Insane
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325323

Bình chọn: 10.00/10/532 lượt.

ột cái qua gương chiếu hậu.Cô chợt hiểu ra,quay đầu nhìn lại,đằng sau quả nhiên có hai chiếc xe màu đen theo sau,không nhanh không chậm.Tim cô thắt lại nhìn về phía trước,lạicó một chiếc xe màu đen ở phía trước,tuy đi không nhanh nhưng luôn đi trước xe họ.Cho đến tận bến phà,mấy chiếc xe đó mới hợp thành một thế,theo sát trước và sau xe cô,cùng nhau lên phà.Việc đã đến nước này Tĩnh Uyển bình tĩnh trở lại,kệ cho xe xuống phà,đi qua hơn nữa thành phố,ông Trương mở cửa giúp cô thấy vẻ mặt cô điềm tĩnh,lòng đầy áy náy chỉ nói nhỏ: “Phu nhân,xin lỗi”.

Tĩnh Uyển nói nhỏ: “Tôi không trách ông,ông có vợ có con,là bất đắc dĩ”.Dáng vẽ của ông Trương như sắp khóc,chỉ nói: “Phu nhân…”.Bảy tám người trên ba chiếc xe đó đi xuống,giống như vây lấy chiếc xe cô ngồi.Có một người cầm ô đi lên mấy bước,vẻ mặt cung kính nói: “Khiến tiểu thư sợ hãi rồi,mời tiểu thư đi bên này”.Tĩnh Uyển điềm tỉnh nói: “Tôi đã lấy chồng rồi hãy gọi tôi là Trình phu nhân”.Người đó vẫn vẻ mặt cung kính,cúi người nói: “vâng ,vâng mời tiểu thư đi bên này”.Tĩnh Uyển cười lạnh một tiếng: “Tôi không đi đâu hết anh nói với tổng tư lệnh của các anh,lập tức đưa tôi về nhà”.Người đó mỉm cười nói: “Tiểu tiểu thư(*)quả thật trắng trẻo đáng yêu,thông minh lanh lợi”.Tĩnh Uyển vừa lo vừa tức giận,liền ngẩng đầu lên: “Anh dám!”.Người đó vẻ mặt cung kính nói: “Vâng tiểu thư nói đúng,kẻ hèn này không dám”.Hắn thấy Tĩnh Uyển tức giận,vì đã cảnh báo nghiêm ngặt nên không dám ép cô,chỉ cầm ô đứng đó.Mưa lớn dần,chỉ nghe tiếng mưa rì rào rơi xuống.Cuối cùng Tĩnh Uyển than nhẹ một tiếng,người đó thấy cơ thể cô hơi run run lên,liền đi lên phía trước một bước,che mưa chắn gió giúp cô,bảo cô xuống xe.

Tĩnh Uyển đi đến hành lang,số cảnh vệ đó không đi theo nữa,cô rẽ theo hành lang,nhìn thấy một căn nhà,đường vào đều lát đá củ kỹ,ttrong giếng trời của căn nhà đó trồng một cây mai,một cây hải đường.Bước chân Tĩnh Uyển bất giác chậm lại,hai cây đều không phải mùa ra hoa,lá xanh mướt,che mất một góc nhà.

(*)Tiểu tiểu thư:Ý chỉ bé Đô Đô,con gái của Tĩnh Uyển(BTV)

Dưới hành lang đặt rất nhiều chậu hoa,hai bên cổng vòm đặt đôi trống đá hơi cũ,bên trên vẫn thấy được hoa văn.Cô giống như đang mơ,mơ màng nghe tiếng mưa dưới mái hiên.Anh cúi đầu đứng dưới mái hiên rớt mưa,chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn cố nói: “Em về rồi à?”.

Họ chỉ ở thị trấn Thanh Bình hơn một tháng,đa phần là cô ở một mình.Anh bận xem đóng quân,họp hành,quân nhu…có lúc đến nửa đêm vẫn chưa về,ánh đèn vàng vọt ở hành lang bên ngoài cửa sổ,chỉ láong thoáng nghe tiếng lính gác đi lại,hương hoa cúc hồng nồng len vào cửa sổ.Cô theo bản năng tự tay vào cột hành lang,mưa ngoài hiên tí tách tí tách rơi,lúc này cô mới có thể nhìn thẳng vào khuôn mặt anh.Cách tám năm lông mày anh hơi chau lại nhăn nhăn,đỉnh lông mày vẫn góc cạnh như ngày nào,chỉ là đôi mắt đó không ngư trước nữa.Trong tim cô chua xót vô hạn,nhiều năm như thế,anh cũng thêm màu sương gió.Anh chậm rãi nói: “Bây giờ nói gì đều vô ích…nhưng việc ngốc nghếch như thế,cả đời này anh chỉ làm vì em”.

CHƯƠNG 32 (2)

Cô quay mặt đi,nhìn nơi trong mơ cũng khó có thể quay lại nơi ấy,căn nhà nho nhỏ ,từng tầng giếng trời,giống như vẫn ở thị trấn nhỏ ấy,cô một lòng một dạ đợi anh về,anh đi tiền tuyến…anh đang họp…anh đi thăm quân sĩ bị thương…nhưng,anh nhất định dẽ quay về,muộn mấy cũng sẽ quay về.

Mưa rả rích rơi trên cành cây,anh buồn phiền quay đầu đi: “Cây hải đường này năm ấy mùa xuân nở rất đẹp”.Cô chầm chậm nói: “Cho dù anh đem cả căn nhà ở Thanh Bình đến Ô Trì,thì có ý ngĩa gì chứ?”.Anh ừm một tiếng nói: “Anh biết không có ý nghĩa gì,chỉ là …việc như thế,anh cũng chỉ làm chút việc như thế.Anh luôn muốn quên em,quên em đi tốt biết bao…cho dù có thể quên em một ngày cũng tốt rồi.Hai năm đầu tiên thật sự anh đã quên,đến lúc anh gặp Tô Anh,cô ấy giống em biết bao,Tĩnh Uyển em không biết cô ấy giống em như thế nào đâu.Lúc anh đến trường cô ấy,từ xa nhìn thấy cô ấy trong đám đông.lập tức liền hạ quyết tâm,anh phải có được cô ấy,bất kể cô ấy là ai,bất kể ai ngăn cản anh,trong tim anh liền biết anh xong rồi,anh không thể quên được em.Việc ngu ngốc nào anh cũng làm,anh đưa cô ấy lên trời,người dưới đều nịnh bợ cô ấy,cô ấy trẻ tuồi không hiểu chuyện,bị anh chiều thành hư,luôn gây chuyện bên ngoài,thậm chí còn dám nhúng tay vào việc quân nhu.Thật ra anh đều biết,nhưng hễ thấy cô ấy,một câu anh cũng không nói được.Tĩnh Uyển anh nghĩ đây chính là báo ứng.Việc gì anh cũng nghe cô ấy,việc gì cũng nghe theo cô ấy,cho dù cô ấy muốn mặt trăng trên trời anh cũng sai người đi lấy cho cô ấy.Anh trả cho cô ấy mọi thứ anh nợ em,nhưng ngay cả cô ấy anh cũng không giữ được”.

Tĩnh Uyển nói lạnh nhạt: “Cẩn Chi cũng chỉ là một người phụ nữ,nhiều năm nay cô ấy có lúc nào được vui vẻ không?”.

Mộ Dung Phong phong phẫn nộ nói: “Cô ta có gì không vui?”nhiều năm nay mọi việc anh đều nghe cô ta,việc gì cũng không tính toán với cô ta”.

Tĩnh Uyển than nhẹ một tiếng: “Anh không biết cô ấy muốn gì sao?”.

Anh bỗng nhiên im lặng,rất lâu rất lâu sau,cuối cùng nói: “Anh biết cô ấy muốn gì.Lúc