ền vừa đẹp trai. Chỉ có cô ta là không có! Nhưng nếu so về diện mạo, bọn họ có chỗ nào có thể bì kịp với cô ta chứ!
Buồn cho mình buồn cho mình! Tô thon thả lại uống một ngụm nước, không ngờ lại bị bỏng lưỡi. Á– Cô ta thật muốn điên lên mất!
Mộng Ba một mình ngồi ở hai hàng ghế, ngắm nhìn phong cảnh trên biển. Mười năm làm hướng dẫn viên du lịch, vẫn là lần đầu tiên đến Việt Nam. Cảnh đẹp như vậy thật đúng là hiếm thấy nha! Mặt trời ở đây thật chói chang, cô cứ dựa vào cánh tay mình như vậy, dưới ánh mặt trời ấm áp, lọt vào mắt đều là cảnh đẹp.
Đang thưởng thức, một cậu bé người Việt Nam đột nhiên từ dưới biển nhảy lên thuyền của bọn họ.
Mộng Ba giật nảy người! Lập tức ngẩng đầu nhìn xem cậu bé này rốt cuộc là từ đâu nhảy ra. Nhìn kỹ mới phát hiện một cái thuyền nhỏ, đi theo sau thuyền lớn của bọn họ. Cậu bé đã nhảy lên boong thuyền của bọn họ. Đặt trước mặt Mộng Ba một túi hoa quả. Không nói không rằng.
Mộng Ba nhìn thấy mấy nải chuối ngự, còn có cả loại quả gọi là chôm chôm. Lại nhìn cậu bé kia. Ha ha, thật là thiên hạ đều là một nhà nha! Không cần trao đổi bằng ngôn ngữ, liền có thể nhìn ra cậu ta đang chào hàng.
Nhìn thấy tuổi tác cậu bé kia cũng không lớn lắm, Mộng Ba động lòng trắc ẩn. Cậu ta có phải là không có tiền đi học nên mới ở đây buôn bán không? Cô rút từ trong ví ra mười đồng, vẫy vẫy trong tay hỏi: “10 đồng có thể mua bao nhiêu?”
Chỉ thấy cậu bé kia nhìn nhìn tiền, lắc lắc đầu. Còn bới lộn hoa quả trong tay mình.
Mộng Ba nghĩ nghĩ, dường như hiểu ra ý của cậu ta, như vậy là chê ít tiền sao? Cô vội vàng rút ra 10 đồng nữa, quơ quơ trong tay. Lần này ngay cả nói cũng không nói nữa.
Cậu bé cười vui vẻ, lộ ra hai hàng răng trắng bóng. Đưa chùm chôm chôm trong tay cho Mộng Ba. Mộng Ba cười, lại đưa thêm 20 đồng, nhận lấy một nải chuối từ tay cậu bé.
Cậu bé cười rất thoải mái, nhét bốn mươi đồng trong tay vào túi quần. Vẫy tay với Mộng Ba, một khắc kia đứng lên trông rất phong độ. Chỉ thấy cậu ta nhanh nhẹn nhảy lên chiếc thuyền đánh cá nhỏ của nhà mình.
Mộng Ba bây giờ mới phát hiện, trên chiếc thuyền đánh cá kia còn mắc một chiếc võng, trên võng có một đứa nhỏ chưa đầy hai tuổi đang nằm, ngủ rất ngon lành!
Ha ha! Thật là một bức tranh cuộc sống ở Vịnh Hạ Long! Thật vô cùng ung dung tự tại. Cái nôi thiên nhiên đó, lắc qua lắc lại, nụ cười ngọt ngào của con trẻ, đẹp không gì sánh được! Trên thuyền còn có một đôi nam nữ, xem tuổi tác hẳn là cha mẹ của đứa nhỏ. Cậu bé kia vui vẻ nhảy xuống thuyền, lấy tiền trong túi đưa cho người phụ nữ kia. Người phụ nữ đó nhìn về hướng Mộng Ba, lộ ra một nụ cười bẽn lẽn. Mộng Ba cũng hướng về phía họ thân thiện vẫy tay.
Mộng Ba đem hoa quả vừa mới mua được phân phát cho mọi người ăn. Hoa quả nhiệt đới rất khác với phương bắc. Đến nơi này, nhập gia tùy tục, vẫn là phải nếm thử một chút đặc sản chứ! Đây chính là niềm tâm đắc làm hướng dẫn viên du lịch của Mộng Ba. Cô xưa nay chưa từng bỏ qua đồ ăn ngon!
Phương Khiết đánh bài đã mệt, gọi Hồ đẹp trai đến thay chân. Hồ đẹp trai bởi vì ở chỗ Tô Duệ không nịnh nọt được gì, đành phải nhận lời.
Phương Khiết liền cùng Mộng Ba ăn hoa quả, tiện thể hàn huyên một chút.
“Đây là cái gì?” Phương Khiết chỉ vào những quả màu đỏ lông xù hỏi.
“Chôm chôm! Là hoa quả nhiệt đới. Chưa từng ăn hả? Ở bên chúng ta cũng có bán đó.” Mộng Ba nói.
“Ha ha, tôi rất ít ăn hoa quả nhiệt đới.” Phương Khiết bóc thử một quả chôm chôm, bỏ vào miệng nếm thử, nói tiếp: “Cũng được, hơi giống với quả vải!”
“Ha ha, đúng vậy! Tôi đi đến đâu cũng không thể có lỗi với cái miệng của mình! Chỉ cần là nơi tôi đã từng đi, nhất định sẽ không bỏ qua đặc sản!”
Tán chuyện về hoa quả, rất nhanh đã thấy nhàm chán. Mộng Ba cố tình tìm đề tài để nói: “Quan hệ đồng nghiệp của các cô thật là tốt.”
“Ha ha, thật không? Ra ngoài phải chăm sóc nhau thôi! Mọi người ngày thường ở trong khách sạn tuy rằng quen biết, nhưng cũng không thường xuyên giao tiếp. Ra ngoài, đều là người trẻ tuổi, có vẻ dễ chung sống!”
“Tôi cảm thấy mọi người hình như đều rất tôn trọng cô, như Tô tiểu thư cũng không đấu võ mồm với cô lắm. Theo tôi quan sát, cô đối với người khác cũng không phải như vậy!” Mộng Ba nói. Trên đường đi cô thực ra đều đứng ở góc độ người ngoài cuộc để quan sát những khách hàng này, theo bản lĩnh nhìn người của cô, những thứ bề ngoài này không làm khó được cô.
“Có lẽ vậy! Tôi nói riêng với cô nhé, vì sao ư?” Phương Khiết nén cười ghé vào tai Mộng Ba, nói, “Bởi vì ông xã tôi thường xuyên giới thiệu khách hàng lớn cho khách sạn, anh ấy và Văn Quang Nhiễm là bạn bè thân thiết, cho nên tôi cũng được thơm lây!”
“Ha ha! Cô thật biết đùa! Vậy vì sao cô không làm một giám đốc hay gì đó? !” Mộng Ba tò mò hỏi.
“Cắt! Mệt mỏi lắm! Tôi chẳng qua chỉ làm quản lý âm thanh ở trong phòng KTV, hát hò một chút, thật nhàn nhã nha! Dù sao ở nhà cũng nhàn rỗi. Tôi lại cũng thích ca hát chẳng phải sao?” Phương Khiết lười biếng nói. Tiện tay bóc một quả chuối, cắn một miếng.
“Như vậy, cũng đúng nha! Mỗi người một cách sống.” Mộng Ba cười nói.
“Này? Hướng dẫn viên Mộng, nói về
