Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Tác giả: Guai Wu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3222072

Bình chọn: 7.00/10/2207 lượt.

hôi tiết lộ tâm trạng của chính mình.

Hắn hiện tại đang làm gì? Có cần gọi điện thoại cho hắn không? Nói. . . gì nhỉ? Nhịp tim gấp gáp khiến cho suy nghĩ của cô cũng có chút hỗn loạn.

Chỗ ngồi bên cạnh đột nhiên lún xuống, Lãnh Tử Tình ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt dịu dàng, là Thời Kính Nhiên.

Theo bản năng thu lại di động, giống như nó là một báu vật không muốn nói cho người khác biết vậy.

“Đang chơi cái gì đó? Chuyên tâm như vậy?” Thanh âm của Thời Kính Nhiên rất rõ ràng, cũng rất nhẹ nhàng.

“Ồ, không có gì!” Lãnh Tử Tình đáp lấy lệ.

“Hôm nay tâm trạng em không được tốt lắm thì phải?” Thời Kính Nhiên thăm dò. Trên đường đi anh ta rất chú ý đến Lãnh Tử Tình. Hình như là đối với việc gì cũng không được hứng thú lắm. Nụ cười thường xuyên xuất hiện trước kia đã không còn bóng dáng trên mặt cô.

“Thật hả? Có lẽ là đêm qua ngủ không ngon!” Lãnh Tử Tình tìm một cái cớ rất hợp lý.

“Vậy thì nghỉ ngơi cho tốt đi. Đoạn đường này còn phải đi một quãng thời gian rất dài nữa.” Thời Kính Nhiên săn sóc nói. Nói xong, hai tay anh ta khoanh trước ngực, nhắm mắt lại.

Lãnh Tử Tình nhân cơ hội quan sát sườn mặt của anh ta, mặt anh ta rất trắng trẻo. Cái trán rộng, sống mũi cao, môi hơi dày. . . So ra không được đẹp trai như Lôi Tuấn Vũ, nhưng cũng rất có sức hấp dẫn! Là một mẫu đàn ông thư sinh điển hình!

“Vẫn vừa lòng chứ?” Thời Kính Nhiên đột nhiên mở mắt nói.

Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt, anh ta đang nói gì vậy? ! Trời ạ! Thật ngượng mặt! Chính mình vừa nãy có phải là đang si mê nhìn anh ta không? Đừng có hiểu lầm nhé! Cô chẳng qua chỉ là nhàm chán mà so sánh một chút mà thôi!

Đột nhiên, Thời Kính Nhiên nở nụ cười. Cười đến rất đắc ý. Anh ta bá đạo vươn tay về phía Lãnh Tử Tình, nói: “Đưa di động đây!”

Lãnh Tử Tình ngẩn ra, nhưng dưới ánh mắt thúc giục của anh ta, ngơ ngác đưa di động cho anh ta.

Chỉ thấy Thời Kính Nhiên nhanh chóng nhập một dãy số vào di động của cô, sau đó gật gật đầu, hài lòng nói: “Đây là số di động của tôi, lúc nào cũng chào đón em gọi tới!”

“Hả? Tôi không. . .” chữ cần còn chưa kịp nói ra, lại nghe Thời Kính Nhiên “suỵt” một tiếng, nói: “Tôi cần! Tôi không phải là người muốn miễn cưỡng người khác! Tôi chỉ hy vọng khi em gặp phải vấn đề không giải quyết được, có thể nhớ đến còn có một người là tôi quan tâm đến em! Hai mươi bốn tiếng mở máy vì em, chờ đợi em sai bảo! Chỉ có vậy thôi!” @Câu này được, xứng đáng được 1 like@

Nghe xong những lời này, Lãnh Tử Tình nhất thời cấm khẩu không nói được lời nào. Trời ạ! Một Lôi Tuấn Vũ đã khiến cô không chống đỡ nổi rồi, lại thêm một Thời Kính Nhiên, còn dùng cách thức này để đấu với cô! Ai da! Chuyến du lịch này e là thật sự không nên đi nha!Chương 185: Ngày 2 tháng 2: Qua cửa khẩu

Đến biên giới, cần phải qua cửa khẩu. Mọi người đều đang ở trạm kiểm tra biên phòng đợi hướng dẫn viên du lịch làm thủ tục nhập cảnh.

Lãnh Tử Tình mới chú ý rằng, hướng dẫn viên A Văn của bọn họ đã rời đi rồi, đổi thành một người đàn ông hơi béo, vừa nhìn liền thấy dáng vẻ rất chi là sự cố. Mà vừa nãy anh ta giới thiệu với mọi người hai người Việt Nam, là hướng dẫn viên sắp dẫn mọi người xuất cảnh.

Chờ đợi có chút nhàm chán, Lãnh Tử Tình bắt đầu quan sát cái nơi gọi là biên giới này. Nơi này so với thành phố lớn quả thực có chút hương vị đồng quê. Trang phục của mọi người không được chăm chút lắm. Cách ăn mặc của đoàn bọn họ đã là quá bắt mắt rồi!

Hướng dẫn viên du lịch nói với bọn họ, bởi vì nơi này là biên giới, thường xuyên có người Việt Nam buôn bán qua lại với bên Quảng Tây, cho nên trên đường mọi người nhìn thấy, rất nhiều người đều là người Việt Nam.

Nhưng, chỉ cần bọn họ không mở miệng, mọi người sẽ không nhìn ra bọn họ là người Trung Quốc hay người nước ngoài. Thậm chí có người mở miệng nói, mọi người cũng nghe không ra bọn họ là người nơi nào. Bởi vì người Việt Nam làm buôn bán ít nhiều cũng biết nói tiếng Trung. Bọn họ nói tiếng Trung rất giống người Quảng Tây, được gọi là tiếng phổ thông Quảng Tây.

Đối với người phương bắc, tiếng Quảng Tây cũng giống như một ngoại ngữ, lơ mơ khó hiểu. Cho nên, mọi người ở đây lại không hề cảm thấy vui sướng vì sắp xuất cảnh, mà giống như lại đến một tỉnh khác của Trung Quốc vậy.

Mọi người đều cùng hướng dẫn viên Việt Nam đổi một ít tiền Việt, nói là giữ lại đến Hà Nội sẽ dùng đến. Hướng dẫn viên một lần nữa nhắc nhở mọi người sau khi xuất cảnh di động sẽ không gọi được! Nếu muốn gọi điện thoại, thì có thể sang Việt Nam mua một cái sim, không phiền phức lắm.

Lãnh Tử Tình đột nhiên có chút sốt ruột. Cô đang nghĩ mình có nên gọi ngay một cuộc điện thoại cho Lôi Tuấn Vũ không? Mong muốn này bắt đầu ngày càng trở nên mạnh mẽ!

Tìm một nơi yên tĩnh, Lãnh Tử Tình cuối cùng cũng gọi đến số máy kia, từng tiếng chuông vang lên khiến cho trái tim của cô như nghẹn lại.

Tích góp sức lực của cả quãng đường, nhưng lúc này vẫn cảm thấy không đủ. Môi dường như hơi run rẩy, tiếng chuông kéo dài kia khiến cho trái tim cô từng trận hồi hộp.

“A lô?” Thanh âm đầy từ tính, nhưng hơi thở hổn hển có chút gấp gáp! Là hắn! Lôi Tuấn Vũ!

L


Old school Swatch Watches