng cằm của Mộng Ba lên, để ánh mắt của cô nhìn thẳng vào anh ta mà nói.

Mộng Ba như gặp phải luồng điện, vội gạt tay anh ta, đẩy người anh ta ra xa, Khang Huy không phòng bị liền bị đẩy đến mức lảo đảo.

Mộng Ba có chút kích động nói: “Đừng như vậy! Anh như vậy sẽ khiến tôi cho rằng anh là người rất tùy tiện! Tôi không thích cái kiểu tiếp xúc chân tay lạ lùng này! Đặc biệt là. . . với một người đàn ông đã kết hôn! Như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy ghê tởm!”

Tim Mộng Ba đột nhiên đập mạnh, cô cũng không biết chính mình sao lại có thể nói ra những lời tổn thương người