rít lên từng từ từng chữ qua kẽ răng: “Mộ Dung Phong đây chính là báo ứng, không ngờ anh hại chết Tín Chi…không ngờ anh phát rồ mà giết Tín Chi. Đáng đời Tĩnh Uyển chết rồi, cho dù anh ôm cô ta ngồi đây cả đời, cô ta cũng không thể sống lại được”.
Lồng ngực anh phập phồng rất mạnh, bỗng nhiên đưa tay lên cầm súng ném về phía cô, cô tránh sang một bên, khẩu súng đó cốp một tiếng rơi vào bức tường, cô sẽ không để anh làm tổn thương nữa. Cô lạnh lùng nói: “Mộ Dung Phong anh cứ làm đồ khốn nạn đó tiếp đi. Điện báo cấp bách từ phía Nam từng bước nối tiếp từng bước, tôi nói cho anh biết, nếu anh không muốn có thiên hạ này thì cứ ngồi đó đi”.
Anh chầm chậm ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt nhợt nhạt lại hé nụ cười, nụ cười đó dần dần nở tung ra, anh đang cười, dù Cẩn Chi to gan cũng không kìm được hơi sợ hãi. Anh ngẩng đầu lên, cười ha ha, nước mắt lã chã chảy xuống má: “Thiên hạ? Bây giờ tôi còn cần thiên hạ để làm gì?” Anh đưa tay lên chỉ: “Trình Cẩn Chi vạn dặm giang sơn này, thiên hạ quốc gia này tôi đều cho cô, cho cô hết!”
Cô dùng toàn bộ sức lực muốn tát anh một cái, không ngờ anh giơ tay lên chặn cô lại, chỉ hơi dùng sức đẩy cô ra. Cô tức đến cực điểm, rồi trấn tĩnh lại,dựa vào tay vịn ghế sôfa, hơi gật đầu: “Tôi biết anh phát điên vì cái gì, lời cuối cùng Tĩnh Uyển nói mới khiến anh phát điên như thế. Đứa bé đó năm nay sáu tuổi, vốn không có bất cứ quan hệ nào với anh. Cô ta lừa anh như thế chính là muốn anh phát điên. Anh hại chết Tín Chi, hại chết đứa bé, cho nên cô ta mới nói ra điều đó, để anh hối hận cả đời. Cuối cùng cô ta còn có ý nghĩ ấy, ép anh vào đường cùng, ngay tôi cũng không thể không khâm phục cô ta. Bây giờ anh muốn thế nào tôi cũng không quản, có điều cho dù cả thế giới này anh không cần nữa, tôi quyết cũng không dễ dàng tha thứ cho anh, vì Thanh Du mới là con trai anh”.
Anh như không nghe thấy ,ai nói bất cứ điều gì,anh đều không cần nghe nữa, chỉ cúi đầu tham lam vô hạn nhìn khuôn mặt Tĩnh Uyển, khóe miệng cô hơi cong lên, ngay cả giây phút cuối cùng cũng mỉm cười. Cô nói: “Bái Lâm, em về rồi…”.
Cô cuối cùng đã quay về, quay về vòng tay anh, cách nhiều năm như thế, cách nhiều người và việc như thế, ánh đuốc rực sáng chiếu vào chiếc sườn xám của cô, giống như ánh chiều tà đỏ rực. Máu đỏ dính trên mặt anh, anh lao ra chỉ kịp ôm chặt lấy cô, cơ thể cô mềm mại, máu nhanh chóng thấm đẫm áo anh, cả cơ thể anh ngây như phỗng, chỉ ôm chặt lấy cô. Cô co giật thở thoi thóp, khóe miệng run rẩy mạnh, hơi thở gấp gáp giống như mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong trái tim anh, toàn thân anh cũng đang run lên.
Cơ thể cô lạnh dần, khuôn mặt của đứa bé trong lòng toàn là máu. Nụ cười cuối cùng của cô trước khi chết, như bông hoa huệ chói mắt, chiếu sáng cả màn đêm, lại như pháo hoa nở rực rỡ trên bầu trời đêm đen, vô số cánh hoa rơi xuống, cây lửa hoa bạc, giống như sao băng chiếu xuống mặt đất, còn cô dần dần lạnh đi, cả thế giới đều lạnh đi theo cô… Xung quanh đen tối như cái chết, sự đen tối mơ hồ đó mềm mại ập đến, nhấn chìm anh vào trong màn đêm vô bờ bến, đời này kiếp này, anh cũng không có cách nào thoát ra được…
HẾT