XtGem Forum catalog
Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Tác giả: Guai Wu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3222202

Bình chọn: 8.00/10/2220 lượt.

ãnh Tử Tình xúc động đến nỗi thoáng chốc quên mất phải nói gì! Chỉ có hơi thở gấp gáp tiết lộ nội tâm mất bình tĩnh của chính mình.

“A lô?” Nâng cao thanh âm, Lôi Tuấn Vũ dường như không còn kiên nhẫn. Hắn hình như đang có việc gấp!

Lãnh Tử Tình muốn cắn đứt lưỡi của chính mình cho xong! Sao lúc này đột nhiên một câu cũng không nói được thế này? !

Tiếng “tút tút tút” vang lên, đột ngột hắt vào cô một bát nước lạnh! Hắn cúp điện thoại sao? ! Hắn cúp điện thoại của cô? Hắn hẳn phải biết số điện thoại của cô chứ!

Tim Lãnh Tử Tình thắt lại! Phút chốc ớn lạnh, vô cùng hoảng hốt.

Lúc này, hướng dẫn viên bắt đầu kêu gọi mọi người nhanh chóng xếp hàng, chuẩn bị qua cửa khẩu.

Lãnh Tử Tình lại càng sốt ruột! Cô vội vàng gọi lại số di động của Lôi Tuấn Vũ, nhưng chỉ kêu hai tiếng, liền bị dập đi!

Đoàng một tiếng, thế giới của cô sụp đổ! Hắn lại còn không nhận điện thoại của cô? !

“Tử Tình? Nhanh lên! Phải qua cửa khẩu rồi!” Doãn Thiến ở đầu kia vẫy tay gọi cô.

Lãnh Tử Tình vội vàng chạy lại. Hướng dẫn viên phát trả hộ chiếu cho mọi người, Lãnh Tử Tình tâm trí để đâu đâu, hộ chiếu liền rơi xuống đất.

Một bàn tay nhặt hộ chiếu lên trước cô một bước, tiếp đó là thanh âm dễ chịu: “Lúc không có anh, xem ra em không chăm sóc bản thân mình tốt lắm!” Thanh âm này có chút thở hổn hển.

Lãnh Tử Tình vội ngẩng đầu, kích động mở lớn hai mắt, Lôi Tuấn Vũ! Trời ạ! Chính là Lôi Tuấn Vũ! Hắn đã trở lại! Hơn nữa. . . hắn vừa mới cúp điện thoại của cô là vì sẽ lập tức tới bên cạnh cô!

Nhìn dáng vẻ mệt mỏi phong trần của hắn, viền mắt Lãnh Tử Tình lại có chút ươn ướt!

“Lôi tổng? Anh đã trở lại?” Lâm Địch Phi vội vàng chạy tới chào hỏi, “Hộ chiếu của anh đã làm thủ tục chưa? Lại đây, nhanh đưa cho hướng dẫn viên!”

“Không cần! Đã làm thủ tục xong rồi! Tôi đã bố trí người làm rồi. Lâm Địch Phi! Việc tôi nhờ cậy anh, anh hình như không coi ra gì thì phải!” Trong ngữ khí của Lôi Tuấn Vũ có thể nghe ra sự oán trách.

“Ha ha, Lôi tổng, cái này là anh nói oan cho tôi rồi! Nếu anh muốn truy cứu trách nhiệm, e là kẻ đầu sỏ đó hẳn phải là anh!” Lâm Địch Phi cũng không chịu lép vế.

Lãnh Tử Tình đương nhiên có thể nghe ra bọn họ đang nói cái gì. Cười có chút ngượng ngùng. Cô thấy mọi người đều đang chú ý đến bọn họ, lập tức kiễng mũi chân, ghé sát bên tai Lôi Tuấn Vũ hỏi nhỏ: “Tại sao anh không gọi điện thoại cho tôi?”

Lôi Tuấn Vũ mím mím môi, cười buồn bã nói: “Anh sợ!”

“Sợ? Sợ cái gì?” Lãnh Tử Tình không hiểu gì cả.

Lôi Tuấn Vũ cười ma quái, hắn nghiêng người áp vào vành tai Lãnh Tử Tình, lại còn cắn nhẹ một cái, khiến cho Lãnh Tử Tình khẽ kêu một tiếng. Lôi Tuấn Vũ cười càng thêm càn rỡ. Trong tiếng cười, lời nói của hắn bay vào tai Lãnh Tử Tình: “Anh sợ một khi gọi điện thoại anh sẽ . . . muốn em!”

Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt, cô thật sự là tự chuốc lấy xấu hổ mà! Lúc này thật muốn tìm chỗ nào đó để trốn đi.

“Á–” Bên cạnh truyền đến tiếng thét chói tai của Tô thon thả.

Tô thon thả vội vàng chạy tới, đi một vòng quanh Lôi Tuấn Vũ, reo lên: “Trời ạ! Lôi tổng! Anh quay lại lúc nào vậy! Ông trời ơi! Chẳng phải anh đã trở về cùng Văn tổng rồi sao? !”

Tiếng kêu của Tô thon thả đã thu hút ánh mắt của mọi người. Mọi người đều túm lại, muốn nghe xem rốt cuộc là có chuyện gì.

Lâm Địch Phi lập tức bắt đầu sơ tán đám đông, lớn tiếng nói: “Sao vậy? Lôi tổng quay lại mọi người không vui sao? Phải qua cửa khẩu rồi! Mọi người nếu còn lãng phí thời gian nữa, e là hôm nay đến Vịnh Hạ Long cũng là nửa đêm rồi!”

“Như vậy sao được? ! Hướng dẫn viên! Nhanh đưa chúng tôi qua cửa khẩu đi!” Tô thon thả la lối.

Đoàn người liền xếp thành một hàng theo số thứ tự trên hộ chiếu.

Số thứ tự của Lôi Tuấn Vũ lại là ở đầu tiên. Chỗ của Lãnh Tử Tình lại ở phía sau, Thời Kính Nhiên trùng hợp xếp hàng ngay sau cô!

Ánh mắt của Lãnh Tử Tình thi thoảng lại liếc về phía Lôi Tuấn Vũ, sự ấm áp trong tim dần dần lan ra. Hắn quay lại vì cô sao? Niềm vui lập tức tràn đầy lồng ngực.

“Em rất quen Lôi tổng sao?” Câu hỏi của Thời Kính Nhiên, lại ẩn chứa một chút ghen tuông.

“Ờ. . . cũng. . . tàm tạm.” Lãnh Tử Tình không muốn làm sáng tỏ quan hệ của bọn họ, lại không biết nên trả lời như thế nào.

“Người có thân phận như vậy tốt nhất là ít tiếp xúc, để tránh bị thương.” Lời nhắc nhở của Thời Kính Nhiên khiến cô có chút cảm động, nhưng lại cảm thấy buồn cười. Nếu cô nói bọn họ là vợ chồng, anh ta có phải là sẽ cảm thấy lời nói của anh ta quá thừa thãi không?

“Ừm.” Lãnh Tử Tình đáp cho có lệ.

Nhưng bởi vì chỉ lo quay đầu đối đáp với Thời Kính Nhiên, không nhìn lan can phía trước, lập tức đụng phải phía trên, kêu “á” một tiếng.

Thời Kính Nhiên một tay giữ lấy cánh tay cô, thuận thế ôm lấy người cô. . . Nói thì chậm nhưng chuyện xảy ra thì nhanh! Một cánh tay thẳng thừng tiến lại, cướp đi Lãnh Tử Tình từ trong vòng tay của anh ta.

“Người phụ nữ của tôi, không cần người đàn ông khác chăm sóc!” Thanh âm của Lôi Tuấn Vũ đè nén tức giận, toàn bộ âm thanh vang vọng khắp đại sảnh.

Thời Kính Nhiên vẻ mặt cứng ngắc, đồng thời cứng ngắc còn có cả đoàn người kia. .

Chương 186