”
“Cái gì?” Nụ hôn vẫnkhông dừng lại, thuận theo cổ Lãnh Tử Tình trượt xuống.
“Vũ, em. . . em không quen.. .” Lãnh Tử Tình run rẩy nói.
“Từ từ rồi sẽ quen!”
“Không. . . không được. ..” Lãnh Tử Tình vẫn lấy tay đẩy trước ngực Lôi Tuấn Vũ, phát hiện tim mìnhđập kịch liệt, Lãnh Tử Tình càng thêm bối rối.
“Hừ!” Lôi Tuấn Vũ thởdài, thổi phù một hơi, làm bay bay mấy sợi tóc trước trán.
Lãnh Tử Tình lúc này mới phát hiệndưới sự xô đẩy của cô, áo choàng tắm trước ngực Lôi Tuấn Vũ đã bị bung ra, thânthể tráng kiện hiện rõ mồn một trước mặt mình, vô cùng chói mắt.
“Anh! Anh mặc quần áo vàotrước đi!” Lãnh Tử Tình gấp gáp kêu lên.
Lôi Tuấn Vũ nhướn mày, nhìn LãnhTử Tình đang kêu la, lại đột nhiên nở nụ cười. Hắn xốc áo choàng tắm trước ngực,buộc lại đai áo, che đi phần da thịt trước ngực mình, khoanh hai tay lại nhìnLãnh Tử Tình đang căng thẳng, cười nói: “Thế này có thể bắt đầu được rồichứ?”
“Bắt đầu. . . cái gì!”Lãnh Tử Tình đỏ mặt đẩy Lôi Tuấn Vũ ra nổi giận nói. Còn mình thì vội vàng né tránh hắn, ngồi xuống giường.
Lôi Tuấn Vũ hai tay khoanh trước ngực, ung dung nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Lãnh Tử Tình. Đột nhiên, phát ngôn một câu: “Bà xã, em định lãng phí đêm Hạ Long lãng mạn này sao?”
“Vì sao anh chỉ nghĩ đếnchuyện kia? ! Chẳng lẽ chúng ta không thể trò chuyện tử tế được sao?” LãnhTử Tình ra dáng vịt chết vẫn còn mạnh miệng.
Tiếng thở dài, một tiếng tiếp mộttiếng.
Lãnh Tử Tình tò mò quay đầu nhìnLôi Tuấn Vũ đang dựa vào bàn, không rõ vì sao hắn thở dài.
Chợt nghe Lôi Tuấn Vũ nỉ non nói:”Bà xã à, anh vốn định dịu dàng một chút, nhưng em buộc anh phải dùng sứcmạnh. Em đã nói như vậy, thì ông xã là anh sao có thể không đáp ứng bà xã chứ?!”
Nói xong, Lôi Tuấn Vũ tựa như conbáo săn mồi nhào tới. . .
“Á–” Tiếng thét chói tai vang khắp phòng.
Chương 193: Ngày 3 tháng 2: Ông bố đơn thân?
Cảnh đẹp trên biển của Vịnh Hạ Long thật là mê người. So với Quế Lâm, Vịnh Hạ Long còn đẹp hơn một bậc. Quế Lâm là núi bao quanh nước, còn ở đây là nước bao quanh núi. Từng ngọn núi đứng độc lập giữa làn nước, tựa như một bức tranh, thanh nhã thoát tục, non nước hợp nhất, sơn thủy hài hòa. Du thuyền dù là ở trên biển, hay ở trong núi, đều khiến người ta có một loại ảo giác, giống như đang du ngoạn trong một bức tranh. Đẹp không sao tả xiết!
Những khối đá hình thù kỳ dị nổi lên giữa biển, có cái được gọi là đảo mẹ con, có cái được gọi là hòn gà chọi, trông quả thật rất giống. Mọi người không tránh khỏi muốn lưu lại hình ảnh với những cảnh đẹp này. Mỗi bước thuyền trôi là một cảnh, không có hai cảnh nào là hoàn toàn giống nhau. Thường thường mọi người sẽ lấy máy ảnh ra so sánh những cảnh đẹp ở cùng một chỗ, bình luận những thay đổi trong nháy mắt đó.
Ngồi trên thuyền ngắm cảnh không phải là lần đầu nữa, ít nhất trong chuyến đi này cũng đã trải qua một lần kinh nghiệm. Do đó mọi người ngoại trừ ngắm cảnh đẹp, còn đa số thời gian đều ở lại trong khoang thuyền. Người thì đánh bài, người thì hát hò, người thì ngủ, người thì nói chuyện phiếm.
Còn Lãnh Tử Tình thì sao, thật sự là không cưỡng nỗi, đang nằm ngủ trên ghế. Lôi Tuấn Vũ thì cẩn thận đắp cho cô một chiếc áo. Sau đó ngồi bên cạnh cô, lấy ra di động mang theo bên mình, đang viết viết vẽ vẽ gì đó.
Mặc dù Lãnh Tử Tình đang ngủ. Nhưng lúc này nhìn khuôn mặt cô, Lôi Tuấn Vũ vẫn cảm thấy trong lòng xao động. Không biết đây có phải gọi là yêu không nhỉ. Chính mình sống đã hơn ba mươi năm, lần đầu tiên không thể rời mắt khỏi một người phụ nữ. Mà người phụ nữ này lại là bạn từ nhỏ quen biết đã hơn ba mươi năm. Thứ quý giá nhất thường chính là thứ thân thuộc nhất, cái này là do ai nói nhỉ? Thật là chí lý!
Một đôi mắt ghen tị liếc nhìn bọn họ, sau đó oán hận trừng mắt một cái. Tô thon thả vô cùng ghen tị, cô ta không ngừng lắc đầu càu nhàu: “Thật là tốt số ghê! Người ta đường đường là một tổng tài mà lại đắp áo cho cô ta, muốn chết quá muốn chết quá!”
An Lạc Nhi vẻ mặt mệt mỏi, lười biếng nói: “Được rồi được rồi, cô đừng có ghen tị nữa! Tốt xấu gì hôm qua người ta cũng đã cứu cô một mạng! Còn không phải tại cô, dọa đến mức tôi bây giờ ngay cả lên boong cũng không dám đi. Tôi bây giờ vừa nhìn thấy nước liền váng đầu!” An Lạc Nhi lấy hai tay bịt mắt, sợ phải nhìn thấy nước biển bên cạnh mình. Cô ta bị dọa từ lần ngã xuống nước hôm qua!
“Được rồi, trách tôi trách tôi cũng không được sao! Thật là! Cô cho rằng tôi tự nguyện sao! Tôi tự nguyện để cho người phụ nữ kia cứu tôi sao! Thật là đáng chết! Quả thật khiến tôi phát ngượng, ông trời toàn không giúp tôi! Hứ!” Tô thon thả rót một chén nước, uống cạn sạch, lại không ngờ nước quá nóng, bỏng rát đầu lưỡi, kêu ầm ĩ lên.
“Ai da! Thật không biết sao cô cả ngày so bì này nọ mà không thấy mệt! Ai da! Tôi bây giờ chỉ muốn nhanh chóng về nhà, về với vòng tay của ông xã tôi! Ông xã à! Em nhớ anh quá!” An Lạc Nhi trề môi khóc nỉ non.
“Này! An Lạc Nhi! Cô có tiền đồ chút nào không vậy!” Trừng mắt lườm An Lạc Nhi một cái, Tô thon thả hướng tầm mắt ra xung quanh, An Lạc Nhi, Phương Khiết, Lãnh Tử Tình đều có một người chồng vừa có ti